Nô Tỳ Bị Bắt Nạt Trở Mình Rồi

Chương 15



Vừa bước vào phòng, chàng ấy đã đóng sầm cửa lại, toàn thân toả ra một sức ép có phần gi/ận d/ữ, ta thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên nhìn.



“Có bị th/ương không?”



“Không, không có, thần thiếp làm sao mà lại bị th/ương được chứ?”



Chàng ấy quay lại, nhìn ta, vẻ mặt có mấy phần chèn ép: “Trẫm đã từng nhắc nhở nàng vô số lần rồi, nàng muốn làm gì thì cứ nói với trẫm. Tại sao lại giấu trẫm? Tại sao nàng lại tự mình làm một việc mạo hiểm như vậy?”



Ta giả hồ đồ mà nói: “Hoàng thượng, người đang nói gì vậy?”



“Nàng nói xem trẫm đang muốn nói gì?” Chàng ấy mở lòng bàn tay ra và ném thứ gì đó vào dưới chân ta.

 

Là chì kẻ mày!



Đầu óc ta trống rỗng, một lúc sau mới nhận ra rằng ta và Tiểu Đào chắc hẳn đã vội vã bước đi, đ.á.n.h rơi cây chì kẻ mày lại.



Cái này nếu như bị người khác nhặt nó lên thì phiền phức rồi, nhưng giờ nó đã nằm trong tay chàng ấy.



Chẳng lẽ Giang Vũ Linh bị chàng ấy dời đến cạnh cái hồ nhỏ kia sao? Chàng ấy giúp ta nhặt những thứ ta đ.á.n.h rơi lại, còn giúp ta xử lý Giang Vũ Linh, đây là muốn giúp ta che đậy tất cả những chuyện này sao?



Ta sửng sốt ngước lên, bắt gặp ánh mắt gi/ận d/ữ của chàng ấy.



“Giang Phi Bạch, nàng còn muốn giả vờ sao?”



Chàng ấy nói thẳng ra.



Cổ họng ta nghẹn đắng, không biết phải nói gì rồi khuỵu gối xuống.



Chàng ấy gi/ận tới cười lên: “Nàng quỳ làm gì chứ?”



Ta cúi đầu không nói gì, ta cũng không biết phải làm gì, nhưng chàng ấy đã t/ức gi/ận rồi, quỳ xuống trước là đúng rồi.



“Đứng lên đi.”



Ta không đứng lền, ngước mắt nhìn chàng ấy và hỏi: “Nói như vậy, hoàng thượng luôn biết thiếp là ai. Vậy tại sao người vẫn luôn không vạch trần thiếp.”



Vẻ mặt chàng ấy lạnh lùng hỏi ngược lại: “Nàng nói xem? Nàng nói tại sao trẫm ngay từ đầu đã biết thân phận của nàng, còn phải cùng nàng tiếp tục diễn kịch?”



Tại sao chàng ấy lại hỏi ta chứ.



May là ta sớm đã cảm nhận được, chàng ấy chắc là đã biết thân phận thật của ta, cũng đã phân tích nguyên nhân bên trong sự việc rồi. Chắc là phân tích không sai đâu nhỉ?



Ta do dự một lúc rồi thận trọng trả lời: “Bởi vì người cần thiếp?”



“Cần cái gì của nàng chứ?”



Chàng ấy đứng thẳng lên, nhìn trông có chút thô tục, thế là ta duỗi eo, quỳ thẳng lên và bày tỏ suy nghĩ của mình: “Người cần thiếp giúp người thay thế Giang Vũ Linh.”



“Trẫm tại sao lại cần nàng thay thế nàng ta?”



Nói đến đây, lông mày chàng ấy hơi nhíu lại. Tại sao lại cau mày chứ, không đúng sao? Rõ ràng ta đã phân tích rất tốt rồi.



Ta mạnh dạn nói tiếp



“Bởi vì Giang Vũ Linh là người của Giang gia và Thái hậu, quyền lực của bọn họ quá mạnh mẽ, đối với người là một mối đe dọa, cho nên sự tồn tại của Giang Vũ Linh đối với người không có lợi.”



“Thiếp mặc dù là người của Giang gia, nhưng cũng chỉ là một đứa con của vợ lẽ, bị coi như nô tỳ, thiếp đối với bọn họ không có tình cảm gì cả, sẽ không giúp bọn họ, càng sẽ không vì bọn họ mà làm ra bất cứ điều gì bất lợi với người.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“Vì thế người cần thiếp thay thế nàng ta, không chỉ có thể loại bỏ cái gai đ/âm vào trong tim người, mà còn treo trên đầu bọn họ một con d/ao, giúp người kiềm chế bọn họ lại…”



Sắc mặt chàng ấy có chút tối sầm



Lại có chỗ nào không đúng nữa sao? Giọng nói của ta không khỏi trở nên yếu ớt hơn một chút.



“Cho nên ngươi tiếp tục cùng thiếp diễn kịch, nhìn thiếp từng bước từng bước một mà hành động, thậm chí lần hội săn mùa thu này còn cố ý đưa thiếp đi theo ra ngoài, cho thiếp một cơ hội…”

Ta không dám nói tiếp nữa.



Chàng ấy nhìn ta, vừa thất vọng lại vừa t/ức gi/ận mà hỏi: “Vậy sao?



Ta hoảng quá, thận trọng hỏi chàng ấy: “Không phải sao?



“Không còn gì khác nữa à?”



“Còn có, cái gì khác nữa sao?”



Chàng ấy hít một hơi thật sâu, kìm nén lại, đột nhiên cười lạnh: “Đúng vậy, nàng nói gì cũng đúng, nàng rất thông minh, nàng đã nhìn thấu trẫm luôn rồi.”



Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng thắc mắc tại sao đã đúng mà chàng ấy lại càng tỏ ra không vui.



“Vậy người…”



“Quỳ xuống đi.”



Chàng ấy không đợi ta nói xong, giận dữ mở cửa rồi bỏ đi mà không thèm ngoảnh lại.



Chuyện gì đã xảy ra với chàng ấy vậy chứ? Ta không hiểu



Ta qu/ỳ một lúc, nghĩ đến câu chuyện Tào Tháo gi*t Dương Tú, ta bàng hoàng.



Chẳng lẽ hoàng thượng không thích người khác đoán quá nhiều về mình? Xong rồi! Ta chỉ nên giả vờ ngu ngốc, tại sao lại nói nhiều lời như vậy chứ?



Ta hối hận rồi thở dài lần nữa



Chàng ấy sẽ không gi*t ta chứ?



Hoàng thượng không gi*t ta, quỳ được một lúc thì Sát Hải chạy tới bảo ta đừng quỳ nữa.



Ta tưởng rằng chàng ấy đã bớt giận, chạy đi tìm chàng ấy nhưng lại bị ánh mắt lạnh lùng của chàng ấy dọa bỏ chạy.



Vậy, đợi tâm trạng chàng ấy cảm thấy tốt hơn rồi nói vậy.



Vì chuyện Giang Vũ Linh bị tr/úng đ/ộc, vốn dĩ hội săn mùa thu sẽ kéo dài ba ngày nhưng đã kết thúc vào ngày thứ hai.



Hoàng thượng không lạnh cũng không nóng mà đón nhận ta, đem Giang Vũ Linh không sống không ch*t kia trả về Giang gia.



Da của nàng ta bị lở loét, căn bản không thể nhận ra nàng ta là ai.



Tiểu nương của ta chạy ra, nhìn Giang Vũ Linh, rồi lại nhìn ta, nhìn là biết ngay ta là ai rồi.



Ta có thể thay đổi dung mạo của mình, nhưng ta không thể thay đổi ánh mắt mà bà ấy nhìn ta, đó là ánh mắt mà Giang Vũ Linh không thể có được.



Bà ấy lập tức hiểu ra mọi việc, sau đó lao vào người Giang Vũ Linh mà khóc: “Phi Bạch, đứa con tội nghiệp của ta!”