Mãn Bảo nghĩ ngợi rồi đáp: “Được ạ, để con hỏi cậu ấy. Cha, tiểu thúc nhà ta thật sự đã mất rồi sao?”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nụ cười trên mặt lão Chu cứng lại, ông thở dài một hơi thật dài, rút tẩu t.h.u.ố.c giắt sau lưng ra, gật đầu nói: “Đúng vậy, đã mất rồi.”
Mãn Bảo xoay người ngồi xổm xuống cạnh ông, hai tay chống cằm, cũng thở dài thườn thượt: “Con còn chưa được gặp tiểu thúc bao giờ.”
Lão Chu vừa đưa tẩu t.h.u.ố.c vào miệng, hốc mắt bỗng đỏ lên, khói t.h.u.ố.c sộc lên khiến ông ho sù sụ, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Lão Chu quệt ngang mặt, quay đầu nặn ra một nụ cười với Mãn Bảo đang kinh ngạc: “Bị sặc…”
Mãn Bảo không hiểu sao cũng thấy buồn bã theo, nàng vỗ n.g.ự.c bảo đảm: “Cha yên tâm, con nhất định sẽ bảo Bạch Thiện Bảo bớt chút đỉnh.”
Bạch Thiện Bảo đương nhiên không thể bớt rồi, bởi vì cậu mới biết được từ đường bá rằng thương lái có lẽ không thu mua được lương thực nên giá thu mua lúa mạch lại tăng. Hôm qua tăng lại lên 30 văn một đấu, hôm nay đã nhảy lên 32 văn một đấu.
Nghe nói lúa mạch bán ra ở tiệm lương thực cũng tăng hai văn tiền, rõ ràng đám thương lái cáo già không đời nào chịu thiệt thòi trả giá thu mua cao hơn vô ích.
Cho nên ba bao lúa mạch còn lại của Bạch Thiện Bảo không lo không bán được, chỉ cần có thương lái tìm đến, 32 văn, bán đắt như tôm tươi.
Nếu không phải nể tình Mãn Bảo là người quen, hốc mắt còn hơi đỏ, nhìn qua là biết vừa mới khóc xong, thì có đ.á.n.h c.h.ế.t cậu cũng không bán với giá 30 văn.
Mãn Bảo vì vừa mới cùng cha buồn bã một hồi, mắt vẫn còn đỏ, thương lượng với Bạch Thiện Bảo: “Vậy cậu nói với cha ta là cậu bán rẻ cho nhà ta, số tiền thiếu tớ bù cho cậu được không?”
Bạch Thiện Bảo gãi đầu hỏi: “Sao phải phiền phức thế, cậu cứ nói thẳng với cha cậu là cậu bỏ tiền ra mua cùng là được mà?”
“Không được, lúa mạch rẻ cha ta mới vui.”
Nàng tiêu tiền hay lão Chu tiêu tiền, trong lòng lão Chu đều giống nhau cả.
“Được rồi, thế tớ phải bảo với cha cậu là bao nhiêu?”
“Hai mươi văn?”
“Cha cậu có tin không?”
Mãn Bảo nghĩ ngợi, cảm thấy có lẽ là không.
“Vậy nói 25 văn đi,” Bạch Thiện Bảo chốt hạ: “Quay đầu lại cậu phải bù đủ số tiền thiếu cho tớ đấy nhé.”
“Không thành vấn đề.”
Bàn xong chuyện làm ăn, hai đứa trẻ ngồi trên tảng đá cách cổng lớn không xa nói chuyện: “Tớ thấy bên nhà cậu ồn ào náo nhiệt lắm, mọi người đang làm gì thế?”
“Cha tớ định làm đám tang cho tiểu thúc, còn phải mời các đạo trưởng ở đạo quán về chiêu hồn. Sau này ngày lễ ngày tết, cả nhà tiểu thúc tớ có thể về ăn cơm cùng gia gia nãi nãi tớ rồi.”
Bạch Thiện Bảo nghĩ ngợi nói: “Cha tớ hình như chưa được chiêu hồn, tớ có nên chiêu hồn cho cha tớ không nhỉ?”
“Không cần đâu,” Mãn Bảo cũng không hiểu lắm nên hơi do dự: “Cha cậu chẳng phải có t.h.i t.h.ể sao, cả nhà tiểu thúc tớ xương cốt không còn nên mới phải chiêu hồn.”
“Được rồi, bao giờ bắt đầu làm đám tang, đến lúc đó tớ sang phúng viếng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chắc là ngày kia, ngày mai các ca ca ta đi mua quan tài.”
Bạch Thiện Bảo tò mò hỏi: “Cậu có đi không?”
Mãn Bảo lắc đầu: “Trẻ con không được đi.”
Thực ra quan tài thường là tự bỏ gỗ thuê thợ mộc đóng, nhưng luôn có những cái c.h.ế.t bất ngờ không kịp chuẩn bị, lúc này mới cần đến cửa hàng quan tài mua loại đóng sẵn.
Có khi cửa hàng quan tài không có sẵn, còn phải đi mượn, hoặc trực tiếp mua lại quan tài người ta đã đóng xong. Trong đó có quá nhiều chuyện rắc rối, loại trẻ con như Mãn Bảo vốn dĩ nên tránh xa những chuyện âm khí này, Tiền thị sao có thể cho nàng đi theo?
Mãn Bảo mang tin tốt về nhà. Lão Chu đích thân dẫn hai con trai đi mua ba bao lúa mạch kia về, đương nhiên quan trọng là cảm tạ Bạch Thiện Bảo một tiếng.
Lại tiện đường ghé qua tìm Bạch lão gia, kể cho ông nghe chuyện Chu Ngân, ám chỉ chuyện của Chu Ngân đến đây coi như xong, tiện thể mời ông rảnh rỗi sang thắp nén nhang, cả nhà họ còn phải cảm tạ Bạch lão gia đàng hoàng.
Bạch lão gia đã biết chuyện này từ chỗ thím, biết đây là b.út tích của vị Ngụy đại nhân ở kinh thành, nên vui vẻ nhận lời.
Lão Chu vận chuyển lương thực về nhà, nói với Chu tam lang: “Ta tính người đến không ít đâu, trời ạ lúc này nhà nào cũng chẳng dư dả gì, cho nên chúng ta phải làm ra nhiều bột mì một chút, kẻo đến lúc đó không đủ ăn thì khó coi.”
Chu tam lang gật đầu.
“Đem cả ba bao đi xay xát hết đi, giữ lại cám mì, trộn một bao cám mì vào bột mì.”
Chu tam lang: “… Cha, làm thế có khó coi quá không?”
“Khó coi nhưng thực tế,” lão Chu vỗ đầu hắn nói: “Cho dù năm nay thôn ta thu hoạch lúa mạch không tệ, nhưng cũng chẳng ai dám thả cửa ăn bột mì trắng. Con không nhìn xem già trẻ lớn bé trong thôn có bao nhiêu người, còn cả nhà cữu cữu con, thông gia các phòng…”
Lão Chu nghiến răng nói: “Còn có nhà cữu cữu ta nữa đấy!”
Chu tam lang nhớ tới điều gì, rùng mình một cái, gật đầu liên tục, hỏi: “Cha, một bao cám mì có đủ không? Có cần trộn thêm chút nữa không?”
Lão Chu do dự một chút: “Tuy rằng phải thực tế, nhưng cũng không thể làm quá khó coi, bánh bao làm ra phải ăn được mới được. Hay là con đi hỏi đại tẩu con đi, nó là người làm bánh bao, chắc nó biết.”
Chu tam lang sờ sờ đầu, quả nhiên vào bếp hỏi tiểu Tiền thị.
Chỉ lát sau đã bị tiểu Tiền thị đuổi ra ngoài: “Thiệt tình chú cũng nghĩ ra được, còn trộn cả một bao cám mì, thế thì có nặn thành bánh bao được không? Mười cân bột mì chú trộn một cân tôi đã thấy nhiều rồi, có mỗi ba bao lúa mạch mà chú định trộn hẳn một bao cám…”
Chu tam lang rụt cổ chạy mất, đáng thương vô cùng đi tìm cha hắn.
Lão Chu thở dài một hơi đầy ưu thương: “Thôi được rồi, lại khiêng thêm một bao lúa mạch trong nhà đi xay. Haizz, tối nay bảo đại tẩu con lúc làm bánh bao cũng trộn thêm ít cám mì vào đi, nhà ta ăn dè sẻn một chút, còn một thời gian nữa mới đến vụ thu hoạch lúa chiêm cơ mà.”
Chu tam lang gật đầu, xoay người đi khiêng lúa mạch.
Tiền thị thì đang đưa tiền cho Chu đại lang đi mua quan tài: “Mua loại đóng sẵn đắt hơn nhiều đấy, con cầm năm lượng bạc, cố gắng mua loại tốt một chút. Tiểu thúc và tiểu thẩm con chôn chung, cố gắng mua loại rộng rãi vào.”
Chu đại lang vâng dạ.
Tiền thị lại mở một hộp tiền khác, lấy ra một xâu tiền đưa cho hắn: “Còn cả giấy trắng, vải sô, cờ trắng cũng mua luôn ở cửa hàng quan tài. Con cẩn thận chút, đừng để thiếu đồ, chúng ta chỉ có một ngày để lo liệu tang sự, việc này phải làm cho thể diện một chút.”
Tiền thị lau khóe mắt nói: “Năm đó vội vàng, tối lửa tắt đèn đã chôn người ta, chỉ có một chiếc chiếu và một cái chăn. Lần này phải để họ được trở về đàng hoàng, rồi lại ra đi thanh thản.”