Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 365: Nhân tiện bái sư



Lưu thị dùng nước rửa sạch mặt cho Thiện Bảo, rồi lấy nước muối ấm lau cho hắn, nhất là chỗ u tím trên trán. Bà dùng muối xoa bóp chỗ đó khiến hắn kêu khóc như quỷ khóc sói gào.

 

Xoa bóp một lúc lâu bà mới buông hắn ra, thấy hắn nước mắt lưng tròng liền hỏi: "Thế nào, sau này còn đ.á.n.h nhau nữa không?"

 

Bạch Thiện Bảo ngậm nước mắt lắc đầu.

 

"Mãn Bảo có bị thương không?"

 

Bạch Thiện Bảo gật đầu: "Cậu ấy c.ắ.n con, không thì con thắng chắc." Trên tay Bạch Thiện Bảo có một hàng dấu răng hơi tím, may không rách da nhưng ấn vào vẫn đau.

 

Lưu thị nhíu mày: "Nó c.ắ.n con mới thắng, thế chẳng phải nó bị thương nặng hơn con à?" Bà nhìn sang Đại Cát.

 

Đại Cát cúi người bẩm: "Trên mặt Mãn tiểu thư có hai vết cào rách da và một dấu tay in hằn, vết thương trên người thì không rõ ạ."

 

Lưu thị trừng mắt nhìn Bạch Thiện Bảo: "Tại sao các con đ.á.n.h nhau?"

 

"Con muốn làm sư huynh," Bạch Thiện Bảo vẫn muốn tranh thủ, "Bà nội, bà nói với Tiên sinh cho con làm sư huynh đi?"

 

Lưu thị nghĩ đến đủ mọi lý do, trừ lý do này. Bà day trán: "Mãn Bảo nhập môn trước con đúng không?"

 

"Chúng con rõ ràng đi học cùng nhau mà."

 

"Nhưng người ta đã bái Tiên sinh từ sớm, lại vào trường học trước con, cái này so thế nào được?"

 

"Con lớn hơn cậu ấy!"

 

Lưu thị hỏi thẳng: "Lần này đ.á.n.h nhau có kết quả chưa? Ai làm lớn?"

 

Bạch Thiện Bảo cúi đầu.

 

Lưu thị hiểu ngay, lập tức nói: "Thấy chưa, con đã gọi người ta là sư tỷ rồi, sao có thể đổi ý giữa chừng?"

 

Nước mắt Bạch Thiện Bảo lại lã chã rơi, sụt sịt nói: "Nhưng... nhưng con không muốn làm sư đệ, con muốn làm sư huynh." Càng nói càng tủi thân, hắn khóc nức nở, vai rung lên bần bật, nước mắt đầm đìa.

 

Lưu thị thấy thương, ôm lấy vai cháu: "Con à, phàm việc gì cũng có thứ tự trước sau. Nó nhập môn trước con thì là sư tỷ, con xem trong mấy cuốn thoại bản võ lâm chẳng viết thế sao?"

 

Bạch Thiện Bảo vẫn ấm ức: "Nhưng trong thoại bản chỉ có sư huynh sư muội, làm gì có sư tỷ sư đệ."

 

Lưu thị nghĩ ngợi rồi nói: "Nếu con không muốn gọi Mãn Bảo là sư tỷ thì cứ gọi tên nó, dù sao ngày thường các con cũng gọi thế mà."

 

Bạch Thiện Bảo sụt sịt đồng ý: "Vâng ạ."

 

Bên kia, Tiền thị cũng đang rửa mặt cho Mãn Bảo. Dấu tay trên mặt nàng sưng vù lên, bà đành dùng nước muối xoa bóp. Mãn Bảo cũng kêu oai oái, xong xuôi mới rơm rớm nước mắt cởi quần áo vào bồn tắm.

 

Tiền thị thấy bên hông và lưng con gái cũng có vết bầm tím, không nhịn được hỏi: "Sao lại đ.á.n.h nhau dữ thế này?"

 

Mãn Bảo kể: "Con muốn làm sư tỷ, cậu ấy không chịu, bọn con cãi nhau rồi đ.á.n.h nhau."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Ai ra tay trước?"

 

"Là cậu ấy! Chắc chắn là cậu ấy ra tay trước!"

 

Tiền thị nghe giọng điệu là biết có vấn đề: "Thật là cậu ấy à?"

 

"Dù sao cãi nhau một hồi là đ.á.n.h nhau, con cũng không nhớ rõ, nhưng cậu ấy hung lắm, tát con một cái."

 

Tiền thị hỏi: "Con có c.ắ.n cậu ấy không?"

 

Mãn Bảo im lặng.

 

Tiền thị hiểu ra vấn đề, hỏi: "Thế ai thắng?"

 

Mãn Bảo đắc ý: "Đương nhiên là con rồi, giờ con là sư tỷ, cậu ấy là sư đệ."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Tiền thị gật đầu, biết con gái mình không chịu thiệt, chắc chắn đ.á.n.h thắng mới được làm sư tỷ. Nhìn con gái nhỏ ngồi trong bồn tắm tự kỳ cọ, Tiền thị hơi lo lắng: Đanh đá thế này sau này kén chồng kiểu gì đây?

 

Đêm đó Mãn Bảo ngủ mơ vẫn thấy mình đang đ.á.n.h nhau, đạp chăn mấy cái, thấy lạnh lại co ro tìm hơi ấm, rúc mãi rúc mãi vào trong chăn.

 

Bạch Thiện Bảo cũng gặp ác mộng, mơ thấy bị quái vật c.ắ.n tay, nửa đêm hét toáng lên, tỉnh dậy khóc thút thít vài tiếng, biết là mơ mới ôm chăn tủi thân ngủ tiếp.

 

Trang tiên sinh đã về nhà, ông không hề biết hai học trò cưng vì tranh làm đại ca mà đ.á.n.h nhau một trận tơi bời.

 

Mãi đến khi Bạch gia chọn ngày lành mang lễ đến bái sư. Mãn Bảo đi cùng Bạch Thiện Bảo, nàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng một món quà cho tân sư đệ. Nàng lục lọi trong thương thành hai ngày mới tìm được một cuốn sổ tay rất dày, phong cách khá phù hợp với thời đại này. Nàng nhờ Nhị ca làm một cái hộp tre lớn đựng cuốn sổ, định chờ Bạch Thiện Bảo bái sư xong sẽ tặng. Làm sư tỷ thì không thể quá keo kiệt được.

 

Nhà Trang tiên sinh ở phía Tây huyện thành, khu này không có phố xá sầm uất mà chủ yếu là nhà dân, nên Mãn Bảo chưa từng tới đây.

 

Lưu thị và Trịnh thị đích thân đưa Thiện Bảo đến bái sư. Biết phu nhân Trang tiên sinh đã mất nên họ mời Bạch lão gia đi cùng. Bạch lão gia nhìn Bạch Thiện Bảo, lại nhìn đứa con trai kém cỏi của mình, quyết định mặt dày xách thêm một phần lễ bái sư, xem có thể nhờ Trang tiên sinh tiện thể nhận luôn thằng út làm học trò không.

 

Khi Trang tiên sinh dạy Bạch Đại Lang, Bạch lão gia chỉ thấy ông học vấn khá, quan hệ rộng, chứ chưa thấy giỏi đến mức nào. Nhưng sau khi ông dạy Bạch Thiện Bảo, Bạch lão gia mới biết ông còn có thể giỏi hơn thế nữa. Cho nên Nhị Lang bái ông làm thầy chỉ có lợi chứ không có hại.

 

Thế là Bạch lão gia xách theo phần lễ hậu hĩnh dẫn Bạch Nhị Lang đi cùng.

 

Nhà Trang tiên sinh ở huyện thành là một tòa nhà một gian sân vườn lớn, nhỏ hơn nhà Mãn Bảo một chút nhưng ở huyện thành có được cơ ngơi này cũng là rất khá. Con trai cả của ông làm phòng thu chi cho một cửa hàng bạc, biết hôm nay có khách quý nên cố ý ở nhà chờ.

 

Hai chiếc xe ngựa dừng trước cửa khiến Trang Đại Lang hơi ngạc nhiên, không ngờ Bạch gia phô trương thế. Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo nhảy xuống trước, rồi đỡ Lưu thị và Trịnh thị xuống. Bạch lão gia và Bạch Nhị Lang xuống sau. Hai nhà đều mang theo hậu lễ. Lễ bái sư cơ bản là thịt khô (thịt sấy), ngoài ra còn có gạo, mì, vải vóc, trà...

 

Nhìn gia nhân nối đuôi nhau bê đồ vào nhà, Trang Đại Lang kinh ngạc một lúc lâu, còn Trang thái thái nghe tiếng động ra đón thì sững sờ tại chỗ. Bạch lão gia cười chào hỏi Trang Đại Lang, Lưu thị xã giao với Trang thái thái. Hai vợ chồng chủ nhà nhanh ch.óng hoàn hồn, vội mời khách vào nhà chính.

 

Trang tiên sinh cũng ra đón, thấy lễ vật Bạch gia mang đến ông cũng ngẩn ra, rồi nhìn kỹ thấy rõ ràng là hai phần lễ, ánh mắt dừng lại trên người Bạch Nhị Lang.

 

Bạch lão gia vái chào liên tục, áy náy nói: "Chỗ lỗ mãng mong Tiên sinh thứ lỗi. Ngài cũng biết Nhị Lang vỡ lòng là theo ngài học chữ, người già trong nhà chiều chuộng quá, chỉ có ngài là dạy bảo được nó. Vốn dĩ cả ba đứa đều theo ngài học, Thiện Bảo đã bái sư, còn trơ trọi mình Nhị Lang..."

 

Trang tiên sinh bật cười, định nói gì đó thì thấy Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo đều quay lại trừng mắt nhìn Bạch Nhị Lang.