Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 337: Dược tề



Mãn Bảo ôm chăn mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, chẳng hề hay biết ở nơi xa xôi cách bao nhiêu năm ánh sáng, có một người đang chờ tin nhắn chịu thua của nàng. Chỉ là hắn chờ mãi, chờ mãi cũng chẳng thấy bức thư chủ động giảm giá nào gửi tới.

 

Người mua: "..."

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Mãn Bảo theo thói quen kiểm tra hộp tiền và tích phân, lại lướt qua hòm thư, phát hiện Tiến sĩ D vẫn chưa hồi âm, mà bài bán hàng treo trên diễn đàn vẫn chưa ai nhận.

 

Mãn Bảo thở dài, đành thoát ra để đi học trước. Nàng thầm nghĩ, nếu thực sự không ai mua chim sẻ, tuy người kia vừa ép giá vừa vô lễ, nhưng vẫn có thể bán cho hắn, trước mắt cứ mua được t.h.u.ố.c cho mẹ đã rồi tính.

 

Mãn Bảo vừa rửa mặt xong chạy sang sân lớn tìm đồ ăn thì nghe thấy tiếng ho khan từ nhà chính vọng ra.

 

Mãn Bảo nhìn sang, Tiểu Tiền thị dắt nàng vào bếp, nói: "Mau ăn sáng rồi đi học đi."

 

"Mẹ bị ho."

 

"Thời tiết thay đổi, không chỉ mẹ, nhị tẩu của muội cũng thấy không khỏe. Lát nữa đại ca sẽ đi chợ bốc t.h.u.ố.c cho họ, muội đi học là quan trọng nhất, mấy việc này không cần muội lo."

 

Sức khỏe Tiền thị vốn yếu, mỗi năm cứ đến lúc giao mùa, đặc biệt là thu đông thì dễ sinh bệnh nhất, nhà họ Chu cũng đã quen.

 

Mãn Bảo cúi đầu ăn trứng gà, bắt đầu lên kế hoạch. Nếu đến trưa mà hai con chim kia vẫn chưa bán được, nàng sẽ chủ động liên hệ với cái tên "Viện nghiên cứu Liên Đại" vô lễ kia, ít nhất phải bán được 22 vạn thì mới đủ mua d.ư.ợ.c tề.

 

Nghĩ thông suốt, Mãn Bảo ăn nhanh hơn, buông bát đũa rồi đeo hòm sách đi học.

 

Tiểu Tiền thị không nhịn được ghé mắt nhìn ra ngoài. Chu Hỉ đang băm rau cho gà, thấy thế ngẩng đầu hỏi: "Sao vậy?"

 

"Cứ cảm thấy Mãn Bảo hôm nay là lạ."

 

"Chắc tại mẹ bị bệnh đấy."

 

"Có lẽ vậy." Tiểu Tiền thị thu hồi ánh mắt, bảo Chu Hỉ: "Băm chừng này là được rồi, lát nữa lùa gà ra sau núi, trên đó nhiều hạt cỏ và sâu lắm. Chừa lại một ít để tối cho ăn."

 

Mãn Bảo trong lòng đã có ý nhượng bộ, chỉ chờ tan học buổi trưa mới có thời gian nghiêm túc thao tác. Thế nhưng, người nào đó cách xa ngàn vạn năm ánh sáng, sau khi chờ cả một buổi tối lẫn một buổi sáng mà vẫn không nhận được tin tức gì. Hắn vào xem lại bài đăng trên diễn đàn, phát hiện nó đã chìm nghỉm xuống đáy, nhưng chủ nhân của nó cũng chẳng thèm đẩy bài lên, dường như chẳng quan tâm bán được hay không.

 

Nhân viên thu mua của Viện nghiên cứu Liên Đại không thể không thừa nhận, hắn đã tính sai nước cờ. Do dự mãi, hắn đành gửi một bức thư cho đối phương: "30 vạn quá đắt, hay là chúng ta mỗi người nhường một bước, 25 vạn thế nào?"

 

Mãn Bảo thu được thư, vẻ mặt bình tĩnh bước ra khỏi phòng học, đi vào bếp lấy bát của mình. Tiểu Tiền thị tranh thủ nhìn nàng một cái, lại lần nữa xác định: Không sai, hôm nay Mãn Bảo đúng là rất kỳ quái.

 

Mãn Bảo chào hỏi Tiểu Tiền thị với vẻ mặt nghiêm túc rồi bưng bát đi. Nàng cố ý chui ra sau trường học, tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, vừa ăn vừa thương lượng với Khoa Khoa trong đầu: "Ngươi nói ta có nên kiên trì giá 30 vạn, hay là thuận thế đồng ý luôn?"

 

"Ký chủ cảm thấy thế nào?"

 

Mãn Bảo c.ắ.n đũa thầm nghĩ: "Nếu hắn không đồng ý, không mua nữa, thì hôm nay ta không thể mua t.h.u.ố.c cho mẹ được."

 

Khoa Khoa im lặng một lát rồi nói: "Hắn đã đưa ra giá, ký chủ chi bằng cứ thử một lần, không được thì 'co được dãn được' một chút."

 

Mãn Bảo chớp mắt hỏi: "Cái gì là 'co được dãn được'?"

 

"Là khi thất ý thì có thể nhẫn nại, khi đắc chí thì có thể thi triển khát vọng," Khoa Khoa giải thích, "Ký chủ chịu thiệt lùi một bước là sự nhẫn nại mang lại chút ấm ức."

 

"Thế chẳng phải là da mặt phải đủ dày sao?" Mãn Bảo nhận xét rất sắc sảo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khoa Khoa không nói gì nữa.

 

Mãn Bảo c.ắ.n đũa suy nghĩ, rồi thử trả lời một câu: "30 vạn là quá ít, đây chính là hai con chim sẻ cây, không phải một con."

 

Đối phương lập tức trả lời: "Kinh phí của chúng ta cũng có hạn, 25 vạn thực sự là giới hạn rồi."

 

Mãn Bảo buồn bực trả giá lại: "28 vạn!"

 

Đối phương im lặng không hồi âm.

 

Mãn Bảo căng thẳng chờ đợi, đột nhiên nàng nghĩ ra điều gì đó, lập tức gửi thêm một bức thư: "Mấy hôm trước ta đã bán cho một người khác với giá 20 vạn một con đấy. Bây giờ người mua hai con mà có 28 vạn là lời to rồi còn gì?"

 

"Ngươi đã bán cho người khác rồi? Trên diễn đàn chẳng phải ngươi nói chỉ có hai con sao? Là ai mua của ngươi?"

 

Mãn Bảo nhìn thấy tin nhắn trả lời ngay lập tức này, cuối cùng cũng nắm được thóp. Đúng vậy, người bên đó dường như rất để ý việc nàng bán vật phẩm mục tiêu tương tự cho người khác. Trước đây khi bán sâu xanh xám nàng đã cảm nhận được điều này.

 

Mãn Bảo vui vẻ trả lời: "Vì người đó là khách quen của ta, chính cô ấy đề nghị muốn mua chim sẻ cây nên ta mới bắt thêm hai con, vì thế mới đăng lên diễn đàn bán."

 

Người của Viện nghiên cứu Liên Đại không ngờ có kẻ còn nhanh chân hơn bọn họ. Phải biết làm nghiên cứu, đừng nói chậm hai ngày, chỉ cần chậm một giờ thôi thì sự chênh lệch đã rất lớn. Nếu đối phương nghiên cứu ra trước và công bố luận văn, thành quả sẽ thuộc về họ. Vì vậy thời gian là vàng bạc!

 

Hắn không do dự nữa, trả lời ngay: "Được, 28 vạn thành giao, ta đặt hàng ngay đây, ngươi gửi đồ cho ta."

 

Mãn Bảo vui sướng vung nắm tay nhỏ, bảo Khoa Khoa gửi hai con chim trong hệ thống cho đối phương, rồi mong chờ nhìn tổng tích phân.

 

Tiếng "ting ting" vang lên, con số tổng tích phân nhảy múa, từ từ tăng từ 78 vạn lên 103,78 vạn.

 

Mãn Bảo sửng sốt hỏi: "Khoa Khoa, con số này có sai không?"

 

"Không sai, ký chủ quên rồi sao, ta cũng thu phí dịch vụ mà."

 

"À." Mãn Bảo lúc này mới nhớ ra, trừ giao dịch trong thương thành, các giao dịch với Bách Khoa Quán hay trên diễn đàn đều bị Khoa Khoa trích phần trăm.

 

Tuy nhiên Mãn Bảo vẫn rất vui, nàng lập tức mở thương thành, vào giỏ hàng xem ống t.h.u.ố.c màu xanh lục kia. Ngón tay nhỏ run run một chút nhưng vẫn kiên định ấn xuống.

 

Tích phân "ào" một cái tụt xuống, con số nháy mắt biến thành 32.001, sau đó một ống t.h.u.ố.c xanh lục u tối nằm gọn trong hệ thống.

 

Buổi chiều đi học, Mãn Bảo ngồi trên ghế mà như ngồi trên đống lửa. Trang tiên sinh liếc nhìn cô học trò đang đứng ngồi không yên, đưa tay lấy thước dưới bàn, bước lên phía trước một bước.

 

Khoa Khoa không nhịn được nhắc nhở: "Ký chủ..."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Mãn Bảo ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Trang tiên sinh. Nàng lập tức ngồi im thin thít không dám động đậy, trong lòng hối hận vô cùng. Do buổi trưa mặc cả lâu quá nên sau khi mua t.h.u.ố.c xong nàng không kịp chạy về nhà.

 

Mãn Bảo gian nan chịu đựng đến khi tan học. Chờ Trang tiên sinh vừa ra khỏi cửa, nàng ném sách vào hòm, đeo lên lưng rồi chạy như điên về nhà.

 

Bạch Thiện Bảo canh giờ đi đến đầu cầu, mới kịp giơ tay vẫy một cái đã thấy Mãn Bảo như ngựa non đứt cương vọt qua chạy biến đi mất.

 

Tay Bạch Thiện Bảo cứng đờ giữa không trung, quay đầu hỏi Đại Cát: "Mãn Bảo làm gì mà vội thế?"

 

Đại Cát mỉm cười: Ai bảo cậu không nói cho cô bé biết cậu sắp về, xem đi, con thuyền tình bạn không chịu nổi thử thách rồi.