Anh đã bỏ lỡ ý cười trong mắt Phong Ngâm, thực sự tưởng cô đang rất đau lòng, và anh cũng đau lòng vì sự đau lòng của cô.
"Phong Ngâm, anh không nỡ để em một mình, nhưng có lẽ anh thực sự không có cách nào đi cùng em đến già được! Hứa với anh một chuyện, sau khi anh đi rồi, em có thể đau buồn một thời gian, nhưng sau đó hãy đi tiêu tiền thật tốt!"
"Tiêu sạch số tiền anh để lại cho em! Được không?"
Phong Ngâm cúi đầu, bả vai run rẩy, Trình Nghiễn Thu tưởng cô đang khóc.
Chillllllll girl !
"Đừng khóc ——"
"Được!"
Phong Ngâm đồng ý rồi! Cười tươi rói mà đồng ý!
Trình Nghiễn Thu ngây người tại chỗ.
Phong Ngâm không chỉ đồng ý, cô còn bồi thêm một nhát cho Trình Nghiễn Thu: "Em dự định sẽ đau buồn vì anh trong bảy ngày, đợi qua lễ cúng tuần đầu của anh xong, em sẽ đi tiêu tiền thật sướng!"
"Anh yên tâm, em chắc chắn sẽ không yêu thêm bất kỳ ai nữa, cùng lắm là chơi bời chút thôi!"
"Dù có chơi bời anh cũng cứ yên tâm, nhất định em sẽ tìm mấy anh chàng không đến nỗi khó nhìn! Dù sao cũng phải tìm người có thể so kè được với anh, nếu không thì mất mặt anh - người cũ của em quá!"
"Em chỉ chơi bời qua đường thôi chứ không để tâm đâu, không ai có thể cướp đi vị trí của anh trong lòng em được! Được không?"
Được không?
Trình Nghiễn Thu nghiến răng nặn ra một chữ: "Được!"
Phong Ngâm một tay xoa mặt Trình Nghiễn Thu, thốt lên một câu: "Thật là hiền thục quá đi!"
"Chát" một cái, mặt Trình Nghiễn Thu bị Phong Ngâm vỗ nhẹ một cái.
"Hiền thục đến mức sắp lập cả tam cung lục viện cho em luôn rồi!"
Đại não đã hơi tỉnh táo lại, Trình Nghiễn Thu cuối cùng cũng nhận ra có gì đó sai sai, nhưng chưa kịp nói gì, Phong Ngâm đã "rầm" một cái đứng dậy, bỏ đi!
Phong Ngâm: Đàn ông ấy à? Cứ phải ăn đòn mới ngoan!
Tên Trình Nghiễn Thu "đáng ăn đòn" đã tỉnh lại, một dàn bác sĩ kéo đến phòng bệnh, cả Tây y lẫn Đông y đều có mặt.
Sau một hồi kiểm tra tổng quát, Trình Nghiễn Thu tạm thời không sao nữa.
Còn về việc tại sao lại không sao, chỉ có thể nói là một bí ẩn chưa có lời giải? Hay là Phong Ngâm đã làm gì trong mấy ngày qua?
Chỉ là, Phong Ngâm rốt cuộc đang ở đâu?
Mẹ Trình ngồi trên ghế, nhìn Trình Nghiễn Thu hỏi: "Phong Ngâm đâu rồi?"
Trình Nghiễn Thu đã có thể ngồi dậy, ngượng ngùng nói: "Con lỡ làm cô ấy giận rồi."
Mẹ Trình trợn tròn mắt nhìn Trình Nghiễn Thu, cực kỳ khó hiểu hỏi: "Con vừa mới tỉnh lại, rốt cuộc là làm thế nào mà chọc cô ấy giận được?"
Trình Nghiễn Thu ngập ngừng, nhưng qua những lời mẹ Trình chắp vá lại, cuối cùng bà cũng hiểu được hành động cố tình đẩy Phong Ngâm ra xa của anh.
Mẹ Trình cạn lời nói: "Kiêu hãnh như Phong Ngâm, sao có thể làm như vậy được!"
Trình Nghiễn Thu cũng hối hận, chỉ là lúc đó anh vừa tỉnh lại, tâm trí xót xa cho Phong Ngâm chiếm ưu thế, nên mới nói ra mấy lời không lọt tai cho lắm.
Nhưng anh thề, từ đầu đến cuối anh không hề có ý định khuyên Phong Ngâm đi tìm người đàn ông khác!
Anh chỉ muốn rút ngắn thời gian đau buồn của cô! Tốt nhất là cô có thể sống vui vẻ tiếp.
Nhưng suy nghĩ từ góc độ của Phong Ngâm, nếu Phong Ngâm nói với anh như vậy, Trình Nghiễn Thu cũng sẽ không vui.
Chậc, càng hối hận hơn rồi!
Trình Nghiễn Thu đang cầm điện thoại, liên tục gửi tin nhắn xin lỗi cho Phong Ngâm, chỉ có điều máy đối phương đã tắt nguồn.
Trình Nghiễn Thu muốn xuất viện, nhưng bị mọi người ngăn cản.
Anh cũng muốn tự đi, nhưng vừa mới tỉnh lại, đi lại còn hơi khó khăn.
Cuối cùng, Trình Nghiễn Thu chỉ có thể liên lạc với Lý Tam Nhất, Trương Ba, Lâm Ngọc, bảo họ qua xem Phong Ngâm có ở nhà không, có ổn không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi Trình Nghiễn Thu nhận được điện thoại của Lâm Ngọc, anh cuối cùng cũng yên tâm.
Phong Ngâm về nhà rồi!
Cô ấy đang ngủ!
Từ chỗ Lâm Ngọc, Trình Nghiễn Thu đã biết được những việc Phong Ngâm làm gần đây.
Tư tưởng cốt lõi của Lâm Ngọc là: Sếp rất mệt, cực kỳ mệt! Vì anh mà mệt rã rời!
Còn về việc âm thầm chịu khổ để tự làm mình cảm động, Lâm Ngọc thấy thế là ngốc! Có gì phải nói ra hết!
Anh không nói chẳng lẽ định đợi đối phương tự đoán à?
Quả nhiên, Trình Nghiễn Thu không nghi ngờ gì nữa mà xót xa vô cùng, anh cũng giống như Phong Ngâm, cố gắng ăn uống, nôn nóng muốn về nhà.
Tối hôm đó, Trình Nghiễn Thu ngồi xe lăn, được Lam Thiên đưa về căn hộ của anh và Phong Ngâm.
Trình Nghiễn Thu trên xe lăn đẩy cửa phòng ngủ ra, nhìn gương mặt đang ngủ yên bình của Phong Ngâm trên giường.
"Anh biết là em đã làm gì đó."
"Bất kể em đã làm gì, anh hy vọng những hậu quả không tốt cứ để anh gánh chịu."
Trình Nghiễn Thu không làm phiền Phong Ngâm nghỉ ngơi, lặng lẽ lui ra ngoài, đi sang phòng ngủ khác.
Phong Ngâm ngủ một mạch hơn hai mươi tư tiếng đồng hồ, đúng là ngủ quên trời đất.
Khi cô hơi tỉnh táo lại, hoàn toàn mất đi khái niệm về thời gian.
Sau khi rửa mặt bằng nước lạnh, Phong Ngâm bước ra khỏi phòng ngủ, vừa vặn nhìn thấy Trình Nghiễn Thu đang vịnh vào sofa chậm rãi tập đi.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Trình Nghiễn Thu nở nụ cười nịnh nọt, nhìn chằm chằm Phong Ngâm, giả vờ đáng thương nói: "Vợ ơi! Anh sai rồi! Em tha lỗi cho anh được không?"
Vợ ơi?
Đây là lần đầu tiên Trình Nghiễn Thu gọi bằng danh xưng thân mật như vậy, Phong Ngâm có chút không quen.
"Đừng có gọi tôi là vợ! Còn về vấn đề của anh, để tôi xem xét đã!"
Phong Ngâm xua tay từ chối hai chữ đó rồi đi vào bếp, uống một ly nước lớn xong đứng im bất động trong bếp.
Đói quá!
Trình Nghiễn Thu ngồi xe lăn đi theo vào, mở tủ lạnh, bưng ra một nồi đất.
"Cháo nồi đất mới đưa đến sáng nay, ăn được ngay đây."
Phong Ngâm thực sự đói rồi, cũng không thực sự giận Trình Nghiễn Thu.
Cô gật đầu, uể oải ngồi xuống, gục mặt lên bàn, nhìn Trình Nghiễn Thu hâm nóng cháo cho mình, rồi hấp thêm ít điểm tâm.
"Chuẩn bị đầy đủ gớm nhỉ."
Phong Ngâm lên tiếng, Trình Nghiễn Thu không tranh công mà nói: "Tiền mua cả đấy, nhưng đảm bảo hàng thật giá thật! Cho vợ đại nhân nhà anh ăn, đương nhiên phải là thứ tốt nhất rồi!"
"Vậy nên, khi nào vợ đại nhân mới tha lỗi cho anh đây?"
Vợ đại nhân?
Phong Ngâm nhướng mày, không phản bác, coi như là chấp nhận rồi.
Trình Nghiễn Thu thấy Phong Ngâm không phản bác, lập tức hiểu ý ngay.