Cuối cùng Bạch Nhị Lang cũng bị thuyết phục, bởi vì Bạch Thiện Bảo nói: "Nếu những gì sách viết đều thực hiện được, chắc chắn cậu sẽ kiếm được món tiền lớn. Có tiền rồi, nói không chừng chúng ta có thể đi Ích Châu chơi. Biết Ích Châu không? Lần này về Lũng Châu tớ có đi qua đó, phồn hoa lắm."
Mãn Bảo bồi thêm: "Có tiền rồi, lần sau cha cậu đ.á.n.h cậu, cậu có thể cầm tiền ra huyện thành ở trọ, mua thật nhiều đồ ngon, ăn một bát ném một bát, cha cậu cũng chẳng đ.á.n.h được cậu."
Bạch Nhị Lang thế mà lại động lòng.
Thế là hắn bị xúi giục về nhà tìm cha đòi đất, đòi người, đòi trâu...
Bạch lão gia nghe con trai nói muốn xin một trăm mẫu đất để "chơi", suýt nữa thì ngã ngửa khỏi ghế. Ông trợn tròn mắt: "Con nói lại lần nữa xem?"
Bạch Nhị Lang sợ đến co rúm cổ, lập tức nói: "Cha, cha cứ coi như con nói đùa đi, con không cần đất nữa."
Sắc mặt Bạch lão gia càng nghiêm nghị, Bạch Nhị Lang sợ sắp khóc, quyết đoán bán đứng bạn bè: "Đều là Bạch Thiện và Chu Mãn nói, là họ bảo con về hỏi cha xin đất để chơi."
Ai ngờ sắc mặt Bạch lão gia lại giãn ra, ôn hòa hơn một chút: "Bọn nó xin đất để làm gì? Không đúng, là các con lấy đất làm gì?"
"Trồng trọt ạ." Bạch Nhị Lang vẫn chột dạ.
"Trồng cái gì? Trồng thế nào? Tại sao lại muốn đất nhà ta?" Bạch lão gia hỏi dồn ba câu, nhưng Bạch Nhị Lang chẳng trả lời được câu nào. À không, hắn trả lời được câu thứ ba: Vì hai đứa nó không muốn uống gió Tây Bắc nếu thất bại nên mới xin đất nhà mình. Nhưng Bạch Nhị Lang chưa ngốc đến mức nói toẹt ra điều đó.
Thấy con trai cúi đầu im thin thít, Bạch lão gia giận sôi m.á.u, không nhịn được mà quát: "Con cái gì cũng không biết thì chơi cái gì?"
Ông hận sắt không thành thép dạy dỗ: "Nếu muốn chơi cùng nhau, con phải biết mình đang chơi cái gì, tại sao chơi, chơi như thế nào. Đến mấy cái cơ bản này con cũng không biết thì chơi kiểu gì?"
Bạch Nhị Lang rụt cổ hỏi nhỏ: "Thế là cha đồng ý rồi ạ?"
"Không đồng ý!" Bạch lão gia lấy hơi rồi nói, "Muốn thuyết phục ta, không phải cứ nói một câu 'chơi' là xong. Các con phải trả lời được mấy câu hỏi ta vừa đặt ra."
Thấy con trai ngốc vẫn đứng đực ra đó, Bạch lão gia vỗ bàn: "Còn ngây ra đó làm gì? Mau đi tìm bạn chơi của con mà hỏi đi!"
Bạch Nhị Lang xoay người đi ra ngoài, định đi tìm đám bạn nhỏ chơi đùa, nhưng ra đến cửa mới ngộ ra ý của cha, tức tối bĩu môi, cuối cùng vẫn đi sang nhà bên tìm Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo.
Hai người kia đang đọc sách. Tất nhiên là đọc cuốn nông thư Mãn Bảo mang đến, còn cuốn kiếm hiệp của Bạch Nhị Lang đã bị Trang tiên sinh tịch thu rồi.
Bạch Thiện Bảo đọc sách vốn nhanh, hắn không hứng thú lắm với nông nghiệp, lại thêm sách này viết bằng văn bạch thoại dễ hiểu nên lướt rất nhanh. Mãn Bảo thì tò mò nên đọc chậm hơn. Hai người chung một cuốn sách, một người nghiêng đầu xem phần sau, một người nghiêng đầu xem từ đầu.
Khi Bạch Nhị Lang uể oải tìm đến nơi, không chỉ Mãn Bảo đã xem xong phần sau, mà Bạch Thiện Bảo cũng đã lướt qua một lượt.
Hai người cùng nhìn Bạch Nhị Lang đang xị mặt, hỏi: "Có phải cậu bị Bạch bác trai mắng không?"
"Biết rồi còn xúi tớ đi!"
Mãn Bảo cảm thán: "Đây là cái giá của sự trưởng thành."
Bạch Thiện Bảo thì nói: "Làm việc gì mà chẳng bị mắng, cậu cứ nói xem bác có đồng ý không?"
"Không," Bạch Nhị Lang đáp, "Cha tớ hỏi các cậu định trồng cái gì, trồng như thế nào? Còn nữa, tại sao lại muốn đất nhà tớ?"
Hai người nhìn hắn như nhìn kẻ ngốc: "Chẳng phải đã nói với cậu rồi sao?"
Bạch Nhị Lang cáu: "Lý do đó mà nói với cha tớ được à? Các cậu không tìm được cái cớ nào nghe lọt tai hơn sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mãn Bảo: "Nói dối là không đúng."
Bạch Thiện Bảo: "Hơn nữa cũng phải để bác tin chứ."
Bạch Nhị Lang trừng mắt: "Dù sao tớ cũng không đi nói lý do đó đâu, giỏi thì các cậu tự đi mà nói."
Hai người lại nhìn hắn đầy khinh bỉ. Một người nói: "Cậu ngốc thật, ai bảo cậu nói toẹt ra thế? Cùng một lý do nhưng có nhiều cách diễn đạt mà."
Người kia tiếp lời: "Cậu nên nói với bác thế này: Đây là quyết định chung sau khi chúng con bàn bạc. Đất nhà Mãn Bảo không nhiều, lấy ra thì như muối bỏ bể. Đất nhà con (Thiện Bảo) thì không ở đây. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có nhà bác là thích hợp nhất. Nếu thất bại, nhà bác chịu được tổn thất này. Nếu thành công, trong nhà không chỉ có thêm lương thực tiền bạc, mà các điền trang khác sau này cũng có thể làm theo, nhà bác mới là người hưởng lợi trực tiếp nhất."
Mãn Bảo gật đầu lia lịa: "Đổi 'nhà bác' thành 'nhà ta', cậu xem, nghe bùi tai biết bao."
Bạch Thiện Bảo cổ vũ: "Cậu về nói lại với bác xem sao?"
Bạch Nhị Lang há hốc mồm, rồi bi phẫn nói: "Tớ không đi, muốn đi các cậu tự đi!"
Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo trừng mắt nhìn hắn. Nhưng Bạch Nhị Lang rõ ràng bị đả kích không nhẹ, nhất quyết không chịu đi gặp cha nữa. Hết cách, Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo đành phải tự thân vận động.
Nhưng đổi lại là họ thì không thể chỉ chuẩn bị vài câu nói suông. Hai người trải một tờ giấy lớn, mỗi người cầm b.út ghi chép: "Cậu thấy phương pháp ủ phân trong sách có ổn không?"
Mãn Bảo: "Nghe rất đáng tin cậy."
"Vậy đất chúng ta xin được có thể trồng hai vụ một năm. Ừm, nếu độ phì không đủ thì hai năm ba vụ cũng được."
Mãn Bảo gật đầu: "Nếu Bạch bác trai đồng ý, chúng ta phải cải tiến nông cụ cày bừa. Sách bảo làm thế này sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều. Cái này nhà tớ có thể làm thí nghiệm."
Nhà nàng dùng sức người để kéo cày, nếu cải tiến được nông cụ giúp đỡ tốn sức thì các anh trai sẽ đỡ vất vả hơn nhiều.
Bạch Nhị Lang không biết sán lại từ lúc nào, buột miệng: "Tớ có tiền!"
Bạch Thiện Bảo mắt sáng lên: "Cậu có bao nhiêu?"
Bạch Nhị Lang do dự: "Không ít đâu. Hơn nữa tiền mừng tuổi của tớ mẹ vẫn giữ, lát nữa thiếu tớ sẽ đi xin mẹ."
Mãn Bảo nói: "Mua hạt giống cũng cần tiền, thuê người có cần tiền không?"
"Để cha tớ chi là được."
Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo cùng nhìn hắn: "Vậy cậu đi nói với cha cậu đi."
Khoản này Bạch Nhị Lang không từ chối, cha hắn đối với chuyện tiền nong của hắn luôn hào phóng, cơ bản xin là cho.
Bạch Nhị Lang chưa xem cuốn nông thư kia, cũng không hứng thú, nhưng hắn rất thích thú với những gì Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo đang lên kế hoạch, nghe say sưa nên cũng hiểu ra vấn đề. Bọn họ muốn một trăm mẫu đất này là để trồng trọt thật sự, không lãng phí chút nào. Vụ này trồng lúa mì, sang năm trồng lúa nước rồi đến các loại đậu...
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo bảo thu hoạch tốt nhất là trồng luân canh, không thể một mảnh đất năm nay trồng đậu, sang năm vẫn trồng đậu.
Nàng nói: "Tớ chưa bao giờ biết là đất trồng đậu xong không được trồng đậu tiếp, mà phải trồng lúa mì đấy."