Chu Nhị Lang thắc mắc: "Không phải bảo bản vẽ là do muội đưa sao?"
"Đúng vậy, lấy từ trong sách nông nghiệp ra mà."
Mắt Chu Đại Lang sáng rực lên: "Vậy nhà mình cũng có thể làm một cái chứ?"
Mãn Bảo gật đầu, vung tay hào phóng: "Ai làm cũng được." Đã dạy cho thợ mộc rồi, chẳng lẽ còn ngăn cản người ta làm cho người khác sao?
Lão Chu quan tâm đến vấn đề khác: "Chi phí làm có cao không?"
Mãn Bảo nhìn Bạch Thiện Bảo, Bạch Thiện Bảo quay sang nhìn Đại Cát. Đại Cát nhìn quanh, thấy không còn ai để nhìn, đành nói: "Thợ mộc không chịu đến nhà, thiếu gia đợi chút, tôi đi tìm gã tiểu t.ử mang cày về đây."
Gia nhân mang cày về báo cáo: "Cái cày này làm lần đầu nên thợ mộc phải mày mò khá lâu. Gỗ thì tự chuẩn bị, ngoài ra tiền công là 900 văn."
Lão Chu và mọi người líu lưỡi, đắt quá vậy?
Gia nhân nói tiếp: "Nhưng trước khi về ông ấy bảo, nếu làm cái thứ hai, vì đã biết cách làm, gỗ tự lo, tiền công chỉ lấy 800 văn. Nếu làm số lượng lớn thì 750 văn cũng nhận."
Sắc mặt Lão Chu dịu lại, vì bình thường làm một cái cày cũng tốn khoảng 700 văn tiền công. Ông nhìn Bạch lão gia, cười hỏi: "Bạch lão gia có muốn đổi cày không?"
Ánh mắt Bạch lão gia lóe lên. Ông không hiểu cày mới tốt hơn cày cũ ở chỗ nào, nhưng ông biết tính Lão Chu. Lão Chu nổi tiếng tiết kiệm, nông dân ít khi thay đổi nông cụ lớn vì tốn kém. Nhưng Lão Chu không do dự bao lâu đã hỏi ông, chứng tỏ cái cày này thực sự tốt, tốt đến mức một lão nông keo kiệt cũng phải động lòng.
Bạch lão gia gật đầu: "Ta cũng định đổi một loạt cày mới, chắc cần khoảng mười cái." Tuy biết là đồ tốt nhưng ông vẫn cẩn thận, mua trước mười cái dùng thử, nếu tốt sẽ mua thêm.
Lão Chu cười: "Vậy nhà tôi đặt cùng Bạch lão gia cho tiện, cũng lấy một cái."
Mãn Bảo hô lên: "Bọn con cũng cần bốn cái, thế là có năm cái rồi."
Lão Chu vỗ đầu con gái: "Mua nhiều thế làm gì, hơn 100 mẫu đất của con hai cái là đủ rồi."
Mãn Bảo không phục nhìn Bạch Thiện Bảo. Bạch Thiện Bảo đưa ra con số trung gian: "Vậy mua thêm hai cái nữa đi, tổng cộng là ba cái."
Đại Cát ghi nhớ số lượng để báo lại cho thợ mộc.
Bạch lão gia nói: "Nhà mình đặt nhiều, hay là mời thợ mộc về nhà làm? Vận chuyển gỗ cũng tiện, lại dễ giám sát."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão Chu tán đồng nhiệt liệt. Đúng vậy, cày quan trọng thế phải giám sát mới yên tâm, mà làm một cái mất mấy ngày, chẳng lẽ ngày nào cũng chạy lên huyện canh chừng?
Việc mời thợ mộc tất nhiên do Bạch gia lo. Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo cũng rất hứng thú với nghề mộc, nên khi ông thợ mộc già dẫn hai con trai đến Bạch gia, ba đứa trẻ nhiệt liệt hoan nghênh và vây xem.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Cha con người thợ mộc hơi ngớ ra trước sự nhiệt tình này. Mãn Bảo hỏi: "Làm cày có dễ không ạ?"
Ông thợ già ngập ngừng: "Cũng tàm tạm. Bản vẽ chủ nhân đưa rất rõ ràng, có cả số liệu. Chỉ là lúc mày mò tốn chút công sức thôi chứ không quá khó."
Mãn Bảo quyết định tối về sẽ tặng thêm cho anh chàng nghiên cứu sinh tội nghiệp kia một nắm đất nữa.
Có cày rồi, tiếp theo là cày ruộng. Không cần ba đứa trẻ lo lắng, Lưu thị trực tiếp cho người mua ba con trâu đực về. Lão Chu nhìn mà đỏ mắt, thì thầm với Tiền thị: "Bà xem sao họ nỡ chi nhiều tiền cho ba đứa trẻ con thế?" Tiền ấy làm gì chẳng được?
Tiền thị liếc chồng: "Ông chẳng cho Mãn Bảo 60 mẫu đất đấy thôi?"
"40 mẫu núi đó mình giữ cũng vô dụng. Còn 20 mẫu kia, trừ vài mẫu tạm được, còn lại toàn đất bạc màu, bao năm nay có chăm sóc gì đâu. Cày một lần, đào hố bỏ hạt giống xuống, cỏ cũng chẳng buồn nhổ. Thu hoạch chẳng đáng bao nhiêu, cho thì cho thôi." Lão Chu phân bua, "Nhưng Bạch gia lo nhân lực vật lực, chưa nói đến lúc trồng trọt, giờ nào là mua cày, mua trâu, thuê nhân công, mỗi ngày tốn bao nhiêu tiền?" Nghĩ thôi ông đã thấy xót.
Tiền thị nhắm mắt nói: "Tiêu có phải tiền của ông đâu mà xót?"
"Nhưng đứa tiêu tiền là con gái tôi," Lão Chu cố tìm lý do, "Bà bảo Mãn Bảo quen thói tiêu hoang bên đó, về nhà có khi nào cũng vung tay quá trán không?"
"Con gái ông đâu có ngốc. Hai nhà chênh lệch thế nào nó biết, nó lại hiểu chuyện, sẽ không nghĩ thế đâu."
Tiền thị đã ngừng t.h.u.ố.c, sức khỏe tốt lên nhiều. Nếu không phải mùa đông không có việc, bà đã có thể ra đồng làm việc rồi. Bà nói: "Thôi ngủ đi, con gái ông còn biết mùa đông phải cày xới đất, ông không biết tính toán gì à?"
"Đợi mấy hôm nữa," Lão Chu nói, "Chờ cày mới về rồi hẵng xới. Đừng nói chứ, cái cày Mãn Bảo mang về dùng tốt thật, tôi kéo thử thấy nhẹ đi bao nhiêu."
"Đợi thêm hai ngày xem lý chính có thông báo gì không, năm nay chắc không phải đi lao dịch, việc đồng áng cứ từ từ mà làm."
Nhà nhiều ruộng không thể cày hết được, nếu không sẽ mệt c.h.ế.t, nên nhà họ Chu mỗi năm chỉ xới lại những mảnh màu mỡ nhất. Năm nay trồng lúa mì 20 mẫu, còn lại càng ít nên Lão Chu không vội. Ông chờ xem có phải đi lao dịch không, nếu có thì để thằng Cả đi, lúc đó sẽ lôi thằng Sáu ra học giữ cày.
Lão Chu đang tính toán thì Mãn Bảo nhận được thư từ huyện thành. Thư do Chu Ngũ Lang mang về sau khi đi bán gừng, nha hoàn nhà Huyện lệnh đưa cho hắn.
Mãn Bảo bận rộn cả ngày, đến tối mới có thời gian ngồi bên đèn dầu đọc thư. Thư do Phó nhị tiểu thư viết, báo tin cha nàng đã được bổ nhiệm làm Huyện lệnh huyện Thái Ninh. Trước khi nhậm chức phải về kinh báo cáo, và vì nhiều năm chưa về quê ăn Tết nên Lại Bộ cho ông nghỉ đông hai mươi ngày. Cộng cả thời gian nghỉ đông và về kinh báo cáo, Phó gia quyết định khởi hành vào ngày 18 tháng 10, đến kinh thành rồi về quê ăn Tết. Còn ba ngày nữa, Phó nhị tiểu thư mong Mãn Bảo có thể đến tiễn nàng.
Mãn Bảo hơi buồn. Tuy cảm thấy sẽ còn gặp lại Phó nhị tỷ tỷ, nhưng nàng vẫn không tránh khỏi hoang mang về tương lai, không biết bao giờ mới gặp lại nhau. Dù miệng nói lời lạc quan, nhưng trong lòng Mãn Bảo vẫn thấy mất mát.