Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 821: Hình Phạt Của Nóc Nhà & Show Diễn Nội Y



“Thật sao? Vậy cái ‘lớp học tình yêu’ của anh chắc chắn đã dạy anh rất nhiều thứ hay ho nhỉ? Ví dụ như khi vợ giận, phận làm chồng có nên nghe lời cô ấy răm rắp không?”

“Có ạ!”

Trình Nghiễn Thu gật đầu cái rụp, đồng ý nhanh đến mức chẳng kịp load xem mình sắp phải đối mặt với kiếp nạn gì.

Phong Ngâm nhướng mày, nụ cười lướt qua trên môi nhưng ánh mắt thì đầy vẻ nguy hiểm: “Nếu đã giác ngộ cao như vậy, thì phạt anh phải giữ khoảng cách với tôi ít nhất một mét. Nếu dám rút ngắn khoảng cách này dù chỉ một cm, thì mời anh ra sofa ngủ một tháng.”

Sofa một tháng?

Cái đó tuyệt đối không thể! Giữa người chưa từng nếm mùi đời và người đã biết "mùi thịt", sự khác biệt nó lớn lắm.

Anh không muốn ăn chay!

Trình Nghiễn Thu khẽ khàng hỏi, giọng đầy vẻ thương lượng: “Phạt bao lâu vậy em?”

Phong Ngâm ngẩng đầu, đôi chân trần thong thả bước vào phòng ngủ, buông lại một câu nhẹ tênh: “Cũng không lâu đâu, đến khi đám cưới của Trương Ba kết thúc là được.”

Trong chốc lát, Trình Nghiễn Thu cảm thấy bi t.h.ả.m như tự mình vác đá ghè chân mình.

Anh ta cố gắng trưng ra bộ mặt cún con, bán t.h.ả.m để mong được khoan hồng, nhưng Phong Ngâm chỉ phũ phàng chốt hạ:

“Cái này hoặc ngủ sofa một tháng, anh tự chọn đi.”

Đây mà là câu hỏi lựa chọn sao? Đây là ép cung thì có!

Trình Nghiễn Thu đương nhiên chọn cái đầu tiên, nhưng trong lòng thì đang gào thét c.h.ử.i thầm: *Biết ngay là không thể tin cái tên Lam Thiên đó mà!*

Chillllllll girl !

*Cũng không biết tên đó đào đâu ra cuốn bí kíp tán gái rách nát ấy, toàn là lời lừa ma gạt quỷ!*

*Vậy mà mình lại bị ma xui quỷ ám tin theo sái cổ!*

“Rầm” một tiếng, cửa phòng đóng lại. Một lát sau, Phong Ngâm bước ra với bộ quần áo đã thay đổi chỉn chu, nói với Trình Nghiễn Thu vẫn đang quỳ gối sám hối: “Dậy đi, tôi ra ngoài một chuyến.”

“Có cần tôi đi cùng em không?”

Phong Ngâm nhếch mép: “Tùy anh thôi, miễn là giữ khoảng cách không dưới một mét là được.”

Trình Nghiễn Thu lập tức bật dậy như lò xo, lẽo đẽo theo sau Phong Ngâm.

Hai người lái một chiếc xe thương mại bảy chỗ. Phong Ngâm ngồi ghế lái phụ, Trình Nghiễn Thu ngậm ngùi ngồi băng ghế sau.

Suốt đường đi không khí khá yên ổn, xe dừng lại tại trung tâm thương mại lớn nhất thành phố.

Trình Nghiễn Thu thầm nghĩ: *Đi mua sắm à?*

*Phong Ngâm thích đi mua sắm từ khi nào vậy?*

*Từ khi hai người công khai, các thương hiệu lớn mỗi mùa đều gửi sản phẩm mới nhất đến tận nhà cho họ chọn, nhưng Phong Ngâm lại rất thờ ơ, chẳng buồn liếc mắt.*

*Cô ấy vốn ghét lượn lờ phố xá, vậy bây giờ đến đây làm gì?*

Đầu óc Trình Nghiễn Thu nhất thời vẫn chưa bắt kịp mạch não thần kỳ của vợ, chỉ có thể ngoan ngoãn giữ khoảng cách một mét, lầm lũi đi theo sau.

Nhìn từ xa, cảnh tượng khá buồn cười: Một cô gái cao ráo, dáng người thướt tha đi phía trước; một người đàn ông cao lớn, đeo khẩu trang và kính râm kín mít đi phía sau, điệu bộ lén lút như ăn trộm, chốc chốc lại liếc nhìn cô gái.

Người đi đường thì thầm: *[Có nên nhắc cô gái kia cẩn thận không nhỉ? Có một tên biến thái đang bám đuôi cô ấy kìa!]*

Khi cô gái thứ ba lấy hết can đảm tiến lên hỏi Phong Ngâm nhà vệ sinh ở đâu (thực ra là để nhắc nhở), Trình Nghiễn Thu cuối cùng cũng nhận ra sự hiểu lầm tai hại này.

Anh ta định tiến lên một bước để giải thích, kết quả bị Phong Ngâm liếc xéo một cái, sợ quá lùi lại mấy bước.

“Vừa nãy không tính, phải tính từ mũi chân trở đi là một mét.”

Phong Ngâm chỉ cười đầy ẩn ý mà không nói gì thêm. Trong chốc lát, Trình Nghiễn Thu có một dự cảm cực kỳ không lành.

Trình Nghiễn Thu trơ mắt nhìn Phong Ngâm đi thẳng vào một cửa hàng nội y cao cấp, rút ra chiếc thẻ đen quyền lực đại diện cho thân phận VVIP.

Giây tiếp theo, không chỉ quản lý cửa hàng đích thân ra tiếp đón, mà họ còn đóng cửa tạm thời, kéo một tấm rèm mỏng che chắn bên ngoài.

Và sau đó... chính là một buổi trình diễn thời trang.

Một buổi trình diễn thời trang vô cùng quyến rũ, show Victoria’s Secret phiên bản giới hạn dành riêng cho khán giả duy nhất là Trình Nghiễn Thu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc này, Trình Nghiễn Thu mới thấm thía hình phạt của Phong Ngâm tàn khốc đến mức nào.

*Nhìn thấy mà không ăn được.*

Màu đen quyến rũ bí ẩn, màu đỏ rực lửa yêu kiều, màu trắng ngây thơ thánh thiện, màu vàng năng động đáng yêu.

Áo hai dây voan mỏng tang, đồ lót ren xuyên thấu...

Chỉ cần Phong Ngâm liếc mắt ưng ý, thậm chí đã ướm thử lên người, cô ấy đều chốt đơn mua hết.

Phong Ngâm chọn xong, đứng trước ghế sofa nơi Trình Nghiễn Thu đang ngồi, hỏi: “Mua xong rồi, chúng ta đi thôi.”

Trình Nghiễn Thu ngồi với tư thế cực kỳ khó coi, che giấu sự "biến đổi" của cơ thể, gượng gạo nói: “Hay là... em đợi lát nữa rồi đi?”

Ánh mắt Phong Ngâm lướt qua chỗ khó nói nào đó, nhướng mày cười khẩy một tiếng, đeo chiếc kính râm to bản lên che đi vẻ đắc ý: “Tùy anh, tôi đi trước đây.”

Trên đôi giày cao gót mới tậu, Phong Ngâm bước đi uyển chuyển, phong thái yểu điệu rời khỏi cửa hàng.

Phải mất vài phút để Trình Nghiễn Thu bình tĩnh lại, anh ta mới lồm cồm bò dậy chuẩn bị xách đống túi mua sắm.

“Thưa anh, túi mua sắm chúng tôi có dịch vụ giao hàng tận nhà ạ.”

Ý là: Anh không cần tự tay xách đống đồ tế nhị này đâu.

Trình Nghiễn Thu nghiêm túc từ chối: “Không cần, tôi thích tự tay xách đồ cho vợ tôi! Đây là niềm vinh hạnh!”

Trình Nghiễn Thu bước ra khỏi cửa hàng với hai tay đầy túi. Nhân viên phía sau có người lén che miệng cười, quản lý cửa hàng liếc mắt nhắc nhở, đám nhân viên mới tém tém lại.

Ai cũng là người lớn cả, nhìn cái là hiểu ngay tình huống "lửa gần rơm mà không được bén".

Chỉ là không dám nói toạc ra thôi!

Bất kể drama thế nào, hôm nay tiền hoa hồng của họ kiếm được đúng là bội thu! Khách hàng sộp như thế này, làm ơn cho thêm một tá nữa đi!

Lúc này, "phú bà" Phong Ngâm đang tiếp tục càn quét các cửa hàng khác.

Nghe nói áo sơ mi trắng của nam mặc lên người nữ là quyến rũ nhất? Mua một cái!

Sườn xám xẻ tà tôn dáng? Mua một cái!

Cái váy body này quá nóng bỏng? Chốt đơn!

Giày cao gót? Nhất định phải mua, đây là v.ũ k.h.í tối thượng của phụ nữ!

Mua mua mua liên tục, khi hai người về đến nhà, chiếc xe bảy chỗ đã chất đầy chiến lợi phẩm.

Tại bãi đậu xe ngầm, Phong Ngâm tao nhã xuống xe, nhìn một xe đầy túi mua sắm, hất cằm nói: “Nghe nói anh thích nhất là giúp vợ xách đồ đúng không?”

“Đúng ạ!”

Trình Nghiễn Thu bị chôn vùi trong đống túi, giọng nói vọng ra đầy cam chịu.

Phong Ngâm cười rạng rỡ: “Được, vậy anh cứ từ từ mà khiêng nhé. À đúng rồi, cấm tìm người giúp đấy. Anh cũng không muốn người khác biết đồ lót của vợ anh trông s.e.x.y thế nào đâu nhỉ!”

Phải nói là, Phong Ngâm một câu đã nắm thóp Trình Nghiễn Thu một cách chính xác, bóp c.h.ế.t mọi ý định nhờ vả của anh.

Phong Ngâm gõ gót giày bỏ đi, miệng lẩm bẩm: “Cho anh cái tội dám giăng bẫy bà đây.”

Đêm nay, là đêm Trình Nghiễn Thu trải qua gian nan nhất cuộc đời.

Nhà ai mà người bình thường lại thay mười mấy bộ đồ ngủ gợi cảm trong một đêm chứ?

Thay đến nỗi anh ta xịt cả m.á.u mũi!

Trình Nghiễn Thu từng nghĩ đến việc "làm liều", nhưng sau khi bị Phong Ngâm quật một cú qua vai đo ván xuống giường, anh ta cảm thấy... ừ thì chảy chút m.á.u mũi cũng coi như thải độc cơ thể, vẫn còn khỏe mạnh chán.

Từ đó về sau, Trình Nghiễn Thu khắc cốt ghi tâm một chân lý: Ham muốn thắng thua của Phong Ngâm đúng là mạnh vãi chưởng!

Phong Ngâm hành hạ Trình Nghiễn Thu cả đêm, nhất quyết bắt anh ta giữ khoảng cách một mét, thiếu một ly cũng không được.