Lão Chu ngồi trên ngạch cửa, ngẩng đầu nhìn trời. Mãn Bảo vừa làm xong ghi chép, nghe Khoa Khoa gợi ý nên ra ngoài nhìn xa để thư giãn mắt, thấy cha đang ngồi ở ngạch cửa, nàng cũng ra ngồi cạnh ông, cùng ngẩng đầu ngắm trời.
Một lớn một nhỏ ngồi đó, chẳng ai nói câu nào. Có người trong thôn đi ngang qua thấy vậy không nhịn được cười: "Hai cha con đang nhìn gì thế?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Người kia cũng ngẩng đầu nhìn theo, thấy ráng chiều đỏ rực cả bầu trời, bèn dựa vào tường cùng xem: "Thúc Kim, thúc xem mai trời có tạnh ráo không?"
Hôm nay mưa hai trận, lúc mưa lúc tạnh, tuy chiều có nắng nhưng thời tiết kiểu này cũng khó mà gặt lúa phơi thóc.
Lão Chu sờ sờ tẩu t.h.u.ố.c, nói: "Mặc kệ mai tạnh hay mưa cũng không đợi được nữa, lúa chín vàng rồi phải gặt thôi."
"Nhà thúc mai gặt à?"
"Ừ, gặt xong gánh về sân nhà phơi, không để ngoài ruộng."
Người kia có chút hâm mộ: "Nhà thúc Kim người đông thì không lo, nhà ta thì chịu, chỉ có sáu người lớn, thêm hai đứa nhỏ, một ngày gặt được một mảnh ruộng là cùng, gánh về không xuể."
Lão Chu có chút tự hào, nhưng vẫn cười ha hả nói: "Nhà ta người đông nhưng ruộng cũng nhiều nha, tính ra cũng như nhau cả thôi."
Như nhau cái gì chứ, một người gặt một sào ruộng với hai người gặt hai sào tốc độ làm sao giống nhau được. Tuy hắn không biết giải thích thế nào, nhưng rõ ràng là khác nhau. Bọn họ không biết tính toán chi li, nhưng biết nhìn bằng mắt, biết so sánh trực tiếp.
Mãn Bảo chu miệng nói: "Tiên sinh dạy là mùa gặt không được nghỉ học."
Lão Chu cười ha hả: "Không nghỉ thì thôi, dù sao năm nay lúa cũng chẳng được bao nhiêu, không cần đến mấy đứa nhóc các con xuống ruộng."
"Đúng thế, nhà ta trồng mười hai mẫu lúa, hỏng mất một nửa," người kia có chút may mắn nói, "Cũng may triều đình miễn thuế, không thì năm nay nhà ta không sống nổi."
Thực ra dù được miễn thuế, cuộc sống của mọi người vẫn khó khăn thiếu thốn. Trước kia một mẫu lúa thu được khoảng hai gánh rưỡi, giờ có khi chưa được một gánh. Rất nhiều bông lúa còn chưa kịp ngậm sữa, sờ vào toàn vỏ trấu, gặt về chỉ để lấy rơm.
Vận may của nhà họ Chu với vụ lúa này cũng chẳng khá hơn, tình trạng tương tự, thậm chí có mấy mảnh ruộng bị nước lũ cuốn trôi, giờ cỏ mọc còn nhiều hơn lúa.
Tuy nhiên áp lực của nhà họ Chu hiện tại không lớn lắm, vì vụ lúa mạch thu hoạch khá tốt, gần đây Chu nhị lang có thu nhập ổn định mỗi ngày, lại thêm khoản tiền từ việc bán Phục Linh, nên Lão Chu vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, vững vàng.
Tin nhà họ Chu quyết định gặt lúa vừa truyền ra, không ít nhà cũng ra ruộng kiểm tra lúa. Đã sang tháng Tám, dù bị ngập lụt nhưng phần lớn lúa cũng đã chín vàng, có thể thu hoạch. Họ nhìn trời, rồi cũng quyết định mai bắt đầu gặt.
Quyết định của người nhà quê thường nhanh ch.óng và đôi khi chẳng cần lý do rõ ràng. Ngày hôm trước mọi người còn rảnh rỗi ngồi dưới gốc cây tước sợi gai, sáng hôm sau trời chưa sáng đã cầm liềm, gánh sọt ra đồng. Nháy mắt từ nông nhàn chuyển sang mùa gặt bận rộn.
Gặt lúa dễ hơn gặt lúa mạch, nhưng dân làng Thất Lý thôn chẳng mấy ai vui vẻ, vì sản lượng lúa năm nay quá kém, khiến mọi người mất hết động lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhà họ Chu dứt khoát không để Hà thị và Phương thị xuống ruộng. Những người còn lại làm khoảng sáu bảy ngày là gặt xong toàn bộ lúa, sau đó bắt đầu thong thả tuốt hạt.
Do nhiều hạt lúa lép, dùng cái nia xúc lên hất trước gió, vù một cái là bay đi cả đống vỏ trấu, hạt chắc rơi xuống chẳng được bao nhiêu.
Tuy nhiên mọi người đã lường trước được điều này, nên dù có thở dài nhưng cũng không quá đau buồn. Họ gom cả số vỏ trấu bay ra lại, nếu sang xuân lương thực thiếu thốn, chỗ trấu này xay ra cám cũng có thể ăn chống đói.
Nhà họ Chu cũng thu lại, nhưng Lão Chu tính toán lương thực trong nhà thấy vẫn đủ ăn, bèn quyết định dùng chỗ trấu đó để nuôi gà.
Tiền thị nhìn hơn mười bao trấu lép thu được, thở dài nói: "Lại ra chợ mua thêm mười con gà con nữa đi, mấy con gà mái nuôi từ năm kia già rồi, Tết này g.i.ế.c thịt là vừa."
"Chuồng gà bé quá," Mãn Bảo ghét bỏ nhìn cái chuồng gà, nói: "Nương, chật chội quá chúng nó không chịu đẻ trứng đâu."
Tiểu Tiền thị liếc nhìn Mãn Bảo, nhân cơ hội đề nghị: "Nương, hay là chúng ta dọn dẹp mảnh đất hoang sau nhà, dựng cái chuồng gà ở đó, vừa rộng rãi lại đỡ bẩn sân nhà."
Tiền thị do dự: "Nhưng ở đó là bên ngoài, nhỡ bị trộm..."
"Ai mà gan to thế, hơn nữa nhà mình nuôi nhiều gà, có người vào trộm gà sẽ kêu, chúng ta biết ngay."
Tiểu Tiền thị không chỉ một lần than phiền về cái chuồng gà trong sân. Dù ngày nào bọn trẻ cũng quét tước, nhưng nàng là người dậy sớm nhất, ngủ muộn nhất, mấy thứ bẩn thỉu cứ đập vào mắt khiến nàng khó chịu. Mãn Bảo rõ ràng là nghe nàng lải nhải nên mới nhắc đến chuyện này.
Quả nhiên Mãn Bảo giơ cả hai tay hai chân tán thành ý kiến của đại tẩu.
"Nhỡ có chồn thì sao?" Trộm gà trong thôn không chỉ có người, mà chuột và chồn mới là mối nguy hại lớn nhất. Thất Lý thôn khá thuần phác, tuy có vài kẻ lười biếng hay lưu manh vặt, nhưng vì ít người lại có họ hàng dây mơ rễ má nên không ai dám làm gì quá đáng. Kẻ bị ghét nhất trong thôn cũng chỉ là hạng ham ăn lười làm, thích lang thang trèo đèo lội suối. Ví dụ như Chu tứ lang từng bị liệt vào hàng ngũ "lưu manh" này.
Chu đại lang nghĩ nghĩ nói: "Năm kia xây nhà chẳng phải còn thừa ít đá sao? Chúng ta xây phần dưới bằng đá, bên trên dùng gạch mộc, bên ngoài rào thêm một vòng tre, chồn chắc chắn không vào được."
Chu nhị lang tiếp lời: "Đống ngói vỡ hồi tháng Sáu dẫm nát còn chất đống trong góc kìa, lấy ra lợp chuồng gà thì chuột cũng chịu thua."
Lúc này Tiền thị mới đồng ý.
Từ hông nhà họ Chu kéo dài ra phía sau là cả một vườn rau. Mảnh vườn bên phải là do cha mẹ Lão Chu khai khẩn, sau này Tiền thị tiếp quản. Vì nhân khẩu ngày càng đông, bà cứ thế mở rộng dần ra, dù sao đất đó cũng vô chủ, nên bà trồng rau lan mãi ra tận sau nhà.
Cách vườn rau sau nhà khoảng 300 mét là một ngọn núi, đó là phần đất chia theo nhân khẩu của Chu đại lang. Chân núi mọc tự nhiên năm sáu bụi trúc, phía trước chân núi trồng cây gai, giờ đã c.h.ặ.t hết. Ngọn núi cách nhà họ không xa lắm, khoảng đất trống hơn 300 mét ở giữa là đất vô chủ, ngày thường ít người qua lại.
Tiền thị tự động coi mảnh đất đó thuộc phạm vi nhà mình, chẳng cần báo với trưởng thôn, hôm sau cả nhà đã bắt đầu trộn bùn chuẩn bị xây chuồng gà.
Khi bắt đầu xây, Mãn Bảo chạy tới chạy lui xem xét, rồi phát hiện đặt chuồng gà ở sau nhà cũng hay: "Sau này có thể lùa gà lên núi kiếm sâu ăn nha."
Tiền thị cười: "Trên núi làm gì có nhiều sâu? Còn không bằng thả ra ruộng."
Nói đến đây Tiền thị sững lại: "Đúng rồi, chúng ta có thể lùa gà ra ruộng ăn sâu mà."