Ánh nắng chiều tà của thành phố cảng len lỏi qua lớp rèm lụa đắt tiền, rớt xuống mặt sàn gỗ bóng loáng của căn hộ cao cấp tại tầng 32. Không gian nồng đượm mùi tinh dầu đàn hương, thứ mùi hương sang trọng mà mẹ tôi vẫn thường dùng để che đậy những rạn nứt mục rỗng bên trong cái mác "gia đình kiểu mẫu".
Trên bàn trà bằng đá cẩm thạch, chiếc máy tính xách tay vẫn đang hiển thị trang web tra cứu điểm thi. Con số 657 hiện lên rõ màng, rực rỡ và sắc lẹm như một lưỡi d.a.o.
Mẹ tôi, bà Lâm Thúy, áp hai bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng lên n.g.ự.c, những ngón tay run rẩy khiến chiếc nhẫn kim cương lấp lánh đến ch.ói mắt. Tiếng thở phào của bà vang lên, nặng nề như trút bỏ được một tảng đá nghìn cân.
"Trời Phật phù hộ! Nhược Vũ, con làm được rồi! Với số điểm này, Đại học Ngoại thương hay Kinh tế Quốc dân đều nằm trong tầm tay. Bố con đã nói rồi, chỉ cần con ở lại đây, ông ấy sẽ mua cho con chiếc xe hơi đầu tiên để đi học cho đỡ nắng."
Bố tôi, ông Thẩm Duy, đặt tờ báo xuống, đôi mắt sau gọng kính vàng hiện lên vẻ đắc ý hiếm hoi. Ông nhìn tôi, nhưng ánh mắt ấy không giống như đang nhìn một đứa con gái vừa gặt hái thành quả sau mười hai năm đèn sách, mà giống như đang nhìn một món đồ đầu tư vừa sinh lời vượt mong đợi.
"Tốt lắm. Cuối cùng cũng không làm xấu mặt cái họ Thẩm này. Tối nay chúng ta sẽ đi ăn mừng. Mẹ con đã đặt bàn ở nhà hàng Pháp rồi. Cả nhà mình sẽ chụp một kiểu ảnh đăng lên mạng, để cho người ta thấy nhà họ Thẩm giáo d.ụ.c con cái tốt thế nào."
Tôi ngồi đó, giữa những lời tung hô và dự định hào nhoáng, cảm thấy mình như một bóng ma lạc lõng trong chính vở kịch của họ. Đôi bàn tay tôi giấu dưới gầm bàn, đan c.h.ặ.t vào nhau đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Sự run rẩy của tôi không đến từ niềm vui, mà đến từ một quyết định đã nung nấu suốt một nghìn đêm dài đằng đẵng.
"Con đã điền nguyện vọng rồi." Tôi cất lời, giọng nói khàn đặc và nhỏ bé, nhưng lại khiến không gian đang náo nhiệt bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng kỳ quặc.
Mẹ tôi mỉm cười, vẻ mặt hiền từ đầy giả tạo: "Thì đương nhiên, mẹ biết con thích ngành Ngôn ngữ mà. Để mẹ xem, con chọn trường nào ở quận mình? Hay là trường gần công ty bố?"
Tôi đẩy chiếc máy tính về phía họ. Trên màn hình, dòng chữ đỏ ch.ót hiển thị trạng thái: Đã xác nhận nguyện vọng 1: Đại học Biên phòng Hà Bắc.
Mất năm giây để bố tôi xử lý dòng chữ đó. Và mất thêm hai giây nữa để cơn thịnh nộ bùng phát.
"Mày nói cái gì?" Bố tôi đứng bật dậy, ghế sofa bị đẩy ra phía sau tạo nên một tiếng "kít" ch.ói tai trên sàn gỗ. "Hà Bắc? Mày muốn đi đâu? Cái vùng khỉ ho cò gáy, rừng rú đó mày định đến đó để làm gì?"
"Mày điên rồi à Nhược Vũ?" Mẹ tôi thét lên, gương mặt trang điểm kỹ càng bắt đầu biến dạng vì kinh ngạc và giận dữ. "Nhà mình có năm căn hộ cao cấp ngay trung tâm thành phố, mày không ở, mày lại muốn chạy đến nơi thâm sơn cùng cốc đó để chịu khổ? Mày định bôi tro trát trấu vào mặt bố mẹ mày đấy à?"
Trong cơn giận dữ tột độ, bố tôi vớ lấy chiếc điện thoại tôi đang đặt trên bàn. "Rầm!" Một tiếng động khô khốc vang lên. Chiếc điện thoại đập mạnh vào cạnh bàn đá rồi rơi xuống đất, màn hình vỡ tan tành thành hàng nghìn mảnh nhỏ, giống hệt như tâm hồn tôi lúc bấy giờ.
"Mày không đi đâu hết! Tao sẽ dùng quan hệ để rút hồ sơ. Mày đừng hòng bước chân ra khỏi cái thành phố này!"
Tôi nhìn đống đổ nát dưới chân mình, rồi từ từ ngước mắt lên nhìn hai người xa lạ đang đứng trước mặt. Tôi không khóc. Nước mắt của tôi đã cạn khô từ những năm tháng bị bỏ quên trong những bữa tiệc mà tôi chỉ là nhân vật phụ, hay những đêm ốm sốt một mình trong căn phòng tối.
"Bố mẹ nói đúng." Tôi bình thản nói, giọng điệu lạnh lẽo đến đáng sợ. "Nhà mình có 5 căn hộ. Tổng cộng có hơn 20 căn phòng."
Tôi dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng góc của căn penthouse sang trọng này.
"Phòng lớn nhất là của bố mẹ. Phòng bên cạnh, đầy đồ chơi và máy tính xịn nhất, là của Gia Bảo. Phòng dành cho khách luôn được dọn dẹp sạch sẽ. Thậm chí bà nội và cô Út dù mỗi năm chỉ đến chơi hai lần, bố mẹ vẫn để dành hai căn phòng đầy đủ tiện nghi nhất cho họ. Đến cả con ch.ó của Gia Bảo cũng có một góc đệm êm ái dưới chân cầu thang."
Tôi nhìn thẳng vào mắt bố mình, nơi ngọn lửa giận dữ vẫn đang hừng hực: "Vậy bố mẹ chỉ cho con xem, trong 5 căn nhà đó, căn hộ nào có phòng của con?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sự im lặng bao trùm. Một sự im lặng đặc quánh, nghẹt thở.
Gương mặt bố tôi cứng đờ. Mẹ tôi định mở miệng nói gì đó, nhưng rồi lại lắp bắp không thành lời. Họ biết. Họ biết rõ hơn ai hết.
Trong suốt mười tám năm qua, "phòng" của tôi thực chất là một nhà kho cũ được cải tạo lại, nằm lọt thỏm cạnh khu bếp và sân phơi. Nó chật hẹp, ẩm thấp và đầy mùi thức ăn mỗi khi mẹ tôi nấu nướng. Khi có khách đến, tôi được lệnh phải ở yên trong đó để không làm hỏng không gian sang trọng của phòng khách. Khi Gia Bảo muốn mở rộng phòng chơi game, người ta sẵn sàng thu hẹp không gian của tôi lại mà không cần hỏi một lời.
Tôi chỉ là một sự tồn tại dư thừa, một "lỗi kỹ thuật" trong bản thiết kế hoàn hảo của gia đình họ.
"Con không cần năm căn nhà." Tôi đứng dậy, cảm nhận được hơi lạnh của máy điều hòa đang mơn man trên da thịt, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa tự do. "Con chỉ cần một căn phòng nhỏ, nơi mà con không phải lo sợ rằng ngày mai mình sẽ bị đuổi ra ngoài vì một vị khách nào đó cần chỗ ở. Và nếu nơi đó cách đây hàng ngàn ki-lô-mét, thì điều đó càng tốt."
"Mày... mày là đồ bất hiếu!" Bố tôi run rẩy chỉ tay vào mặt tôi. "Mày bước ra khỏi nhà này thì đừng mong quay lại. Tao sẽ cắt hết tiền bạc, tao sẽ xem mày sống thế nào ở cái xó xỉnh đó!"
"Con chưa bao giờ mong sẽ quay lại."
Tôi quay lưng, đi về phía căn phòng kho nhỏ bé của mình. Tôi không cần mang theo nhiều đồ đạc. Những thứ đắt tiền họ mua cho tôi để diện trong các buổi tiệc, tôi để lại hết. Trong chiếc vali bạc màu, tôi chỉ xếp vào vài bộ quần áo giản dị, những cuốn sách tôi yêu thích và tấm ảnh chụp duy nhất của tôi với người bà ngoại quá cố - người duy nhất từng gọi tôi là "Nhà của bà".
Khi tôi kéo vali ra cửa, mẹ tôi đứng tựa vào thành cửa bếp, ánh mắt bà không còn là sự giận dữ mà chuyển sang một vẻ phức tạp khó đoán. Có lẽ là một chút hối hận thoáng qua, hoặc có lẽ chỉ là sự lo âu cho cái danh tiếng "gia đình hạnh phúc" sắp bị sụp đổ.
"Nhược Vũ, bên ngoài khổ lắm con ạ. Vùng biên giới đó... người ta nói còn chẳng có nước sạch để dùng."
Tôi dừng chân, tay nắm c.h.ặ.t quai vali.
"Ở đó có thể thiếu nước, nhưng ít ra, con được thở, thưa mẹ."
Cánh cửa gỗ lim nặng nề khép lại sau lưng tôi, ngăn cách thế giới của những căn phòng trống rỗng và hào nhoáng với bóng tối của hành lang chung cư. Tôi bước vào thang máy, nhìn bóng mình phản chiếu trong gương. Cô gái trong gương có đôi mắt sáng rực, lần đầu tiên sau mười tám năm, tôi thấy mình thực sự tồn tại.
Thành phố lên đèn. Những tòa nhà chọc trời lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ. Tôi bắt một chuyến taxi đến ga tàu hỏa.
Trong túi áo tôi là tấm vé tàu đã được đặt từ trước. Điểm đến: Một thị trấn biên giới nằm sâu trong mây mù.
Tôi biết, hành trình phía trước sẽ không có t.h.ả.m đỏ, không có máy điều hòa và cũng không có những bữa ăn Pháp đắt tiền. Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình không còn là một kẻ đi thuê chỗ ở trong chính gia đình mình nữa. Tôi đang đi tìm một căn phòng cho riêng mình, dù nó có thể chỉ là một căn gác trọ ọp ẹp nơi biên viễn xa xôi.
Ga tàu vào đêm ồn ã và xô bồ. Mùi dầu máy, mùi khói t.h.u.ố.c và tiếng loa thông báo vang lên đều đều. Tôi ngồi trên hàng ghế chờ, nhìn dòng người hối hả. Có người về nhà, có người ra đi. Còn tôi, tôi đang đi về phía tự do.
"Chuyến tàu đi phía Bắc sắp khởi hành tại đường ray số 3..."
Tôi đứng dậy, kéo vali đi về phía ánh đèn mờ ảo của đoàn tàu. Gió đêm l.ồ.ng lộng thổi qua sân ga, mang theo vị mặn của biển và hơi lạnh của một khởi đầu mới.
Phía sau tôi, năm căn nhà với hai mươi căn phòng vẫn rực rỡ ánh đèn. Nhưng trong lòng tôi, tất cả đã tắt lịm từ lâu.