Đêm đó, hoàng thượng đúng như dự đoán, triệu Giang Vũ Linh đến thị tẩm, thậm chí còn dùng kiệu của mình đến đón nàng ta, trong hậu cung không có mấy người có được vinh dự như vậy.
Trước khi ra ngoài, Giang Vũ Linh nghiêm khắc dặn dò ta: “Lúc trên giường đừng nói nhiều, đừng phạm sai lầm, nếu không tất cả mọi người dừng ai mong có thể sống sót.”
Ta ngoan ngoãn vâng lời, bước lên kiệu đi ra.
Ta nằm trên giường đến tận canh ba thì hoàng thượng mới mượn ánh trăng bước vào.
Nhưng chàng ấy không đến bên giường mà đi mấy bước ngắn, đi thẳng đến bàn đọc công văn.
Trở lại đây, ta có chút lo lắng, suy nghĩ một lúc, ta bắt chước giọng điệu của Giang Vũ Linh, gọi chàng ấy: “Hoàng thượng?”
“Ừm.”
Chàng ấy không quay đầu lại, một tay cầm b.út và một tay cầm tấm chiếu, bình tĩnh nói: “Nàng nên nghỉ ngơi trước đi, trẫm còn rất nhiều chiếu văn cần phê duyệt.”
Ta mở rèm ra nhìn, chỉ thấy chàng ấy đang ngồi trước mặt ta, trông rất tập trung.
Nghĩ một lúc, ta đứng dậy, lấy chiếc áo ngoài treo trên giá khoác vào rồi chạy chân trần đi tới.
“Nàng làm gì vậy?”
Chàng ấy hơi ngạc nhiên và quay đầu lại nhìn ta.
“Thần thiếp giúp người mài mực.” Ta tự mình cầm lấy mực mài và nghiên mực.
“Không cần đâu, đêm đã khuya rồi, nàng đi ngủ trước đi.”
Ta phồng má lên và nói: “Không đi, chán quá.”
Nghe vậy, chàng ấy dừng lại, trầm ngâm nhìn ta rồi hỏi: “Ngủ mà lại không có ý nghĩa gì, vậy cái gì có ý nghĩa chứ?”
Ta nhìn chàng ấy, mỉm cười ngọt ngào, áo khoác mỏng rớt xuống cũng không kéo lên, cố tình để lộ nửa vai: “Ở cùng hoàng thượng mới có ý nghĩa.”
Ánh mắt chàng ấy hơi chớp động, tựa hồ nghĩ đến điều gì, nhàn nhã nói: “Giang Quý Nhân, đêm nay nàng tựa hồ có chút không giống với thường ngày.”
“Chỗ nào không giống sao?” Ta hỏi một cách chột dạ.
Chàng ấy đặt chiếu chỉ xuống, giơ ngón trỏ ra, vuốt từ đầu mày đến khóe miệng ta: “Không biết. Nàng nói xem, rốt cuộc có gì không giống nhau?”
Nhìn khuôn mặt tuấn tú dần dần to ra này, ta nhất thời đỏ mặt, tim đập nhanh, cẩn thận nói: “Có lẽ, cởi quần áo ra với mặc quần áo, là không giống nhau.”
Chàng ấy mỉm cười, thấp giọng nói: “Vậy sao?”
Dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng tất cả đều đọng lại trong mắt chàng ấy, một chữ cũng không thốt ra được.
Ta bị chàng ấy đ/è xuống, thắt eo sắp không thể chống đỡ được nữa: “Hoàng thượng, người đang làm gì vậy? Mau đứng dậy đi, chiếu chỉ còn chưa được phê duyệt xong.”
“Không phê nữa.” Chàng ấy ôm lấy eo ta và kéo ta vào vòng tay chàng ấy.
Que mực rơi xuống đất phát ra âm thanh giòn giã.
Mặt ta nóng bừng, dùng cả hai tay đẩy chàng ấy: “Không được, không được , chiếu chỉ chưa phê xong không được phép ngủ!”
“Ừm? Giang Quý Nhân thật nghiêm túc.”
Chàng ấy nắm lấy hai tay ta, cúi đầu hôn lên môi ta rồi nói: “Hôm nay vất vả quá, để trẫm nghỉ ngơi sớm chút vậy”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta bị mắc kẹt trong nụ hôn này, tâm trí ta trở nên trống rỗng.
“Giang Quý Nhân, trẫm rất nhớ nàng.” Chàng ấy hôn ta, thì thầm nói.
“Không phải, chúng ta mới gặp nhau vào sáng nay mà phải không?”
“Vậy sao? Trẫm quên mất. Trẫm còn tưởng chúng ta đã rất lâu không gặp rồi. Vậy thì sau này ngày ngày gặp, được không?”
“Thiếp, thiếp sẽ cố gắng hết sức.”
“Cố gắng hết sức nhé? Nàng có trách nhiệm lớn quá nhỉ…”
Sau khi mây mưa xong, ta nằm nghiêng trên giường, chàng ấy nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta, vỗ nhẹ vào lưng ta dỗ dành.
Chàng ấy dường như đang nhìn ta và suy nghĩ điều gì đó, nhưng ta không dám mở mắt nên cứ nhắm nghiền giả vờ ngủ.
Lúc sắp chìm vào giấc ngủ, chàng ấy buông ta ra, nhẹ nhàng đứng dậy, quay lại ghế nhỏ, tiếp tục xem chiếu sớ.
Chàng ấy không chỉ là phu quân của ai đó mà còn là hoàng thượng của cả thiên hạ.
Ta lén mở mắt ra nhìn bóng lưng chàng ấy, vẻ mặt nghiêm túc của chàng ấy thật sự rất hấp dẫn.
Thật tiếc là tất cả những thứ này đều không thuộc về ta, ít nhất là hiện tại, cũng không thuộc về ta.
“Thế nào rồi? Đêm qua hoàng thượng có phát hiện ra manh mối gì không? Có nói gì không?”
Sau khi trở về, ta bị Giang Vũ Linh b/ắt lại thẩm vấn.
“Không có, hoàng thượng bận công vụ, rất ít nói.”
Giang Vũ Linh nghe thấy phải làm công vụ, liền đỏ mặt rồi buông tay ta ra.
Nàng ta tin điều này, bởi vì hoàng thượng mới đến đây gần đây, thực sự rất ít nói, chỉ lúng túng ngồi cùng cô, không giao tiếp nhiều.
“Ừm, thế thì tốt.”
Nàng ta nhìn ta rồi nói: “Hãy cố gắng mang th/ai long chủng, đừng suy nghĩ quá nhiều về bất cứ điều gì khác. Nếu ngươi dám thực hiện bất kỳ hành động nhỏ nào, ta sẽ l/ột d/a tiểu nương của ngươi làm một chiếc đèn l.ồ.ng. Ngươi biết chưa?”
“Nô tỳ biết, nô tỳ sẽ ngoan ngoãn nghe lời, xin người đừng làm tổn thương tiểu nương của ta.” Ta sụt sịt, trông như sắp khóc.
“Được rồi, được rồi, chỉ cần ngươi nghe lời, ta làm h/ại bà ta làm gì chứ? C/út ra khỏi đây.”
Giang Vũ Linh khó chịu xua tay, đuổi ta ra ngoài.
Nửa tháng sau hoàng thượng lại triệu ân sủng, ta đang chán nản chờ đợi trên giường của chàng ấy thì thấy chàng ấy bước nhanh vào.
“Tiểu mỹ nhân của trẫm đâu rồi?”
(Chỗ này tui muốn thêm chữ “Đây zồi” quá!)
Chàng ấy nóng lòng muốn vén tấm rèm hạt lên, trèo lên giường, mỉm cười tiến tới.
“Sao lại không vui rồi?” Chàng ấy hỏi.
Ta cụp mắt, c/ắn móng tay, bình tĩnh nói: “Hừm, có người nói ngày ngày gặp nhau, kết quả thì nửa tháng cũng không thấy bóng người đâu cả.”
Chàng ấy nghe thấy lời này, có vẻ như rất vui, hỏi ta: “Thì ra là vì chuyện này sao?”