Tiếng mưa rừng rơi trên mái tôn trạm y tế tạo thành một bản nhạc hỗn loạn và đơn độc. Sau ba ngày chống chọi với cơn sốt, tôi tỉnh dậy với cảm giác cơ thể nhẹ bẫng như một chiếc lá khô. Cơn đau đầu đã dịu bớt, nhường chỗ cho một nỗi trống trải mênh m.ô.n.g lan tỏa từ l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi với tay lấy chiếc điện thoại rẻ tiền trên bàn gỗ. Một tin nhắn duy nhất hiện lên từ số máy của mẹ:
"Bố con đã đóng băng tất cả thẻ ngân hàng của con. Nếu thấy khổ quá thì tự biết đường mà về xin lỗi bố. Đừng để đến lúc không còn xu nào trong túi mới hối hận."
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, đôi môi khô khốc khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhẽo. Họ vẫn vậy, luôn tin rằng tiền bạc là sợi dây thừng duy nhất có thể siết c.h.ặ.t lấy cổ tôi, buộc tôi phải bò về phía họ. Tôi tắt máy, tháo sim, rồi thả nó vào ngăn kéo nhỏ. Từ khoảnh khắc này, Thẩm Nhược Vũ của thành phố đã c.h.ế.t.
"Dậy được thì ra ăn cháo. Đừng nằm đó mà diễn vai nạn nhân nữa."
Giọng nói của Trình Diệc Khiêm vang lên từ phía sau tấm màn che. Anh bước vào, tay bưng một bát cháo bốc khói, mùi gạo nương thơm nồng quyện với chút vị gừng thanh nhẹ. Anh đặt bát cháo xuống cái bàn gỗ ọp ẹp, ánh mắt lướt qua gương mặt nhợt nhạt của tôi.
"Tôi không diễn," tôi đáp, giọng vẫn còn hơi run. "Tôi chỉ đang tính xem mình còn bao nhiêu tiền."
"Đủ ăn trong một tuần không?" Anh kéo chiếc ghế đẩu ngồi xuống đối diện, thản nhiên như một người bạn cũ.
"Nếu chỉ ăn mì tôm thì chắc được hai tuần."
Diệc Khiêm im lặng nhìn tôi một lúc lâu. Đôi mắt anh dưới ánh đèn dầu mờ ảo trông sâu thẳm và khó đoán. Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, rồi đột ngột lên tiếng:
"Trạm y tế này đang thiếu người dọn dẹp và phân loại d.ư.ợ.c liệu. Lương không cao, nhưng bao ăn trưa và tối. Có làm không?"
Tôi ngẩng phắt đầu lên, nhìn anh đầy nghi hoặc. "Anh đang thương hại tôi sao?"
"Ở đây không có chỗ cho sự thương hại," anh lạnh lùng cắt lời. "Tôi cần người làm việc thực sự. Bệnh nhân vùng cao rất đông, tôi không có thời gian để vừa khám bệnh vừa đi quét dọn hay phơi lá t.h.u.ố.c. Cô có đôi tay, có trí tuệ của một đứa đạt 657 điểm thi đại học, không lẽ không làm nổi việc vặt?"
Công việc bắt đầu ngay khi tôi có thể đứng vững trên đôi chân mình. Buổi sáng tôi lên lớp, buổi chiều tôi đi bộ hơn ba cây số đường rừng để đến trạm y tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế giới của Trình Diệc Khiêm khác hẳn với những gì tôi từng biết. Đó là thế giới của mùi t.h.u.ố.c sát trùng hòa lẫn với mùi thảo mộc khô, là tiếng khóc của trẻ con khi tiêm phòng và ánh mắt biết ơn khắc khổ của những cụ già người Dao, người Mông.
Diệc Khiêm là một người kỳ lạ. Anh có thể cực kỳ gắt gỏng với những đồng nghiệp ở huyện nếu họ gửi t.h.u.ố.c chậm, nhưng lại có thể kiên nhẫn ngồi hàng giờ để dỗ dành một đứa bé sợ đau. Anh làm việc như một cỗ máy, không biết mệt mỏi, như thể nếu dừng lại, anh sẽ bị những bóng ma quá khứ đuổi kịp.
Một đêm nọ, trời trong vắt. Những vì sao ở vùng biên cương này to và sáng đến lạ kỳ, tưởng như chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm tới. Tôi đang ngồi ở thềm hiên, phân loại những bó xuyên khung và đương quy vừa được phơi khô.
Diệc Khiêm bước ra, trên tay là hai lon bia lạnh. Anh đưa cho tôi một lon, rồi ngồi xuống bậc thềm bên cạnh.
"Nhìn gì mà chăm chú thế?" Anh hỏi, khui lon bia bằng một tay đầy điêu luyện.
"Nhìn sao. Ở thành phố, khói bụi và ánh đèn cao áp khiến chúng ta quên mất rằng bầu trời vốn dĩ rất đông đúc," tôi nhấp một ngụm bia, vị đắng cay xộc vào cuống họng. "Anh Diệc Khiêm, tại sao một bác sĩ giỏi như anh lại chọn nơi này? Tôi nghe người ta nói anh từng là bác sĩ nội trú xuất sắc ở một bệnh viện lớn tại thủ đô."
Đôi tay đang cầm lon bia của Diệc Khiêm khựng lại. Anh ngửa cổ nhìn lên bầu trời, ánh sao phản chiếu trong đôi mắt anh một nỗi buồn mênh mang.
"Vì ở đây im lặng," anh nói khẽ. "Tiếng ồn ở thành phố đôi khi khiến người ta không nghe thấy tiếng lòng mình đổ vỡ. Cô trốn chạy sự ngột nạt của năm căn nhà, còn tôi... tôi trốn chạy sự ồn ào của một đám tang không có người khóc."
Tôi xoay người nhìn anh. Dưới ánh trăng bạc, góc nghiêng của Diệc Khiêm trông cô độc đến đau lòng.
"Đó là lý do anh luôn đẩy mọi người ra xa sao?"
Anh quay sang nhìn tôi, một nụ cười chua chát hiện lên: "Nhược Vũ, cô và tôi đều là những kẻ mang thương tích. Nhưng cô khác tôi, cô còn trẻ, cô còn cả một bầu trời phía trước để lấp đầy. Còn tôi, tôi đã đóng đinh cuộc đời mình ở những cánh rừng này rồi."
Tôi định nói điều gì đó, nhưng anh đã đứng dậy, phủi bụi trên quần.
"Vào ngủ đi. Sáng mai có đoàn kiểm tra y tế từ tỉnh xuống, cô phải dậy sớm chuẩn bị sổ sách đấy."
Khi bóng dáng anh khuất sau cánh cửa gỗ, tôi vẫn ngồi lại giữa sân. Gió đại ngàn thổi qua, mang theo hơi lạnh của sương đêm. Tôi nhìn lên những vì sao lấp lánh và nhận ra rằng, chúng sáng như vậy không phải vì chúng ở gần, mà vì xung quanh chúng là một khoảng không đen tối và tĩnh lặng tuyệt đối.
Cũng giống như tôi và anh, hai mảnh đời vụn vỡ đang nương tựa vào sự im lặng của biên cương để học cách hàn gắn chính mình. Đêm đó, tôi không thấy cô đơn. Lần đầu tiên, tôi thấy mình không cần một căn phòng kín cổng cao tường, bởi vì cả vũ trụ này đang che chở cho tôi.