Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 377: Đi theo Mãn Bảo đi



Dương Hòa Thư trầm ngâm hỏi: "Nếu có một con trâu, liệu có thể thay thế một lao động không?"

 

"Ôi chao, tiên sinh nói đùa, một con trâu đâu chỉ thay một lao động, nó bằng ba lao động ấy chứ. Như tôi đây, đi được ba luống là phải dừng lại nghỉ, còn trâu chỉ cần cho ăn no, nó đi một mạch mười luống tám luống, sức bền của trâu hơn người nhiều."

 

Dương Hòa Thư không ngờ trâu có tác dụng lớn thế, vội hỏi: "Vậy nếu nha môn đồng ý cho anh nợ tiền mua trâu, anh có muốn nợ không?"

 

Mãn Bảo ngồi thẳng dậy, chuyện vừa nãy còn chưa bàn xong đâu, Dương huyện lệnh định bỏ rơi nàng tìm "mối" mới à?

 

"Thế không được đâu, trâu đâu phải thứ nhà chúng tôi mua nổi?"

 

Người nông dân rõ ràng không có gan lớn và sự quyết đoán như Mãn Bảo, anh ta thậm chí coi đây là chuyện cười: "Nha môn mà tốt thế á? Cho nợ chắc chắn phải tính lãi, đến lúc không trả được thì nhà cửa ruộng vườn bị tịch thu hết, thế thì oan uổng lắm?"

 

"Lãi suất không đắt, một lượng bạc mỗi tháng chỉ mười hai văn tiền."

 

Người nông dân tặc lưỡi lắc đầu: "Một con trâu đắt lắm, nha môn thế là ngồi mát ăn bát vàng rồi, tôi chẳng dại mà nợ."

 

Dương Hòa Thư: "..."

 

Hắn nhìn sang Mãn Bảo. Mãn Bảo mắt sáng long lanh nhìn hắn: "Chú nhìn cháu này, cháu rất tin tưởng huyện nha, thật đấy!"

 

Dương Hòa Thư thu hồi tầm mắt, đổi chủ đề hỏi thăm chuyện đồng áng rồi đứng dậy định đi. Vừa vặn đến giờ cơm, vợ người nông dân thấy họ ngồi nói chuyện không làm việc, bèn lấy cơm trưa ra mời đám trẻ ăn cùng.

 

Nhà họ cũng chẳng khá giả gì, bánh màn thầu đen làm từ vỏ trấu nghiền trộn bột mì, kèm theo một bát rau đã nguội ngắt. Họ mời Mãn Bảo ăn cùng. Nhóm Mãn Bảo từ chối, họ cũng không ép, hiện tại nhà ai lương thực cũng thiếu, chỉ là mời khách sáo thôi.

 

Người mời Mãn Bảo không ít, đúng giờ cơm trưa, các gia đình đều lên bờ ruộng, tìm chỗ cỏ mọc dày ngồi xuống mở giỏ cơm. Mãn Bảo đi qua đâu cũng được chào hỏi, từ chối là họ thôi không mời nữa.

 

Dương Hòa Thư rất quan tâm đến bữa trưa của họ. Đi dọc đường, mặt hắn vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng rất khó chịu. Những thứ này đừng nói là ăn, trước khi đến huyện La Giang hắn còn chưa từng thấy bao giờ. Dương Hòa Thư sẽ không ăn, vì hai ngày nay hắn đã nếm thử đồ ăn của không ít nông dân rồi, thực sự rất khó nuốt.

 

Hắn tìm thêm vài nhà nói chuyện, cũng hỏi về việc huyện nha cho nợ trâu, nhưng ngoài dự liệu của Dương Hòa Thư, không ai đồng ý cả.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Dương Hòa Thư bắt đầu nghi ngờ Mãn Bảo cố ý gài mình.

 

Mãn Bảo nhìn hắn nói: "Nhà trưởng thôn có trâu rồi nên chắc chắn không mua. Nhà anh Chu Hổ giờ nghèo lắm, chú mau đến xem thử đi?"

 

Chu Hổ một mình không thể cày ruộng nên vụ xuân năm nay vẫn làm chung với nhà họ Chu. Tuy làm cùng chỗ nhưng ăn riêng. Nhà họ Chu có thói quen về nhà ăn để nghỉ trưa, còn Chu Hổ không về, hắn cùng hai con trai ăn trưa tại chỗ, định lát nữa tranh thủ đi xem ruộng nhà mình.

 

Thấy nhóm Mãn Bảo đến, hắn cười tươi vẫy tay: "Các em ăn trưa chưa? Qua đây ăn với anh chút không?"

 

Mãn Bảo từ chối khéo: "Bọn em ăn rồi. Anh Chu Hổ, đây là Dương tiên sinh, đến hỏi chuyện."

 

Chu Hổ tò mò nhìn Dương Hòa Thư: "Hỏi chuyện gì thế?"

 

Mãn Bảo chê Dương Hòa Thư nói chuyện hay rào đón, bèn nhanh nhảu nói trước: "Chú ấy muốn hỏi anh, nếu huyện nha đồng ý cho anh nợ một con trâu, anh có muốn không?"

 

Chu Hổ do dự: "Có lấy tiền không?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Có chứ," Mãn Bảo không chắc chắn lắm, "Bà Lưu bảo một con trâu phải hơn 3200 tiền... À mà này, Dương tiên sinh, chú cho cháu nợ bạc hay nợ tiền đồng?"

 

"Ta cho cháu nợ trâu."

 

"Trâu cũng mua bằng tiền mà," Mãn Bảo kiên trì, "Nếu một con trâu giá ba lượng 200 văn, thì 200 văn kia cháu lo được, chỉ cần nợ chú ba lượng thôi. Thế tính lãi cũng dễ. Vậy chú cho bọn cháu nợ bạc hay tiền đồng?"

 

"Nếu cần ba lượng thì tự nhiên là nợ bạc."

 

"Chú đưa bạc cho cháu trước được không? Rồi cháu cầm tiền đi mua trâu với huyện nha, giấy tờ ký với các chú là giấy vay bạc."

 

Dương Hòa Thư nghi ngờ nhìn nàng: "Sao phải phiền phức thế? Trực tiếp nợ trâu không tốt hơn à? Cháu muốn nợ bao nhiêu tiền, nói rõ ra, ký giấy nợ, rồi trả phần thừa là xong."

 

"Không được, thế loạn lắm. Cháu thấy cứ ký riêng là tốt nhất, nợ bạc trước, rồi đi mua trâu, tách hai việc ra."

 

Chu Hổ nghe hai người cò kè mặc cả, không nhịn được hỏi: "Mãn Bảo, nhà em định nợ trâu à?"

 

"Vâng," Mãn Bảo gật đầu, "Dùng người kéo cày mệt lắm, một con trâu tác dụng lớn, ít nhất bằng hai lao động, trâu khỏe thì bằng ba."

 

Chu Hổ cụp mắt suy nghĩ, rồi ngẩng lên hỏi Dương Hòa Thư: "Vị tiên sinh này, nếu sau một năm tôi không trả được tiền, có thể bán trâu trả nợ không?"

 

Dương Hòa Thư ngẩn ra, rõ ràng chưa nghĩ đến điểm này. Hắn cau mày suy nghĩ rồi nói: "Theo lý thuyết là được, nhưng việc mua bán phải thông qua huyện nha, cần đảm bảo trâu cày vẫn thuộc về nông hộ dùng để cày ruộng." Đây là sợ họ đem đi g.i.ế.c thịt. Việc này rất hay xảy ra, nhà họ Dương cũng thường làm thế, nếu không thì lấy đâu ra thịt bò mà ăn?

 

"Thế được, tôi cũng nợ bạc mua trâu. Lãi suất một tháng bao nhiêu?"

 

Dương Hòa Thư không ngờ hắn đồng ý dứt khoát thế, vì đi dọc đường ai cũng tỏ vẻ không tin tưởng chính sách này, càng không tin huyện nha.

 

Chu Hổ không nhìn Dương Hòa Thư mà nhìn Mãn Bảo cảm thán: "Mãn Bảo là tiên t.ử chuyển thế, đi theo em ấy chắc không chịu thiệt đâu nhỉ?"

 

Dương Hòa Thư: "..."

 

Mãn Bảo cảm thấy áp lực ập tới, chột dạ nói: "Cũng... cũng chưa chắc đâu ạ..." Tuy nàng cũng hơi tin lời mẹ nói về chuyện tiên t.ử, nhưng sâu trong lòng nàng hiểu Khoa Khoa nói đúng, mê tín dị đoan là không tốt.

 

Bạch Thiện Bảo lại gật đầu tán thưởng Chu Hổ: "Anh Chu Hổ, anh quyết định đúng đấy. Nếu không phải vì nhà em không đủ nghèo, em cũng muốn nợ mấy con."

 

Chu Hổ nói ngay: "Tôi chỉ cần nợ một con là đủ rồi."

 

Thế là Chu Hổ và Mãn Bảo cùng nhìn Dương Hòa Thư với ánh mắt mong chờ: "Dương tiên sinh, chú xem bọn cháu có thể nợ bạc mua trâu không?"

 

Dương Hòa Thư do dự nghĩ, tuy quy trình có khác nhưng kết quả giống nhau, có vẻ cũng không vấn đề gì. Hắn suy nghĩ một lát rồi nói: "Được thì được, nhưng các cháu phải đảm bảo bạc nợ nhất định dùng để mua trâu của huyện nha, nếu không ta sẽ phạt tiền."

 

"Vâng vâng vâng, nhất định nghe theo Dương tiên sinh. À mà Dương tiên sinh phụ trách mảng gì trong huyện thế ạ?" Mãn Bảo vui vẻ hỏi, chờ xem Dương Hòa Thư trả lời thế nào.

 

Dương Hòa Thư cười: "Hiện tại ta quản lý việc nông tang, nên mới muốn các cháu mua trâu để trồng trọt được nhiều hơn."

 

Chu Hổ không tiếc lời khen: "Quan tốt thật đấy."