"Giấu cũng kỹ thật đấy. Đã nói đến nước này rồi thì anh nói luôn cho em biết một chuyện, em còn nhớ hồi cấp ba anh cho em mượn áo khoác, còn đi siêu thị mua đồ dùng cá nhân cho em không?"
"Em nhớ."
"Áo khoác là của cậu ta, đồ cũng là cậu ta mua, cả ly trà sữa nóng sau đó cũng là cậu ta đưa. Cậu ta nói, nếu em biết là cậu ta đưa, em chắc chắn sẽ không nhận."
"Còn một chuyện nữa, em vừa vào giới giải trí có phải là suýt chút nữa bị quy tắc ngầm không?"
"Đúng ạ."
Hồi đó vừa vào nghề, cái gì cũng không hiểu, nghe nói có phim cho mình đóng là ngốc nghếch đi theo người ta đến bàn rượu, uống rượu rồi, mới biết đối phương có ý đồ xấu, tôi đập cho ông ta một trận, tôi đã nghĩ mình chắc chắn sẽ bị phong sát, ai ngờ thứ chờ đợi tôi lại là tin tức gã đạo diễn đó bị tống vào tù vì tội quấy rối.
"Là cậu ta giúp đấy, người hôm đó đưa em về, là người của công ty cậu ta, những chuyện tương tự cũng khá nhiều, em cứ từ từ mà hỏi cậu ta. Cậu ta ấy à, cố chấp lắm, thích một người, là cứ chờ đợi mãi, như thằng ngốc vậy."
Cúp điện thoại, tôi gọi cho mẹ, bảo mẹ dùng dịch vụ giao hàng hỏa tốc gửi cho tôi cái hộp sắt trong phòng sách.
Làm mẹ tôi còn tưởng tôi bị làm sao.
Trong hộp có tờ giấy nhắn năm đó.
Tôi cầm nó, vào phòng làm việc của Giang Nghiễn, so sánh nét chữ.
Đã cứng cáp hơn nhiều, nhưng vẫn có thể nhận ra, là nét chữ của cùng một người.
Lòng tôi gợn sóng, như có con thỏ đang nhảy nhót trong l.ồ.ng n.g.ự.c, tim đập "thình thịch".
Tôi vì một chuyện nhỏ, mà thầm mến Phó Từ bao nhiêu năm.
Không ngờ ở nơi tôi không nhìn thấy, có một người đã âm thầm làm rất nhiều điều vì tôi.
Đồ ngốc.
Chuyện gì cũng không nói, làm sao tôi biết được?
Tôi nhớ đến một câu nói, một chàng trai nếu luôn bắt nạt một cô gái, thì mười phần hết chín là thích cô ấy.
Thật ra nếu nghĩ kỹ lại, bao nhiêu năm nay, giữa tôi và Giang Nghiễn đã xảy ra không ít chuyện trùng hợp.
Tại một sự kiện, anh lịch sự đỡ tôi khi tôi không quen đi giày cao gót, và còn bảo người mang cho tôi một đôi giày bệt vừa vặn, để chân tôi không bị khó chịu sau khi xuống sân khấu.
Và cả khi tôi bị điều hòa thổi đến run cầm cập, anh đã mang chăn cho tất cả các nữ minh tinh.
Lại ví dụ như, hồi đóng phim cùng anh, hình như cơm hộp tôi ăn, đều là theo khẩu vị của tôi.
Tất cả mọi chuyện đều có dấu vết để lại.
Làm gì có nhiều sự trùng hợp đến vậy.
Chỉ là có người cố ý làm mà thôi.
Sao lại có người ngốc đến thế chứ.
Thật ra không phải là tôi chưa từng để ý đến anh.
Phải nói thế nào nhỉ?
Phó Từ đối xử với ai cũng khiêm tốn lễ độ, còn anh thì có chút khác biệt, có chút lạnh lùng, có tính khí của riêng mình, vô hình trung lại tạo cho người ta cảm giác xa cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi cũng từng xem phim truyền hình anh đóng, cũng từng nghe anh hát trên sân khấu.
Bông hoa trên núi cao không thể trèo tới, tôi nào dám nảy sinh tâm tư gì khác.
Tôi vào bếp nấu vài món, xách đến công ty anh.
"Chị dâu, sao chị lại đến đây? Anh Nghiễn ra ngoài quay quảng cáo rồi, hay là em gọi điện cho anh ấy nhé?"
"Không cần đâu, chị chờ là được."
Một tiếng sau, Giang Nghiễn về công ty, vừa vào cửa đã thấy tôi, dường như có chút không tin nổi vào mắt mình: "Sao em lại đến đây?"
"Mang cơm cho anh." Tôi mở hộp giữ nhiệt, "Lần trước thấy anh hình như rất thích ăn sườn, nên em hầm một ít cho anh, em nếm thử rồi, vị cũng ổn."
"Em, làm cho anh?"
"Đúng vậy, em nấu cơm cho chồng mình thì có gì lạ đâu?"
Tay cầm thìa của Giang Nghiễn khựng lại, anh nhìn tôi với vẻ mặt sâu thẳm.
Tôi bị anh nhìn đến mức có chút ngại ngùng, liên tục uống nước để che giấu sự căng thẳng: "Giang Nghiễn, em... em sẽ đối xử tốt với anh, em... em cũng sẽ yêu anh thật nhiều..."
Ly nước trên tay bị anh cầm lấy, Giang Nghiễn hôn tôi, đuôi mắt đỏ hoe: "Nói lại lần nữa."
"Không nghe thấy thì thôi."
Anh nắm c.h.ặ.t lấy tôi không buông: "Anh ghi âm rồi..."
Tôi đỏ mặt, cuống lên: "Sao anh lại như thế hả?"
"Em đồng ý tối nay nói cho anh nghe, anh sẽ xóa."
"Được."
Tôi cầm điện thoại của anh lên, làm gì có đoạn ghi âm nào, hoàn toàn là lừa tôi, ngược lại còn thấy ảnh của tôi trên điện thoại anh.
Hốc mắt tôi nóng lên: "Giang Nghiễn, em đã bao giờ nói với anh, em thích Phó Từ như thế nào chưa?"
Anh nhíu mày, sắc mặt có chút lạnh: "Anh không muốn nghe."
"Không, anh muốn nghe." Tôi cố chấp nói, "Bởi vì có một người, vào lúc em xấu hổ nhất, đã cho em mượn áo khoác, còn thay em đi mua đồ, ở độ tuổi đó rất đơn thuần, em chỉ nghĩ, sao anh ấy lại tốt đến thế."
"Lúc em đi đường tối, còn luôn đi theo sau em, em đã nghĩ, sau này lớn lên nhất định phải gả cho anh ấy."
"Vi Vi." Giọng Giang Nghiễn khàn đi, "Thật ra..."
"Thật ra người đó là anh, đúng không?" Tôi ngẩng đầu nhìn anh, "Giang Nghiễn, anh đúng là đồ nhát gan."
"Em biết cả rồi à?" Giang Nghiễn vòng tay ôm tôi vào lòng, "Cũng phải, lúc đó em ghét anh như vậy... Sau này cũng không có giao tiếp gì nhiều, lúc gặp lại, em dường như chẳng còn nhớ gì về anh cả. Ở trong cái giới này, anh lại sợ sẽ gây phiền phức cho em... Sau này, chuyện gì anh cũng nói cho em biết, có được không?"