Nhà họ Chu phát hiện tối nay tiếng gõ đập từ nhà Chu Đại Viên vọng sang còn to hơn, cách một quãng xa mà họ vẫn nghe được tiếng Trương thị mắng con, xen lẫn cả tiếng khóc của Cẩu Đản và mấy đứa nhỏ.
Tiểu Tiền thị đang cùng bọn trẻ xâu củ mài, nghe thấy động tĩnh bên kia ngày một lớn, không khỏi nhíu mày: “Trương đại tẩu bị làm sao vậy, tối nay sao nóng tính thế.”
Trời đã sắp tối mịt, thường thì giờ này mọi người đã ăn cơm tối xong, chuẩn bị lên giường đi ngủ.
Hà thị cười nhạt một tiếng, nói: “Còn vì cái gì nữa, chắc chắn là vì Tứ thúc chúng ta rút được thẻ tốt rồi. Đại tẩu hôm nay không có ở đó nên không thấy, lúc Tứ thúc vừa rút thẻ tre ra, mặt bà ta đã sa sầm lại ngay. Nhà Đại Lượng còn chưa nói gì, chuyện chẳng liên quan gì đến nhà bà ta mà cũng tức giận được.”
Tiểu Tiền thị bèn “hừ” một tiếng, đặt xâu củ mài đã xâu xong sang một bên, nói: “Kệ bà ta đi.”
Ít nhất thì họ cũng được hưởng lợi thật sự, bà ta có gõ phá đến mấy thì cuối cùng người tức vẫn là chính mình.
Năm nay nhà họ Chu bận rộn vô cùng, chẳng có hơi sức đâu mà để ý đến những chuyện vặt vãnh như lông gà vỏ tỏi này.
Đá sỏi trên nền nhà đã nhặt sạch, rễ cỏ cũng đã đào lên hết, ngày mai là có thể đào móng nhà.
Trong thôn năm nay còn phải khai khẩn 40 mẫu đất hoang cho thanh niên, thế nên ai nấy đều bận tối mắt tối mũi.
Bận đến nỗi không có thời gian đi đào củ mài, cuối cùng vẫn là Mãn Bảo rủ rê đám bạn nhỏ đi đào hết những củ đã chín, còn hái sạch cả những hạt củ mài trên dây leo.
Tuy củ mài hơi nhỏ nhưng số lượng vẫn rất nhiều. Chu Tứ Lang xoa tay, hưng phấn chạy tới hỏi mẹ: “Mẹ, có phải nợ của con sắp trả xong rồi không?”
Tiền thị nhướng mí mắt nhìn hắn một cái, nói: “Ừ, cũng gần xong rồi, nhưng hai lạng bạc tiền biếu xây nhà con vẫn chưa nộp đâu.”
Vẻ hưng phấn của Chu Tứ Lang tắt ngấm, hắn cúi gằm mặt “vâng” một tiếng rồi chạy về tìm Mãn Bảo: “Số củ mài này bán thế nào?”
“Bán tươi đi,” Mãn Bảo nói, “Phơi khô bán cho hiệu t.h.u.ố.c mệt lắm.”
Chu Tứ Lang cũng thấy mệt, liền xắn tay áo nói: “Để tự ta đi bán, Mãn Bảo, muội phải nói tốt giúp ta trước mặt cha mẹ đấy.”
Chu Ngũ Lang không vui, nói: “Ta đi bán gừng tiện đường bán luôn là được, cần gì đến huynh phải đi?”
“Ngươi biết cái gì. Ta quen mấy người bạn, bán cho họ sẽ nhanh hơn. Hơn nữa năm nay phải để lại nhiều giống hơn, sang năm chúng ta chọn một khoảnh đất tốt mà mỡ màng để trồng, chắc chắn sẽ thu hoạch được nhiều hơn. Đến lúc đó trong huyện tiêu thụ không hết nhiều củ mài như vậy thì làm thế nào? Chẳng phải vẫn phải vận chuyển ra ngoài bán sao?”
Mãn Bảo tinh thần phấn chấn, lập tức nói: “Đúng vậy, phải bán ra ngoài. Em cũng đang định nói với cha, chúng ta năm nay để lại nhiều giống hơn, sang năm chọn mấy mảnh đất vừa màu mỡ vừa thoáng khí để gieo trồng.”
Chu Ngũ Lang gãi đầu hỏi: “Vậy, chúng ta còn được chia phần không?”
“Không có.” Mãn Bảo nói: “Đó không phải đất của riêng Tứ ca, là đất của cả nhà.”
Mãn Bảo biết, chỉ có những gì trồng trên mảnh đất tự mình khai hoang mới thuộc về mình.
Chu Ngũ Lang lập tức nhìn sang Chu Tứ Lang, hỏi: “Tứ ca, mảnh đất hoang của huynh định dùng để làm gì?”
Ruộng trai đinh mà Chu Tứ Lang được chia thì không cần phải nghĩ, đó là của cả gia đình, trừ phi phân gia, nếu không quyền kiểm soát thực tế sẽ không đến tay Chu Tứ Lang.
Bây giờ thứ thực sự thuộc về Chu Tứ Lang vẫn chỉ có mảnh đất mà họ đã đồng lòng khai hoang ra.
Chu Tứ Lang đảo mắt một vòng rồi nói: “Ta thấy trồng gừng tốt hơn trồng củ mài.”
Chu Ngũ Lang cũng đồng tình: “Ta cũng thấy vậy.”
Sau đó cả hai cùng nhìn về phía Mãn Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mãn Bảo nghiêm túc gật đầu: “Vậy năm nay chúng ta để lại nhiều giống gừng hơn.”
Gừng thì không lo không bán được, thời gian bảo quản của nó cũng rất dài, chỉ cần chôn trong đất cát là có thể giữ được năm sáu tháng không vấn đề gì. Còn có thể phơi thành gừng khô bán cho hiệu t.h.u.ố.c, tóm lại họ đều cảm thấy sẽ không bị lỗ vốn.
Ý tưởng này họ cũng nói với lão Chu. Lão Chu rít một hơi t.h.u.ố.c, suy nghĩ rồi nói: “Củ mài và gừng trông có vẻ kiếm được tiền, nhưng thứ này nhà mình ăn chẳng hết bao nhiêu. Nếu lỡ một ngày người ngoài không mua nữa, chẳng phải là ôm hàng tồn sao. Thế nên vẫn phải trồng nhiều lương thực. Ta nghĩ, trong nhà sẽ dành ra hai mẫu đất trồng củ mài, lại lấy thêm hai mẫu để trồng gừng.”
Lão Chu nói: “Hai mảnh đất hoang mà lão Tứ và Hỉ khai khẩn ra ta không quản, tùy các con xoay xở.”
Ông nói tiếp: “Đứa nào trong các con có bản lĩnh khai hoang đất mới thì đều có thể tùy ý trồng trọt theo ý mình. Nhưng ta nói trước, các con muốn đi khai hoang thì phải làm xong việc trong nhà trước đã.”
Lời này vừa nói ra, chẳng khác nào cho phép họ đi khai hoang, mấy anh em nhà họ Chu đều có chút động lòng.
Đặc biệt là Chu Tam Lang, trong số mấy anh em đã trưởng thành, hắn là người kém cỏi nhất, cũng là người kiếm được ít tiền nhất. Sở trường của hắn là trồng trọt.
Nhưng thu hoạch từ trồng trọt đều là của chung, không thể làm của riêng được.
Khác với đại phòng và nhị phòng có thu nhập thêm, tiền riêng của tam phòng phần lớn là do Chu Tam Lang đi làm thuê cho Bạch lão gia kiếm được. Cũng chỉ có năm ngoái và năm nay, vì phải đi nấu cơm cho đám trai đinh đi lao dịch nên mới kiếm thêm được một chút, nếu không lần trước nộp tiền biếu, chưa chắc hắn đã lấy ra được hai lạng bạc.
Thế nên khi lão Chu vừa ngỏ lời, hắn đã nghĩ đến việc tự mình khai hoang một mảnh đất, cũng trồng ít gừng, biết đâu sang năm có thể kiếm thêm được một chút.
Hà thị cũng nghĩ như vậy.
Nhưng hạt giống vẫn phải xin Mãn Bảo.
Thế là, cuộc họp vừa kết thúc, Chu Tam Lang đã tìm đến Mãn Bảo để bàn chuyện này.
Mãn Bảo chẳng có vấn đề gì, nhận lời ngay tắp lự: “Được ạ, Tam ca, huynh muốn khai hoang mảnh đất lớn chừng nào, cần bao nhiêu hạt giống?”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Chu Tam Lang nghĩ ngợi, nhiều quá hắn cũng không chăm sóc xuể, trong nhà còn bao nhiêu đất phải trồng trọt nữa, vì vậy nói: “Cứ khai hoang một mảnh tương đương với của Tứ Lang là được, khoảng bảy tám phần đất. Đến lúc đó trồng hết gừng lên cũng được không ít đâu.”
Mãn Bảo tỏ vẻ không thành vấn đề, còn vỗ vỗ bộ n.g.ự.c nhỏ nói: “Vậy Tam ca mau đi chọn đất đi, chờ chọn xong em sẽ giúp huynh khai hoang.”
Chu Tam Lang bật cười, xoa đầu cô bé nói: “Cần gì đến muội chứ.”
Ruộng trai đinh của Chu Tứ Lang cần phải khai khẩn, nhà họ Chu cũng phải cử ít nhất một lao dịch. Lão Chu phái Chu Tứ Lang đi, dù sao đó cũng là đất của chính hắn.
Sau đó, những người anh em khác, trừ lão Ngũ và lão Lục, những người còn lại đều phải ở nhà xây nhà.
Thế nên Chu Tứ Lang cuối cùng vẫn không thể hoàn toàn tiếp quản việc kinh doanh củ mài. Nhưng hắn vẫn cùng Chu Ngũ Lang đi một chuyến lên huyện, bán đi hơn một nửa số củ mài trong nhà.
Số còn lại, phần lớn để làm giống, một phần nhỏ thì giao cho Chu Ngũ Lang và các em bán lẻ.
Nhưng ở huyện thành, người thực sự biết đến củ mài và biết ăn nó không nhiều, đối tượng khách hàng không rộng bằng gừng tươi, nên có chút khó bán.
Tuy nhiên, chỉ cần tìm đúng đối tượng khách hàng, chuyến đi buôn của Chu Ngũ Lang và Chu Lục Lang vẫn khá thuận lợi. Hai anh em mỗi ngày đều có thể mang về từ huyện thành năm sáu trăm văn tiền lời.
Chu Tam Lang nhìn thấy, càng thêm kiên định với ý định khai hoang.
Ngay cả Chu Đại Lang cũng có chút động lòng, bàn với tiểu Tiền thị cũng khai hoang một mảnh đất.
Tiểu Tiền thị bèn nói: “Lão Tam không phải đã nói muốn khai hoang sao, chàng lại khai hoang nữa, việc nhà chẳng lẽ đều đổ hết lên đầu lão Nhị à?”
Tiểu Tiền thị tuy cũng động lòng, nhưng, “Cha sẽ không đồng ý đâu. Tứ Đầu đã ba tuổi rồi, em thấy tam đệ muội lại sắp có thêm đứa nữa. Đến lúc đó trong nhà bận rộn quá, không quán xuyến nổi chẳng phải lãng phí sao?”