Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 70: Nấu cháo điện thoại với chó**



Phong Ngâm dắt Alaska đi thẳng ra ngoài, liên hệ với ba người Trương Ba.

Ba người từ Trung tâm điện ảnh đi ra, đứng ở cổng nhìn đông nhìn tây như điệp viên.

Khi nhìn thấy Phong Ngâm vẫn dắt con ch.ó kia, hai người chạy tới trước, một người trốn phía sau.

"Phong Ngâm, cô trộm ch.ó người ta à?"

"Sếp Phong, kích thích quá!"

Được lắm, hai người trực tiếp khẳng định Phong Ngâm trộm ch.ó rồi. Nhìn cái điệu bộ của Lâm Ngọc còn có chút vui mừng như đồng phạm.

Phong Ngâm không trả lời, giơ tay tháo cái mũ trên đầu Lâm Ngọc xuống, lại giật lấy cái quạt trong tay Lý Tam Nhất.

"Ba người các người chơi vui nhỉ? Là ai nói trong livestream của tôi là rời xa tôi thì không sống nổi hả?"

Lý Tam Nhất cười có chút gượng gạo, lấy lại cái quạt du khách phe phẩy: "Đều là khách qua đường, khách qua đường thôi."

"Sếp Phong, là anh Lý nói đấy. Em có tiền, ở đâu cũng sống tốt cả."

Lâm Ngọc đ.â.m chọc Phong Ngâm như cơm bữa, khiến Phong Ngâm cũng lười phân tâm đi cà khịa lại cô nàng.

"Đi, về thôi."

Phong Ngâm đi trước, Alaska ngoan ngoãn đi theo. Tài xế Trương Ba ở đằng xa vẫy tay kịch liệt.

"Phong Lão Đại... ch.ó?"

"Trương Ba, ch.ó đi theo tôi, anh có đi không?"

Trương Ba đi cà nhắc từ xa tới, dừng lại cách Phong Ngâm hai mét an toàn.

"Phong Lão Đại, chỗ này có camera đấy."

Phong Ngâm cạn lời.

"Có camera thì sao? Trông tôi không giống người tốt đến thế à?"

Ba người đồng loạt gật đầu cái rụp.

Phong Ngâm cạn lời tập 2, giải thích: "Chủ nhân người ta bị dị ứng, nhờ tôi chăm sóc hộ, mỗi tháng trả tiền được chưa?"

Ba người nhìn nhau, có chút không tin.

Ai biết mình bị dị ứng còn nuôi ch.ó, còn đưa tiền cho người khác nuôi ch.ó, đồ cái gì?

"Thế giới bao la, chuyện lạ gì cũng có. Thế giới của người giàu các người không hiểu đâu, ít nhất là Lý Tam Nhất không hiểu."

Lý Tam Nhất không ngờ mình còn phải chịu nhát d.a.o này, anh ta nhìn về phía Lâm Ngọc và Trương Ba.

"Hai vị người giàu các người có hiểu không?"

Lâm Ngọc mở miệng trước: "Tôi không hiểu, tôi chưa trải qua. Tôi không phải tiêu tiền thì là yêu đương thôi."

"Tôi càng không hiểu, tôi vừa mới trở thành người giàu, còn chưa biết tiêu tiền thế nào đây."

Phong Ngâm mắt thấy cuộc đối thoại của ba người ngày càng lệch lạc.

"Tóm lại nhớ kỹ, người ta không phải là một con ch.ó bình thường, là Thần tài ch.ó kiếm tiền cho tôi mỗi tháng đấy!"

"Đi!"

Phong Ngâm đi đầu về phía xe, chuẩn bị kết thúc chuyện hoang đường của ngày hôm nay.

Khi xe về đến khu chung cư, Lý Tam Nhất cũng đi theo.

Phong Ngâm liếc mắt một cái, Lý Tam Nhất cười hì hì nói: "Vì công việc, tôi chuyển nhà rồi."

"Hửm? Không phải anh Lý chê tiền thuê nhà của tôi đắt sao?"

Lý Tam Nhất cứng ngắc quay đầu, đối diện với chủ nhà tương lai, nở một nụ cười "vô sỉ", nặn ra bốn chữ: "Cô nói đúng."

Bốn người loanh quanh luẩn quẩn, lại ở cùng một khu chung cư.

Phong Ngâm dắt Alaska về căn hộ nhỏ hơn năm mươi mét vuông của mình, trong nháy mắt chật ních.

"Ala, tao nói cho mày biết, mày mà dám phá nhà, tao... sẽ cạo sạch lông mày, để chủ nhân mày nhìn thấy mày cũng không nhận ra."

Đối với việc uy h.i.ế.p một con ch.ó, Phong Ngâm làm rất thành thạo.

Phong Ngâm hai tay giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u Ala, không cho nó né tránh, khóa c.h.ặ.t tầm mắt.

Nếu không nhìn đối tượng đối diện, thực ra còn có chút hương vị tổng tài bá đạo.

"Gâu!"

Một tiếng gâu, Ala cúi đầu, dường như đã đồng ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Được rồi, xem biểu hiện của mày."

Phong Ngâm buông đầu Ala ra, vừa đứng dậy thì điện thoại reo.

Lại là số điện thoại quen thuộc kia, nhưng Phong Ngâm sống c.h.ế.t cũng không nhớ ra tại sao số này lại quen.

Nguyên chủ và Trình Nghiễn Thu thực sự không có chút liên hệ nào.

Nếu thực sự nói có liên hệ, chắc là đều c.h.ế.t trẻ. Một người c.h.ế.t ngay đầu truyện, một người c.h.ế.t giai đoạn đầu.

"Alo, tìm Ala nhà anh à? Đợi chút, tôi chuyển máy cho."

Phong Ngâm cầm điện thoại đặt ngay bên tai Ala.

"Gâu gâu gâu gâu ———"

Tiếng sủa đầy kích động của Ala truyền vào điện thoại, khiến Trình Nghiễn Thu bên kia chưa kịp nói gì, màng nhĩ cũng rung lên bần bật.

"Ala, Ala, đừng sủa nữa."

"Gâu gâu gâu ——"

"Ala, gọi Phong Ngâm nghe điện thoại."

"Gâu gâu gâu ——"

Trình Nghiễn Thu trải nghiệm cảm giác "vịt nghe sấm" (ông nói gà bà nói vịt) đầy bất lực và chua xót. Một người một ch.ó cứ thế đối thoại suốt mười phút đồng hồ.

Trình Nghiễn Thu bắt đầu nghi ngờ quyết sách của mình. Đưa Ala cho Phong Ngâm nuôi thực sự là quyết định đúng đắn sao?

Bên kia Phong Ngâm tắm xong đi ra, nhìn Ala vẫn đang "nấu cháo điện thoại".

"Xem ra nói chuyện vui vẻ nhỉ."

Phong Ngâm bình thản đi vào bếp, để lại không gian riêng tư cho một người một ch.ó.

Lại hai mươi phút nữa trôi qua, Ala ngậm điện thoại đi vào bếp, cái đầu to đùng nhìn chằm chằm vào nồi của Phong Ngâm.

"Tám xong rồi à?"

Phong Ngâm ghét bỏ lấy một tờ giấy, lau cái điện thoại dính đầy nước miếng, lẩm bẩm: "Bảo chủ nhân mày chuẩn bị cho mày một cái điện thoại riêng đi."

"Phong Ngâm ———"

Trong màn hình điện thoại chưa cúp máy, truyền đến một tiếng gầm.

Phong Ngâm ấn một ngón tay vào phím loa ngoài.

"Ngài có việc gì ạ?"

Giọng điệu phục vụ tiêu chuẩn kiểu Phong Ngâm, khiến Trình Nghiễn Thu tức nghẹn họng, đầu hơi choáng váng.

"Phong Ngâm, lần sau gọi điện thoại làm ơn đừng đưa cho Ala trước."

"Thế đưa cho ai?"

Trình Nghiễn Thu hít sâu một hơi nói: "Đưa cho cô!"

Nếu không phải lo lắng lộ thiết lập nhân vật quá sớm, Trình Nghiễn Thu thực sự có ngàn vạn câu muốn phun tào (kêu ca).

Phong Ngâm "ồ" một tiếng, giọng điệu từ phục vụ chuyển sang qua loa lấy lệ.

"Có việc thì nói."

Chillllllll girl !

Trình Nghiễn Thu không dám chậm trễ thời gian, ai biết cái cô Phong Ngâm không chơi theo bài bản này, có lại đưa điện thoại cho Ala nữa không.

"Gửi địa chỉ nhà cô cho tôi, tôi gửi đồ dùng sinh hoạt của Ala qua. Sau này thức ăn của Ala sẽ có người chuyên môn đưa tới tận cửa, đừng cho nó ăn linh tinh."

Phong Ngâm nhìn Ala đang chảy nước miếng bên cạnh nồi mì gói của mình.

"Thế nếu nó cứ đòi ăn thì sao? Dù sao người ta cũng coi như là một nửa chủ nhân của tôi."

Một nửa... chủ nhân?

Nửa còn lại là ai?

Trình Nghiễn Thu ngứa mồm khó chịu, cuối cùng nặn ra một câu: "Tùy nó thích."

"Ok luôn, ngài còn việc gì khác không?"

"Không ——"

"Tút tút tút tút ——"

Điện thoại bị Phong Ngâm cúp cái rụp. Mì gói để lâu ăn không ngon đâu.

 

**