Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 1003: Dạy dỗ (Thêm chương mừng thưởng vé tháng Tám - phần 3)



 

Trường Thọ không cản được, đành co giò chạy theo thiếu gia.

 

Đại Cát liếc nhìn Trường Thọ một cái. Vốn dĩ định để y ở lại trông coi xe ngựa, nhưng thấy bộ dạng y cuống cuồng như lửa đốt, Đại Cát cũng đành tặc lưỡi bỏ qua, mặc cho y bám gót. Hai cỗ xe ngựa cứ thế bị bỏ chỏng chơ dưới chân đồi.

 

Cả đám hì hục leo lên núi, nhắm được một chỗ khuất nẻo cực kỳ đắc địa. Bốn mắt nhìn nhau, Bạch Thiện, Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang đồng loạt quay sang Đại Cát, ra hiệu: "Đại Cát, đến lượt huynh ra tay dụ địch rồi."

 

Đại Cát thừa biết cái trò rách việc này thế nào cũng rơi trúng đầu mình, nên chẳng mảy may bất ngờ, mặt tỉnh bơ quay gót bước xuống núi.

 

Quả nhiên trời xui đất khiến, Trương Kính Hào thế quái nào lại không nhận ra nét chữ giả mạo của gã lái buôn ngựa. Y hầm hầm vác bộ mặt xám ngoét trèo lên đồi, bộ dạng thất thần như người mất hồn.

 

Đại Cát nấp đằng xa, thấy bóng dáng y xuất hiện liền khẽ thở phào nhẹ nhõm. Đợi y đến đủ gần, Đại Cát hắng giọng một tiếng rõ to, thành công thu hút ánh nhìn của y rồi lập tức quay người sải bước.

 

Trương Kính Hào nhíu mày, vội vã sải bước đuổi theo, cất tiếng gọi vói: "Diêm tiên sinh tìm ta có việc gì?"

 

Đại Cát ngoảnh mặt làm ngơ, cắm cúi bước nhanh hơn.

 

Trương Kính Hào chỉ thấy loáng thoáng bóng lưng Đại Cát, đinh ninh gã bị nghễnh ngãng hoặc cố tình phớt lờ mình, lửa giận trong lòng lại bốc lên ngùn ngụt. Đôi chân y bất tri bất giác rảo bước nhanh hơn để đuổi kịp.

 

Chạy thục mạng một đoạn, Trương Kính Hào bỗng khựng lại, dáo dác nhìn quanh. Bóng dáng gã kia đã bốc hơi không tì vết. Y ngơ ngác đứng chôn chân dưới gốc cây cổ thụ, gào toáng lên: "Người đâu rồi? Ngươi dẫn ta đi đâu thế này? Diêm tiên sinh đâu?"

 

Tít trên ngọn cây ngay đỉnh đầu y, Bạch Nhị Lang tay lăm lăm cái bao tải to tướng, đưa mắt giao tín hiệu với Bạch Thiện. Cả hai gật đầu cái rụp, rồi đồng loạt lia mắt nhìn Mãn Bảo đang nấp bên gốc cây đối diện.

 

Mãn Bảo giơ ba ngón tay lên, chầm chậm cụp từng ngón một xuống. Ngay lúc ngón cuối cùng vừa khép lại, Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang như hai con vượn từ trên trời giáng xuống, cái bao tải mở toang nhắm thẳng đầu Trương Kính Hào mà ụp.

 

Vừa trùm trúng đích, hai sư huynh đệ buông tay, mượn thế tiếp đất lăn hai vòng hoàn hảo rồi bật dậy thoăn thoắt.

 

Về phần Mãn Bảo, ngay khoảnh khắc cái bao tải vừa hạ cánh, nàng đã vung chân đá một cú trời giáng, khiến Trương Kính Hào ngã nhào xuống đất. Trương Kính Hào còn chưa kịp vùng vẫy thoát khỏi cái bao tải, đã bị một cơn mưa đ.ấ.m đá trút xuống tối tăm mặt mũi.

 

Y rú lên t.h.ả.m thiết, bản năng sinh tồn khiến y lăn lộn loạn xạ trên mặt đất.

 

Mãn Bảo canh me ngay cặp m.ô.n.g của y mà tung mấy cú cước chí mạng, Bạch Thiện cũng hăng m.á.u bồi thêm một đạp.

 

Riêng Bạch Nhị Lang vẫn còn hơi nhát tay, đứng ngoài rìa lấy hai ngón tay trỏ chọc chọc vào nhau, miệng lắp bắp cổ vũ đồng bọn.

 

Bạch Thiện tức điên người, sấn tới ghé sát tai cậu rít lên: "Nhìn lại cái bàn tay sưng vù như móng giò của đệ đi."

 

"Nhưng... nhưng ta cũng kiếm được hai trăm lượng bạc cơ mà."

 

Bạch Thiện nín bặt một giây rồi phán xanh rờn: "Không được, bọn ta đổ mồ hôi sôi nước mắt xả hận thay đệ thế này, khoản hai trăm lượng kia đệ phải cưa đôi chia phần cho bọn ta."

 

Bạch Nhị Lang: ...

 

Bạch Thiện lại vẫy tay gọi Mãn Bảo lại gần thì thầm to nhỏ. Mãn Bảo nghe xong gật gù đắc ý. Thấy bộ mặt tiếc đứt ruột của Bạch Nhị Lang, nàng dọa nạt: "Đệ làm tiên sinh hao tâm tổn trí thế kia, không định hiếu kính ngài ấy chút đỉnh sao? Tiền của đệ đừng hòng ôm khư khư, nôn ra mua lễ vật biếu tiên sinh đi."

 

Bạch Nhị Lang nghe vậy thì nổi điên, bao nhiêu uất ức dồn hết vào gã Trương Kính Hào. Thấy y đang loay hoay ngồi dậy định lột bao tải, Bạch Nhị Lang tung ngay một cú đá bồi vào m.ô.n.g, khiến y lộn nhào thêm vòng nữa.

 

Lúc này Bạch Nhị Lang mới dám ra tay bạo dạn. Mãn Bảo đứng cạnh làm "quân sư quạt mo" nhiệt tình: "Phang vào m.ô.n.g, vào đùi, vào bắp tay ấy! Mấy chỗ đấy đ.á.n.h vừa thấu trời thấu đất, lại chẳng để lại sẹo, cũng không lo gãy xương sứt mẻ gì..."

 

Ba sư huynh đệ xúm vào hội đồng Trương Kính Hào một trận ra bã. Cảnh tượng oai hùng ấy khiến Ân Hoặc và Trường Thọ nấp sau gốc cây đằng kia há hốc mồm, hồn vía lên mây, đứng c.h.ế.t trân hồi lâu.

 

Mãi đến khi bộ ba thấy "thưởng thức" đã đủ, chạy ào tới lôi Ân Hoặc té chạy, y mới hoàn hồn tỉnh mộng.

 

Bốn người cắm đầu cắm cổ chạy tuột xuống nửa con dốc, Ân Hoặc thở dốc không ra hơi. Mãn Bảo thấy vậy liền hãm phanh: "Thôi được rồi, đi bộ thôi, đừng để y kiệt sức mà đổ bệnh. Đằng nào tên kia cũng đang bận vật lộn với cái bao tải, đố mà đuổi kịp."

 

Vừa lết được lên xe ngựa, Ân Hoặc vẫn còn thở hổn hển. Mãn Bảo lấy ống trúc đựng nước sôi ra, mở nắp thử độ nóng, thấy nước chỉ còn âm ấm bèn rót ra một chút: "Uống từ từ thôi, nhấp một ngụm nhỏ cho nhuận khí là được."

 

Ân Hoặc đón lấy ống trúc, nuốt cái ực rồi tròn mắt hỏi: "Sao các người... lại ra tay lão luyện đến thế?"

 

Mãn Bảo hiểu ngay hàm ý sâu xa của y, vội vàng xua tay thanh minh: "Ngươi đừng có nghĩ bậy, đây là lần đầu tiên bọn ta trùm bao tải người sống đấy. Thuở trước bọn ta chỉ chuyên trùm bao tải bắt chim sẻ thôi."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang đứng cạnh gật đầu lia lịa xác nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ân Hoặc mặt ngơ ngác: "Chim sẻ là chim gì?"

 

Trường Thọ vội vã đỡ lời: "Thiếu gia, chim sẻ là một giống chim nhỏ, khoái khẩu nhất là hạt lúa, hạt lúa mì. Mùa hạ và mùa thu là lúc chúng sinh sôi nảy nở nhiều nhất."

 

Ba sư huynh đệ đồng loạt ném cho Ân Hoặc một ánh nhìn khinh bỉ: "Đến con chim sẻ mà ngươi cũng mù tịt."

 

Ân Hoặc lặng thinh một lát rồi hỏi: "Các người rảnh rỗi đi bắt chim sẻ làm gì?"

 

Mãn Bảo: "Thì để ăn chứ sao."

 

Bạch Thiện: "Để chơi chứ sao."

 

Bạch Nhị Lang chốt hạ: "Vừa để xơi vừa để chơi."

 

Ân Hoặc xuất thân đài các, nào đã nếm qua cái món dân dã ấy. Nhưng chứng kiến cảnh ba tên nhóc tì từ trên núi lao xuống ụp cái bao tải nhanh như chớp, y cũng lờ mờ đoán được cái thú vui trùm bao tải này ắt hẳn thú vị lắm. Y tò mò hỏi: "Mỗi bận các người bắt được bao nhiêu con chim sẻ?"

 

"Cái này còn tùy thời vận. Tùy xem đám chim sẻ sà xuống mổ thóc có ngờ nghệch hay không. Nếu vớ được đám ngốc nghếch, mà lưới của bọn ta lại đủ to, thì vớt được một mẻ khẳm luôn."

 

Ân Hoặc liên tục được khai sáng kiến thức mới, ngớ người ra hỏi: "Lưới á? Chẳng phải dùng bao tải sao?"

 

Lần này đến lượt Bạch Nhị Lang cũng không nén nổi ánh nhìn khinh bỉ: "Ai lại dở hơi đi lấy bao tải bắt chim sẻ? Dĩ nhiên là xài lưới đ.á.n.h cá rồi, vừa to lại vừa dễ ụp. Cái miệng bao tải bé tí teo, chim sẻ lại lanh lẹ, ụp xuống một cái là nó vỗ cánh bay mất dạng."

 

"Thế mà ta thấy các người trùm bao tải gã kia thuần thục gớm."

 

Bạch Thiện: "Cứ coi Trương Kính Hào là một con chim sẻ khổng lồ mà chậm chạp, canh me ngay cái đầu mà ụp xuống là xong, dễ như ăn kẹo."

 

"Chuẩn luôn, ngươi mà từng kinh qua trò bắt chim sẻ, ắt thấy việc trùm bao tải con người chỉ là chuyện vặt vãnh." Mãn Bảo vừa lải nhải vừa xoa xoa cái bụng xẹp lép: "Nhắc mới nhớ, bụng ta bắt đầu réo rồi. Tính ra cũng lâu lắc rồi ta chưa được nếm lại mùi vị thịt chim sẻ."

 

Ân Hoặc nghe vậy cũng bất giác nuốt nước bọt cái ực, rụt rè hỏi: "Chim sẻ... ăn ngon lắm sao?"

 

Ba cái đầu đồng loạt gật gật, mặt mũi hớn hở: "Ngon tuyệt cú mèo! Đại tẩu ta hầm chim sẻ ngon nhức nách, bọn ta tự nướng cũng bá cháy, mà Dung di đem chiên xù thì lại càng đỉnh của ch.óp."

 

Ân Hoặc lén nuốt nước bọt thêm cái nữa, rũ mắt suy tư một chốc rồi ngước lên nhìn Mãn Bảo: "Ta có ăn được không?"

 

"Đồ nướng hay chiên xù e là dạ dày ngươi chưa tải nổi, nhưng món hầm thì vô tư." Mãn Bảo đảo mắt nhìn quanh: "Nhưng giờ này đào đâu ra chim sẻ mà bắt?"

 

"Các người bảo mùa hạ mùa thu là lúc chúng nhiều nhất mà?"

 

"Đó là ở chốn miệt vườn thôn quê, quanh quẩn đồng lúa ruộng lúa mì mới sẵn. Còn ở cái chốn này..." Mãn Bảo thò đầu ra cửa sổ xe ngựa ngó nghiêng, chép miệng thở dài: "Ở đây chỉ rặt ngựa, lừa, la, bói mắt cũng chẳng ra một bóng chim sẻ."

 

"Chỉ cần ở thôn quê là có sao?" Ân Hoặc ngẫm nghĩ một chốc rồi quả quyết: "Ta sẽ sai tá điền nhà ta lùng bắt mang lên."

 

Mãn Bảo nghe vậy liền được đà lấn tới, mặt dày yêu cầu: "Thế thì ngươi nhớ gửi ké cho nhà ta một ít luôn nhé."

 

Ân Hoặc bật cười rạng rỡ: "Được thôi."

 

Mấy món đồ dân dã này ở Ân phủ, tổ mẫu chắc chắn cấm tiệt không cho y động đũa. Nhưng nếu lén lút ăn bên ngoài thì...

 

Đôi mắt Ân Hoặc lóe lên những tia sáng lấp lánh tinh ranh.

 

Bạch Thiện cũng bắt đầu thèm thuồng, hiến kế: "Chúng ta hì hục chế một cái vỉ nướng, mang về sân sau nướng vài con nhắm nháp cho đã thèm."

 

"Tuyệt vời, ý kiến hay đấy."

 

Bốn người bàn tán rôm rả như trẩy hội. Đại Cát vung roi ngựa, dong cỗ xe chở bốn người thẳng tiến vào nội thành. Đến ngã ba đường, hắn ngoái đầu hỏi: "Thiếu gia, Ân công t.ử muốn hồi phủ hay là..."

 

Bạch Thiện sực nhớ ra cái bụng cũng đang réo gắt, bèn quay sang hỏi Ân Hoặc: "Ngươi có muốn nán lại nhà ta dùng bữa trưa không?"

 

Ân Hoặc rũ mi, e dè đáp: "Chỉ sợ làm phiền mọi người."