Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 544: Bàn luận về tạo phản



 

Lý Nhị Lang nhịn không được ngồi thẳng dậy, cười hỏi: "Vậy cháu cảm thấy Ích Châu Vương là quan tốt hay quan xấu?"

 

"Ta còn chưa gặp ông ấy, sao biết ông ấy là quan tốt hay quan xấu?" Mãn Bảo nói như lẽ đương nhiên: "Chờ ta gặp rồi sẽ nói cho ngài biết."

 

Bạch Thiện Bảo nhịn không được liếc Mãn Bảo một cái, không nói gì.

 

Lý Nhị Lang hiển nhiên không hài lòng với đáp án như vậy, cười hỏi: "Vậy dựa vào những gì cháu nghe và thấy, Ích Châu Vương là quan tốt hay quan xấu?"

 

Bạch Thiện Bảo nhịn không được nói: "Không phải quan tốt."

 

"Ồ? Tại sao lại nói vậy?"

 

Bạch Thiện Bảo nói: "Không tính năm bị lũ lụt kia, thời gian cũng đã qua hai năm, Ích Châu chỉ miễn thuế ba năm, mùa thu năm nay sẽ thu thuế lại, kết quả đến tận bây giờ, giá lương thực ở Ích Châu vẫn tăng vọt không giảm, so với ba năm trước chênh lệch rất lớn."

 

Bạch Thiện Bảo nói tiếp: "Ích Châu là đất phong của ông ta, bởi vậy có thể thấy được, ông ta chẳng phải quan tốt gì."

 

"Nhưng quan viên ở Ích Châu là do triều đình cắt cử, Ích Châu Vương cũng không có quyền bãi miễn, quan sai làm bậy cũng không thể tính là lỗi của Ích Châu Vương chứ?"

 

"Ích Châu Vương đã không có quyền bãi miễn, cũng không thể quản lý việc địa phương, vậy triều đình vì sao phải phân phong cho ông ta?" Bạch Thiện Bảo nói: "Nếu chỉ ham tiền tài, trực tiếp giữ con cháu hoàng thất ở kinh thành chẳng phải tốt hơn sao?"

 

Lý Nhị Lang hơi kinh ngạc, nói không nên lời.

 

Bốn người bên cạnh hắn nhịn không được liếc nhau, sắc mặt có chút phức tạp nhìn Bạch Thiện.

 

Mãn Bảo gật đầu: "Nói là phân phong con cháu hoàng thất ra ngoài thì việc này cũng không cho làm, việc kia cũng không cho làm, nhưng trên thực tế, đất phong chính là địa bàn của bọn họ, cho nên một vương gia tốt hay không tốt, hư hay không hư, nhìn bá tánh ở đất phong là biết."

 

Lý Nhị Lang thần sắc khó đoán nói: "Vương Cự Quân từng được bá tánh coi là quan tốt nhất thiên hạ, nhưng cuối cùng hắn lại làm phản."

 

Mãn Bảo lén lút ăn một miếng điểm tâm trong đĩa, nghe vậy cười vui vẻ: "Ích Châu Vương sao làm được Vương Mãng (Vương Cự Quân), ông ta nhiều nhất chỉ có thể làm hạng người như Lưu Tị (Ngô Vương) mà thôi."

 

Bạch Thiện Bảo gật đầu: "Nếu ông ta có thể làm Vương Cự Quân, thì bá tánh Ích Châu chúng ta còn được hưởng phúc mấy năm đấy."

 

Mãn Bảo liên tục gật đầu: "Đặc biệt là nhà ta, khẳng định muốn hưởng càng nhiều phúc."

 

Bốn người ngồi bên cạnh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

 

"Tại sao?" Lý Nhị Lang thần sắc như thường hỏi: "Nếu có một người như Vương Cự Quân đối tốt với các cháu, các cháu không muốn đi theo hắn tạo phản sao?"

 

Mãn Bảo lắc đầu: "Tạo phản làm gì a, hoàng đế lại không phải hôn quân đến mức bắt cả nhà ta đi đ.á.n.h giặc, cũng không bắt cả nhà ta lấy mạng đi lấp hào, hắn nếu muốn làm Vương Cự Quân, vậy phải tôn trọng lựa chọn của chúng ta chứ."

 

Lý Nhị Lang: "... Nhận ơn huệ của người ta, không báo đáp thì không tốt lắm đâu nhỉ?"

 

Mãn Bảo liền kỳ quái nhìn hắn nói: "Đây là đất phong của Ích Châu Vương a, ông ta ăn, uống, dùng, tất cả đều là do chúng ta cấp, mỗi năm chúng ta nộp thuế má, quyên góp bao nhiêu là để phân phối đến phủ của ông ta?"

 

"Cho nên ông ta đối tốt với chúng ta là lẽ đương nhiên, chúng ta sẽ thích ông ta, sẽ cảm kích ông ta, nhưng tạo phản gì đó thì thôi đi, lơ là một chút là c.h.ế.t người đấy." Mãn Bảo nghĩ nghĩ sau đó nói: "Bất quá cái này ta không cần nhọc lòng, bởi vì nhà ta có cha ta ở đó."

 

Cha nàng lại không não tàn, mới sẽ không để người trong nhà đi theo tạo phản đâu, trong thôn nếu thực sự có người kéo bè kéo cánh muốn tạo phản, lão cha khẳng định sẽ dẫn bọn họ trốn vào trong núi trước tiên.

 

Lý Nhị Lang vẫn là lần đầu tiên nghe được lý lẽ như vậy, một hồi lâu mới phản ứng lại.

 

Bạch Thiện Bảo, Mãn Bảo cùng Bạch Nhị Lang cùng nhau ngẩng đầu nghi ngờ nhìn hắn, ngay cả Chu Tứ Lang đều nhìn hắn chằm chằm.

 

Lý Nhị Lang thót tim hỏi: "Làm sao vậy? Trên mặt ta dính gì à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Không phải," Mãn Bảo nói: "Lý nhị tiên sinh, chúng ta vẫn là đừng nói chuyện tạo phản nữa, từ xưa đến nay người tạo phản nhiều như vậy, cuối cùng thành công có mấy ai? Cho nên chúng ta cứ an ổn sống là tốt rồi."

 

Lý Nhị Lang nhịn không được cười: "Vậy nếu là quân vương hôn聩 (hôn quân vô đạo) thì sao?"

 

"Ông trời sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t hắn," Mãn Bảo tâm bình khí hòa nói: "Ông trời không đ.á.n.h, hiền thần trên triều đình cũng sẽ mắng hắn, hiền thần mắng không tỉnh, đến lúc đó các bá tánh tự nhiên sẽ đổi một hoàng đế khác, bất quá hoàng đế hiện tại vẫn còn được, cho nên chúng ta tạm thời không cần lo lắng cái này, cho nên ngài cũng đừng nghĩ đến chuyện tạo phản làm gì, cái đó sẽ hại người hại mình đấy."

 

Đồ ăn rất nhanh được mang lên, vừa lúc Lý Nhị Lang cũng không biết nói gì nữa, liền yên lặng xuống, mọi người cùng nhau lẳng lặng dùng cơm.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Chờ ăn no, Mãn Bảo mới nói: "Lý nhị tiên sinh, những lời vừa rồi coi như tạ lễ cho bữa cơm ngài mời chúng ta, về sau có gặp lại thì coi như không quen biết đi nhé."

 

Lý Nhị Lang: "..."

 

Bốn tên tùy tùng: "..."

 

Bạch Thiện Bảo gật đầu, chắp tay nói: "Không hẹn ngày gặp lại."

 

Bạch Nhị Lang cũng chắp tay một cái, sau đó cùng đám Bạch Thiện Bảo rời đi, chờ đi xa mới hỏi: "Tại sao chúng ta lại không hẹn ngày gặp lại a?"

 

Mãn Bảo nói: "Bởi vì bọn họ nhìn quá phức tạp, chúng ta vẫn là trẻ con, lại nhỏ yếu, cho nên không cần qua lại với người như vậy."

 

Bạch Thiện Bảo gật đầu: "Hơn nữa bọn họ nhìn cũng không giống người tốt."

 

"Chỗ nào không giống người tốt?"

 

"Người tốt sẽ không hỏi mấy vấn đề kiểu như tạo phản đâu." Bạch Thiện Bảo cảm thấy bọn họ ở chung vẫn rất không tồi, cũng có chút tiếc nuối, dặn dò Bạch Nhị Lang nói: "Những lời hôm nay chúng ta nói trong phòng riêng đệ cũng đừng truyền ra ngoài đấy."

 

Mãn Bảo cũng dặn dò Chu Tứ Lang: "Tứ ca, huynh cũng không được nói ra ngoài, kể cả với cha mẹ cũng đừng nói nha."

 

"Biết rồi, biết rồi," Chu Tứ Lang nói: "Muội cứ yên tâm đi, ta biết chừng mực mà."

 

Lý Nhị Lang đứng ở cửa t.ửu lầu nhìn bọn họ đi xa, nhịn không được quay đầu lại cười nói với bốn người kia: "Chúng ta thành độc vật bị người ta tránh còn không kịp rồi."

 

Tùy tùng đi theo phía sau đang định nói đùa, liền thấy một chiếc xe ngựa từ đầu đường đi tới, người trên xe vén rèm lên vừa lúc nhìn thấy bọn họ.

 

Tầm mắt hai bên chạm nhau, bên này sửng sốt một chút sau đó mỉm cười, người trong xe lại mở to hai mắt, xe ngựa lập tức dừng lại, một người vội vàng từ trên xe bước xuống, vén vạt áo định quỳ xuống, Lý Nhị Lang duỗi tay đỡ lấy hắn, cười nói: "Hà tất đa lễ?"

 

"Thánh... Thánh nhân!"

 

Lý Nhị Lang cười nói: "Đã gặp rồi, vậy chúng ta tới phủ đệ xem qua đi."

 

Tân nhiệm Kiếm Nam Đạo Tiết độ sứ Trương đại nhân trán đổ mồ hôi, khom người lui sang một bên, vội vàng mời hắn lên xe.

 

Lý Nhị Lang thoáng nhìn qua một tên tùy tùng phía sau, lúc này mới vịn tay Trương đại nhân lên xe.

 

Tên tùy tùng kia thoáng lùi lại hai bước, ẩn vào trong đám người, xoay người biến mất, hắn muốn đi tìm người dọn sạch cái đuôi (dấu vết).

 

Nhóm người Mãn Bảo hoàn toàn không hay biết gì về đến nhà, Tiên sinh Trang ra cửa thăm bạn còn chưa về, ba đứa nhỏ ngáp một cái, đều quyết định đi ngủ trưa.

 

Chờ ngủ dậy, liền tìm một cái thang bò lên tường vây, nhìn sang nhà họ Diêm đối diện xem náo nhiệt.

 

Đường huyện lệnh đang tới thị sát chắp tay sau lưng đi dạo trong vườn, nhận thấy được ánh mắt nhìn mình, liền ngẩng đầu nhìn qua. Mãn Bảo chạm mắt với hắn, liền vui vẻ vẫy tay: "Đường đại nhân, các ngài đang sửa tường vây sao?"