Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 519: Hối hận



Mãn Bảo nói: "Cha, chính vì con không còn nhỏ nữa nên mới cần ra ngoài mở mang tầm mắt chứ, con lớn rồi mà, cha cứ yên tâm đi."

 

Nàng an ủi cha mình: "Lần này có tiên sinh, có Bạch Thiện Bảo và Bạch Nhị Lang, còn có cả Đại Cát đi theo nữa, trên đường sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

 

Lão Chu lo lắng sốt ruột: "Thế chuyến này phải tốn bao nhiêu tiền a? Ở nhà ngàn ngày tốt, ra đường vạn sự khó, đi xa thế này phải mang đủ tiền mới được."

 

"Cha cứ yên tâm đi, con có tiền mà."

 

Lão Chu thấy nàng không xót tiền, liền lập tức tìm một cái cớ khác: "Thế cũng không được, con là một cô nương nhỏ, đi theo bọn họ chạy khắp nơi ta không yên tâm."

 

Chu Lục Lang liền mắt trông mong nhìn Mãn Bảo.

 

Mãn Bảo liền chỉ hắn nói: "Cho lục ca đi cùng con là được."

 

"Thế không được, không thể làm lỡ chuyện cưới xin của lục ca con."

 

"Vậy còn có con này," Chu Tứ Lang cũng nóng lòng muốn thử, "Cha, cho con đi chăm sóc Mãn Bảo đi."

 

Lão Chu liền trừng mắt nhìn hắn. Lão lục thì thôi đi, tuổi còn nhỏ, tính tình chưa định, không suy nghĩ thấu đáo được, nhưng thằng tư này đã làm cha rồi, sao vẫn cứ không chững chạc thế nhỉ?

 

Lão Chu hừ một tiếng, bực bội nói: "Vậy nếu mày đi rồi, lỡ ta và mẹ mày ốm đau thì tìm ai chữa trị?"

 

"Có lão đại phu mà," Mãn Bảo nói, "Hai hôm trước con mới đi thăm lão đại phu, ông ấy giờ thân thể vẫn còn cứng cáp lắm."

 

Sau khi Lục Chi nhập môn, Mãn Bảo đã sao chép hai cuốn sách y mỏng của nhà họ ra làm hai bản, mình giữ một bản, một bản gửi kèm bản gốc trả về cho Lục gia.

 

Lúc trao đổi với lão đại phu, Mãn Bảo rất hào phóng sao chép lại những cuốn sách y mình hiện có tặng cho ông ấy một bộ.

 

Dù sao sách trong Bách Khoa Quán, khi tiêu tốn điểm tích lũy để sao chép, hệ thống sẽ tham khảo cách sắp chữ và văn tự của thế giới này để in ra.

 

Chỉ tiếc là Khoa Khoa của nàng không phải hệ thống chuyên ghi chép sách, nếu không thì cứ trực tiếp bảo Khoa Khoa ghi lại sách của thế giới này, rồi thông qua hệ thống in ra, chỉ cần có điểm tích lũy, nàng muốn bao nhiêu cuốn là có bấy nhiêu cuốn.

 

Nghĩ đến thôi đã thấy kích động rồi.

 

Lão đại phu nhận được sách, lúc ấy liền như trẻ ra năm tuổi. Vốn dĩ đang thoi thóp, nhìn như sắp c.h.ế.t bệnh đến nơi, thế mà tự dưng ăn uống ngon miệng trở lại, tinh thần phấn chấn, chân tay cũng nhanh nhẹn hẳn lên.

 

Cho nên Mãn Bảo cảm thấy người nhà bị bệnh tìm lão đại phu là hoàn toàn không thành vấn đề.

 

Bởi vì về mặt khám chữa bệnh, nàng chưa chắc đã so được với lão đại phu, tuy rằng nàng có vẻ đọc nhiều sách y hơn và biết nhiều chứng bệnh qua sách vở hơn.

 

Lão Chu tìm đủ mọi lý do, phát hiện đều không thể giữ chân cô con gái út lại, đành than ngắn thở dài.

 

Buổi tối, Tiền thị liền lặng lẽ hỏi ông: "Ông đồng ý cho con nó đi rồi à?"

 

Lão Chu buồn rầu: "Tôi còn có thể không đồng ý sao?"

 

Tiền thị im lặng.

 

Lão Chu thở dài: "Trước kia ấy à, cứ muốn con bé ngoan ngoãn, nên cái gì cũng chiều theo nó. Sau lại thấy nó thông minh, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà cũng đều nghe theo nó. Đến bây giờ, chủ ý của nó lớn lắm rồi, tôi bảo không cho nó đi, liệu nó có nghe tôi không?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu là đứa con khác, phỏng chừng không thoát khỏi lòng bàn tay ông, nhưng Mãn Bảo đứa nhỏ kia không chỉ thông minh, trong tay nó còn có tiền, hơn nữa là rất nhiều tiền, nó muốn đi đâu mà chẳng được?

 

Nghĩ đến đây, lão Chu lập tức hỏi Tiền thị: "Mãn Bảo có nói với bà nó có bao nhiêu tiền trong tay không?"

 

"Không có, sao vậy?"

 

"Bà thử hỏi nó xem," lão Chu nhíu mày nói, "Tôi nghĩ rồi, chuyến đi này tốn kém bằng hai người, con bé tiêu tiền xưa nay hoang phí, năm ngoái lại mới mua cửa hàng, chỉ sợ tiền trong tay không còn nhiều, hay là chúng ta đưa thêm cho nó ít tiền?"

 

Lão Chu tính toán không giỏi, nhưng Tiền thị thì giỏi. Bà chẳng cần tính gì khác, chỉ cần tính số tiền Mãn Bảo nộp cho gia đình năm nay là biết con bé kiếm được bao nhiêu.

 

Lại tính toán những món đồ quý giá con bé mua, ví dụ như sách, mực, sáo... là có thể biết được cuối năm nó còn dư bao nhiêu.

 

Tiền thị cảm thấy tiền trong tay con bé chắc chắn không ít hơn số tiền hai vợ chồng già tích cóp là bao.

 

Nhưng lời này bà không nói cho lão Chu biết.

 

Lão Chu nằm suy tính nửa ngày, cuối cùng nói: "Để lão tứ đi cùng con bé đi. Lão lục còn quá nhỏ, ra cửa bên ngoài chỉ sợ không gánh vác nổi. Việc trong nhà không thể thiếu lão đại và lão nhị, lão tam thì quá thật thà, lão ngũ thì vợ đang bụng mang dạ chửa, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là lão tứ thích hợp nhất."

 

Tiền thị gật đầu.

 

Lão Chu quyết định xong người đi theo liền đau lòng nhắm mắt nói: "Từ phần của tôi trích ra hai mươi lượng cho bọn nó mang theo, bảo bọn nó tiêu pha tiết kiệm một chút. Đúng rồi, bà phải dặn dò lão tứ, ra cửa bên ngoài đừng cái gì cũng tiêu tiền của Mãn Bảo, chính bản thân nó cũng phải mang theo chút tiền..."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Tiền thị ghi nhớ từng điều, cười nói: "Ông cứ yên tâm đi, lão tứ cũng không phải trẻ con, trong lòng nó tự hiểu rõ."

 

Lão Chu buông tha, Mãn Bảo liền cao hứng chạy đi báo tin tốt này cho Bạch Thiện Bảo bọn họ.

 

Tiền thị lúc này mới nhớ ra hỏi: "Trang tiên sinh đi rồi, vậy học đường tính sao?"

 

"Bạch lão gia đã mời một vị tiên sinh khác tới dạy thay. Tiên sinh nói vị tiên sinh mới kia là bạn của người, học vấn cũng rất tốt, lễ nhập học mỗi năm vẫn như cũ, bảo Tam Đầu bọn nhỏ cứ đi học bình thường là được." Mãn Bảo cũng có chỗ tiếc nuối: "Chỉ tiếc là tiên sinh muốn dọn hết sách trong tiểu viện đi, chúng con về sau không tiện tới tiểu viện đọc sách làm bài tập nữa."

 

Vị tiên sinh mới họ Lưu, vừa khéo cùng họ với Bạch lão phu nhân. Ông ấy đến rất sớm, qua năm mới, ngày mười bảy tháng giêng đã tới rồi. Sau đó Trang tiên sinh dẫn ông ấy đi làm quen với đám trẻ trong trường, đợi đến khi ông ấy hoàn toàn có thể tiếp quản thì Trang tiên sinh mới dồn toàn bộ tâm trí vào việc dạy dỗ ba người Bạch Thiện Bảo.

 

Đặc biệt là Bạch Thiện Bảo, cậu bé mỗi ngày vừa phải đọc sách, vừa phải làm bài tập, nhiều đến mức khiến cậu hoài nghi nhân sinh.

 

Rõ ràng trước kia cậu cảm thấy mình đọc không ít sách, nhưng khi Trang tiên sinh liệt kê ra một danh sách, cậu dựa theo đó tìm sách trong thư phòng nhà mình hoặc từ hiệu sách huyện thành, nhìn thấy những nội dung xa lạ bên trong, cậu mới biết thì ra mình còn nhiều sách chưa đọc đến thế.

 

Mãn Bảo cũng đọc ké cùng cậu.

 

Cho nên tháng Giêng còn chưa qua hết, tiền của Mãn Bảo cứ thế trôi đi vù vù, biến thành từng cuốn sách xếp trên kệ trong phòng.

 

Ba bốn năm nay Mãn Bảo thêm không ít sách lên kệ, Chu Nhị Lang lại dùng tre làm cho nàng hai cái giá sách bốn tầng, có thể xếp liền kề nhau.

 

Thành ra bức bình phong trúc trong phòng cũng không cần thiết nữa, giá sách chắn ngang, trực tiếp ngăn cách nội thất và ngoại thất.

 

Bạch Thiện Bảo hiện tại học tập là vui sướng cùng thống khổ song hành, còn Mãn Bảo thì đơn thuần là vui sướng, bởi vì sau khi đọc sách nàng không cần viết quá nhiều bài tập, càng không cần từng chữ từng chữ học thuộc lòng, xem qua rồi nhớ nội dung chính là được.

 

Có nàng để so sánh, bên cạnh lại còn có một tên Bạch Nhị Lang ngồi trong thư phòng học bài mà vẫn có thể lười biếng, Bạch Thiện Bảo quả thực thống khổ đến muốn c.h.ế.t.

 

Đến nỗi buổi tối lúc đi ngủ cậu đều nhịn không được lén lau nước mắt. Cậu có chút hối hận, không nên đồng ý với tiên sinh năm nay đi thi thử phủ học. Rõ ràng nói trước mười bốn tuổi thi đậu là được, cậu năm nay mới mười hai, tại sao phải vội vã đi thi như vậy?