Tất nhiên là không rồi, ông ấy phải dùng đấu để đong!
Mãn Bảo vẫn còn đang chìm đắm trong niềm phấn khích nên chưa nhận ra vấn đề, cô bé còn vui vẻ sai các ca ca khiêng bàn ghế ra, lát nữa cô bé còn phải tính toán sổ sách nữa mà.
Đương nhiên là cùng tính với hai người bạn nhỏ của mình.
Lão Chu cùng Tiền đại cữu và mọi người vừa nghe là hiểu ngay, nhưng họ cũng không tiếc nuối lắm, bởi vì ngay từ đầu Mãn Bảo đã nói là 150 văn một đấu.
Họ đâu biết trước đó Mãn Bảo đã thỏa thuận với Bạch lão gia là cân theo trọng lượng, nếu biết thì trong lòng chắc chắn sẽ khó chịu vô cùng.
Là hai lão nông quanh năm phải nộp thuế cho triều đình, họ tuy không biết chữ, cũng chẳng rành toán học, nhưng lại biết rõ sự khác biệt giữa đong bằng đấu và cân theo trọng lượng.
Trong mắt Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo, tính theo đấu dễ hơn tính theo cân nhiều, có lẽ vì con số nhỏ hơn chăng?
Dù sao cũng kệ, hai người cầm toán trù ngồi tính toán những con số được báo xuống. Đừng nói đám Tiền đại lang, ngay cả đám Chu đại lang cũng nhìn đến ngây người.
Trong lòng chỉ có một ý nghĩ: "Mãn Bảo nhà mình có tiền đồ nha..."
Lão Chu ghé lại nhìn một lúc, không hiểu gì cả, nhưng ông biết nhìn sắc mặt Trang tiên sinh. Thấy vẻ mặt thầy đầy vui mừng, ông biết khuê nữ nhà mình tính không sai.
Ông nhìn Mãn Bảo, rồi lại quay sang nhìn vị tiên sinh phòng thu chi ngồi bên kia, nước mắt lão Chu suýt chút nữa thì trào ra.
Làm phòng thu chi đấy, năm xưa cha nó cũng từng mơ ước như vậy.
Chu đại lang không nghĩ nhiều đến thế, bởi vì vị tiểu thúc (chú nhỏ - Chu Ngân) còn nhỏ tuổi hơn cả hắn từ bé đã muốn làm đủ thứ chuyện, không nói ngày nào cũng đổi ý, nhưng cách ngày đổi ý một lần là chuyện thường, hắn làm sao nhớ hết được?
Tuy nhiên hắn lại rất muốn con trai mình làm phòng thu chi, bèn kéo Đại Đầu và Tam Đầu lên phía trước, bảo chúng nhìn kỹ Mãn Bảo gảy toán trù, còn thì thầm: "Nhìn cho kỹ vào, sau này tiểu cô cô dạy các con, các con phải học cho giỏi, lớn lên đi làm trướng phòng tiên sinh."
Lúa mạch nhà họ Chu quả thực không nhiều, cho dù cộng thêm 28 bao lúa mạch do Tiền gia gánh tới thì cũng chẳng đáng là bao.
Huống chi lúa mạch Tiền gia mang tới còn được đựng trong bao tải nhỏ hơn một cỡ, nên đong vèo cái là xong.
Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo rất nhanh đã tính ra tổng số, Mãn Bảo nói: "Tổng cộng là 182.880 văn tiền."
Tẩu t.h.u.ố.c trong tay lão Chu suýt chút nữa thì bay mất.
Bạch lão gia vừa rồi đã xem qua, hạt giống nhà họ Chu lấy ra đều rất tốt. Một đấu đong xuống, rồi đổ vào bao, tuy vào bao nhanh ch.óng nhưng với con mắt buôn bán lương thực nhiều năm của ông, ít nhất hạt rất no tròn.
Hơn nữa ông đã cẩn thận so sánh giống mới với giống cũ họ đang trồng, ông phát hiện hạt giống mới hơi tròn hơn giống cũ một chút. Nhìn riêng lẻ thì không thấy, để lẫn lộn nhất thời cũng chẳng ai phát hiện, nhưng so sánh kỹ càng là nhìn ra được.
Mà ông nhìn quen rồi, lại cẩn thận để ý nên về cơ bản cái gì đã qua mắt ông thì sẽ không nhìn nhầm.
Xác định nhà họ Chu không giở trò gian lận, đưa ra đều là giống mới chất lượng khá tốt, Bạch lão gia cười gật đầu, hỏi Mãn Bảo: "Vậy ta nên đưa cho con bao nhiêu bạc?"
Phòng thu chi bên cạnh ông cũng đã tính xong số bạc, hiển nhiên là đang đợi câu trả lời của cô bé. Hai bên xác nhận không có sai sót thì có thể ký tên thanh toán.
Mãn Bảo cười lấy lòng với Trang tiên sinh, sau đó dâng toán trù lên.
Lão Chu nhìn mà ngẩn ra, thì thầm hỏi Mãn Bảo: "Sao con không tự tính?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Cha, con chưa học được cái này."
Lão Chu gật đầu, dặn dò: "Vậy con cố gắng học đi," ông hạ thấp giọng nói: "Học hết bản lĩnh của Trang tiên sinh về, sau này con cho dù không thể làm trướng phòng tiên sinh thì cũng có thể làm lão bản nương (bà chủ)."
Mãn Bảo gật đầu tán thành: "Cha, đến lúc đó con cho cha làm lão bản (ông chủ)!"
Lão Chu: "... Không, không cần đâu, cái đó để tướng công con làm đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mãn Bảo không hiểu ra sao: "Tướng công con là ai ạ?"
Lão Chu: "..." Ông có chút hối hận, tự dưng nhắc đến chủ đề này làm gì?
Lão Chu quay người lại, nhìn thấy Chu Hỉ liền lập tức gọi: "Hỉ à, lại đây trông muội muội con đi." Tiện thể giải quyết luôn vấn đề phiền phức kia.
Trang tiên sinh đã tính xong, cười nói: "152 lượng, dư 440 văn."
Hạ nhân bưng bạc lên, mắt lão Chu và nhóm Tiền đại cữu đều sắp đứng tròng. Họ sống lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều tiền thế này.
Này, chỉ là trồng một vụ lúa mạch thôi mà, sao có thể kiếm được nhiều tiền như vậy chứ?
Mọi người nuốt nước bọt, đợi đến khi họ hoàn hồn thì Mãn Bảo đã tiễn Bạch lão gia và đoàn người ra khỏi cửa. Hạ nhân nhà Bạch gia đã chuyển hết lương thực chất đống trong sân lên xe la và xe bò chở về.
Lúc này đang là giữa trưa, mặt trời gay gắt nhất. Bạch lão gia không muốn đứng dưới nắng thêm một khắc nào nữa, bèn một tay che nắng, một tay vẫy chào tạm biệt Mãn Bảo.
Thi thoảng có dân làng đi ngang qua nhìn thấy, cũng chỉ tò mò đứng một bên xem, sau đó hỏi Mãn Bảo - người quen thuộc nhất với họ: "Nhà các người làm gì thế?"
Mãn Bảo cười hì hì đáp: "Bán hạt giống ạ."
"À," người dân làng làm mặt quỷ hỏi: "Nương cháu đồng ý đổi rồi à?"
Mãn Bảo cười cười không nói gì. Nương dặn, khi không muốn trả lời câu hỏi thì cứ cười là được.
Người dân làng tưởng mình đã hiểu, vui vẻ về nhà. Trời nắng thế này, cứ về nhà ăn chút gì uống miếng nước đã, chiều mát mẻ ra cửa tán gẫu sau.
Mãn Bảo cũng chào tạm biệt Bạch Thiện Bảo: "Ta về nhà trước đây, huynh với Bạch Nhị về đếm bạc đi, chiều ta lại sang tìm huynh."
"Được, đi đi."
Mãn Bảo vui vẻ chạy về nhà.
Nhóm lão Chu đang vuốt ve đống bạc mà phát sầu, thấy Mãn Bảo vào liền vẫy tay rối rít: "Mãn Bảo mau lại đây, cái này chúng ta cũng không biết nhà nào bao nhiêu, phải chia thế nào đây."
Mãn Bảo nói: "Con biết!"
Cô bé tìm ra những bao tải không phải của nhà mình, bảo các nhà nhận lại bao tải của mình.
Tiền đại cữu lôi ra mười hai cái bao tải, mắt trông mong nhìn Mãn Bảo.
Lúc ấy để tiện ghi nhớ, nhóm lão Chu đã cố ý để bao tải các nhà riêng ra một chỗ, chỉ khi cân xong một nhà, nhóm Chu tứ lang mới khiêng bao tải nhà tiếp theo lên.
Cho nên Mãn Bảo chỉ cần nhìn thoáng qua số lượng bao tải, đếm ngược danh sách ghi chép là biết con số nào của nhà ai.
Cuối cùng là nhà Tiền tam cữu, ông mang đến tổng cộng bảy bao. Mãn Bảo cộng bảy con số cuối cùng lại, trực tiếp cộng tổng số tiền phía sau là được.
Mãn Bảo nói: "Của Tam cữu là 9450 văn, đổi sang bạc, đợi con tính chút nhé..."
Cô bé vẫn chưa thạo phép chia con số lớn như vậy, nhưng cô bé có thể trừ dần 1200 văn, trên giấy viết một vạch, lại trừ 1200 văn, lại viết một vạch...
Mãi cho đến khi không trừ được 1200 văn nữa, thì đó là số tiền đồng dư lại cùng với số bạc quy đổi được.
Tuy rằng hơi thủ công và rườm rà, nhưng lại chính xác.
Mãn Bảo nói: "Là bảy lượng, dư 1050 văn."
Tiền tam cữu cảm thấy có chút không đúng: "9000, thế chẳng phải là chín quan tiền sao, đáng lẽ là chín lượng bạc chứ."