Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 502: Đếm tiền



 

Chu ngũ lang thụ giáo gật đầu, len lén nhìn về phía cha hắn.

 

Lão Chu không nói gì, thấy hắn nhìn qua còn trừng mắt nhìn lại.

 

Chu ngũ lang liền cùng Mãn Bảo cúi đầu cười trộm.

 

Chu ngũ lang rất tò mò, cho nên hỏi rất nhỏ với Lão Chu: “Cha, mẹ vợ của cha có khó chơi không?”

 

“Hả?” Mãn Bảo đếm trên đầu ngón tay tính toán, mẹ vợ của cha chẳng phải là bà ngoại sao?

 

Chưa từng gặp bà ngoại bao giờ, Mãn Bảo cũng hưng phấn hẳn lên, bỏ mẹ lại liền chạy lên nghe ngóng.

 

Trước mặt vợ mình mà Lão Chu dám nói là khó chơi sao?

 

Cho nên Lão Chu liếc hai đứa con một cái rồi nói: “Bà ngoại các con tốt lắm đấy.”

 

Tiền thị mắt nhìn thẳng đi về phía trước, Lão Chu thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.

 

Tốt mới là lạ, năm đó lúc ông tới cửa, chính là bà ấy không cho Tiền thị theo ông về nhà, còn bảo ba ông anh vợ đè ông ra đ.á.n.h cho một trận.

 

Vừa về đến nhà, Chu lục lang liền dẫn một đám cháu trai cháu gái vây lại: “Anh Năm, nhà họ có ưng không?”

 

Chu ngũ lang đắc ý hất cằm: “Đương nhiên rồi, hôn sự đã định xong.”

 

Mọi người vừa nghe, liền nhao nhao kêu lên, sôi nổi chúc mừng hắn, ngay cả Tiểu Tiền thị cũng không nhịn được đứng ở cửa bếp cười: “Lần này chú Năm coi như cầu được ước thấy rồi.”

 

Lão Chu chê bọn họ quá ồn ào, phất tay nói: “Về tiểu viện của các con mà quậy, cũng đừng to tiếng quá, ồn ào nhốn nháo còn ra thể thống gì?”

 

Đợi bọn họ sắp đi, Lão Chu lại đột nhiên nhớ ra gì đó, gọi Chu lục lang lại: “Lục lang à, con tuổi cũng không còn nhỏ, cũng có thể làm mai rồi đấy.”

 

Chu lục lang lập tức nói: “Cha, con không vội.”

 

Hắn nói: “Con còn chưa muốn làm mai đâu, đợi con thêm vài tuổi nữa đi.”

 

“Con còn muốn lớn thế nào nữa? Đại ca con lúc bằng tuổi con đã cưới vợ rồi.”

 

Chu lục lang liền nói: “Dù sao con cũng không muốn làm mai.”

 

Dứt lời, hắn chạy theo mọi người về tiểu viện.

 

Hắn nói với Chu ngũ lang và Mãn Bảo đang tò mò: “Em mới không ngốc đâu, khắp làng trên xóm dưới này, cô nương tốt trên mười lăm tuổi đều bị anh Năm xem mặt hết rồi, không có lý nào anh Năm không chọn trúng mà em lại chọn trúng.”

 

Mãn Bảo: “... Trong đó còn có rất nhiều người chê anh Năm mà, nói không chừng những người đó lại ưng anh thì sao?”

 

Chu lục lang nghĩ nghĩ rồi nói: “Vậy cũng không được, quay đầu lại gặp nhau trong nhà thì xấu hổ lắm, dù sao hiện tại em cũng chưa muốn cưới vợ.”

 

Khác với Chu ngũ lang từ nhỏ đã tâm tâm niệm niệm muốn cưới vợ, Chu lục lang chưa từng nghĩ tới việc này, đặc biệt là sau khi xây nhà mới, hắn có được phòng riêng, hắn càng không nghĩ tới chuyện cưới vợ.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Cưới vợ về không chỉ phải ở chung phòng, sau này sinh con còn phải ở chung một gian phòng với con cái, chỉ nghĩ thôi đã thấy phiền rồi.

 

Hắn thích ngủ một mình trên một chiếc giường lớn hơn.

 

Mãn Bảo không kiêng dè gì đem lời anh Sáu nói cho mẹ nàng biết.

 

Tiền thị nửa ngày không nói gì, Lão Chu thì không quá sầu, ông cười hả hả nói: “Đây là chưa thông suốt đấy thôi, đợi thông suốt rồi thì sẽ tốt.”

 

Tiền thị trừ gật đầu ra còn có thể có cách nào đâu?

 

Chu ngũ lang đính hôn, vậy là ngày thành thân không còn xa.

 

Đợi vài ngày, Lão Chu tự giác thấy hai nhà đã quen thuộc hơn một chút, ông liền bảo Chu ngũ lang xách một con gà đi theo bà mối Vương tới cửa hỏi ngày cưới.

 

Mọi chuyện thuận lợi ngoài dự đoán, nhà họ Lục thế mà cũng hy vọng hai đứa trẻ có thể sớm ngày thành thân, dùng lời của ông lão đại phu là: “Chi Nương tuổi cũng không nhỏ, sang năm là mười tám rồi.”

 

Mà mẹ Lục lần này thái độ đối với Chu ngũ lang cũng tạm được, cho nên Chu ngũ lang thỏa thuê đắc ý, rất nhanh đã ấn định xong ngày cưới.

 

Bọn họ đi tìm đạo sĩ trên núi xem ngày tốt, vừa khéo là ngày 21 tháng chạp, ăn xong rượu mừng ngày thứ ba chính là Tết ông Công ông Táo.

 

Lão Chu cũng cảm thấy ngày này tốt, lúc chuẩn bị thịt thà đều không sợ nhiều, có dư thì trực tiếp để dành ăn Tết.

 

Trong nhà sắp có tiệc mừng, nhưng lần này Lão Chu lại không còn ki bo kẹt xỉ như lần trước Chu tứ lang thành thân, nhìn tiền chi ra mà đau lòng nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bởi vì lúc này ông có tiền.

 

Chi tiêu thực ra so với đám cưới Chu tứ lang cũng không chênh lệch bao nhiêu, nhưng cảm giác chính là khác biệt, ông không nhịn được nói với Tiền thị: “Cảm giác có tiền với cảm giác không có tiền này khác nhau nhiều thật đấy.”

 

Tiền thị không nhịn được cười: “Ông nói thừa quá.”

 

Lão Chu lại lôi tiền trong nhà ra đếm đếm, lúc này mới mãn nguyện đóng rương lại.

 

Chu ngũ lang lúc này cũng đang đếm tiền, hắn sắp thành thân, Mãn Bảo liền lấy phần tiền của hắn từ hệ thống ra giao cho hắn.

 

Tiền bọn họ gửi ở chỗ nàng vẫn luôn có rương riêng và sổ sách riêng, mỗi lần đưa tiền cho nàng, nàng đều trực tiếp ném vào rương tương ứng, rồi lấy sổ ghi chép lại.

 

Mỗi lần bọn họ lấy tiền từ chỗ nàng cũng đều sẽ ghi sổ, cho nên sổ sách rất rõ ràng.

 

Chu ngũ lang căn bản chẳng thèm xem sổ sách, trực tiếp ôm rương về phòng rồi vui sướng ngồi đếm.

 

Mãn Bảo và Chu lục lang đều rất tò mò, vì thế lẻn vào phòng đi theo cùng đếm.

 

Trong rương của hắn có hai thỏi bạc năm lượng mới tinh, đây là tiền chia trong nhà đợt trước, còn có một ít bạc vụn, nhiều hơn cả là những xâu tiền đồng kết thành từng dây.

 

Chu ngũ lang đếm đi đếm lại, kinh ngạc không thôi, tuy rằng trong lòng hắn biết rõ mình rất có tiền, nhưng không ngờ lại có tiền đến mức này.

 

Những vụn bạc lẻ tẻ kia hắn nhìn không ra bao nhiêu trọng lượng, phải cân lên mới biết được.

 

Nhưng những thứ có thể đếm ra được này đã là hai mươi tám lượng, chỉ riêng chỗ này đã đủ cho hắn cưới vợ ba lần.

 

Chu ngũ lang vui sướng hài lòng sai bảo Chu lục lang: “Đi lấy cái cân giúp anh, anh muốn cân xem đống bạc này nặng bao nhiêu.”

 

Chu lục lang cũng ngứa ngáy trong lòng, nói với Mãn Bảo: “Anh cũng muốn đếm tiền của anh.”

 

Mãn Bảo tỏ vẻ không thành vấn đề.

 

Hai anh em cùng nhau chạy ra ngoài, một người đi sang sân lớn lấy cân, một người thì chạy về phòng lấy rương tiền.

 

Chu lục lang cũng có hai thỏi bạc năm lượng, nhưng số tiền thừa của hắn ít hơn Chu ngũ lang, thực ra bọn họ kiếm được không chênh lệch mấy, chủ yếu là do cách tiêu xài.

 

Chu ngũ lang vẫn luôn tâm tâm niệm niệm muốn cưới vợ, cho nên rất có ý chí tiết kiệm tiền, Chu lục lang thì khác.

 

Chưa tới Tết hắn đã mua vải mới may quần áo cho mình, còn thích ăn các loại đồ ngon, cho nên hắn tiêu cũng rất nhiều.

 

Chủ yếu là hắn cũng chẳng muốn cưới vợ.

 

Nhưng lúc này đếm tiền, hắn nhìn rương tiền của anh Năm mà không nhịn được hâm mộ pha lẫn đau lòng: “Biết sớm thế này thì ta đã không tiêu nhiều như vậy.”

 

Mãn Bảo không để ý nói: “Không tiêu tiền thì anh lại chẳng cưới vợ, giữ lại làm gì?”

 

Nàng nói: “Em cũng tiêu rất nhiều mà, em đã hẹn với Bạch Thiện Bảo bọn họ rồi, Tết năm nay bọn em muốn đi t.ửu lầu huyện thành ăn đồ ngon.”

 

Chu lục lang tinh thần rung lên, hỏi: “Có thể cho anh đi cùng không?”

 

“Được chứ, nhưng anh phải góp tiền.”

 

Chu lục lang vuốt tiền của mình thực luyến tiếc, hỏi: “Phải góp bao nhiêu?”

 

“Bọn em tính sơ sơ mỗi người cần ba trăm văn.”

 

Chu lục lang còn chưa kịp phản ứng, Chu ngũ lang đã la toáng lên: “Nhiều như vậy, các em ăn gan rồng tủy phượng à?”

 

“Không chỉ ăn ở t.ửu lầu, mà còn mua những món ngon ở phố lớn ngõ nhỏ cùng nhau ăn nữa.” Mãn Bảo nói: “Ba đứa em sức ăn cũng sàn sàn nhau, mua nhiều ăn không hết, mua một phần hai phần có thể chia nhau ăn, như vậy là có thể ăn được rất nhiều thứ ngon.”

 

Chu lục lang mắt sáng lên, liên tục gật đầu nói: “Cách này hay, cách này hay, anh cũng muốn tham gia.”

 

Chu ngũ lang rất nghi ngờ: “Các em một lúc nhét vào bụng nhiều thứ như vậy không bị tiêu chảy sao?”

 

Mãn Bảo liền cười tủm tỉm nói: “Sẽ chứ, cho nên bọn em quyết định chia làm ba ngày để đi ăn.”

 

Chu lục lang càng cao hứng: “Cái này được đấy, cái này được đấy, Mãn Bảo, em nói với tiểu công t.ử nhà họ Bạch bọn họ là anh cũng muốn đi tham gia, vừa khéo anh lớn hơn các em, có thể bảo vệ các em.”

 

Chu ngũ lang: “...”