Lần đầu tiên Lâm Ngọc mở miệng nói tiếng H, khiến Vương Hiến Minh lại một lần nữa kinh ngạc đến rớt hàm.
Lâm Ngọc lịch sự quay đầu lại, mỉm cười nói: "Xin lỗi, tôi là người dân tộc Triều Tiên."
[Lâm Ngọc là người Triều Tiên?]
Phong Ngâm, kẻ lừa bịp đại tài kiêm thánh tâng bốc vô hình, đã khiến ba người bạn nước ngoài tin sái cổ, đồng thời nảy sinh nghi ngờ to lớn về nền giáo d.ụ.c trong nước của họ.
Tại sao thế giới bên ngoài lại không giống như những gì truyền thông trong nước tuyên truyền?
Mang theo câu hỏi to đùng đó, bốn người xách hành lý lên lầu, tổng cộng thuê hai phòng.
"Chúng tôi cần nửa tiếng để sắp xếp đồ đạc, tiếp theo chúng tôi sẽ đi ăn. Nếu cô đã giỏi như vậy, cô sắp xếp đi."
Trong lòng Vương Hiến Minh có một nỗi bực bội không tên. Vị trí chủ đạo dẫn dắt nhóm vốn thuộc về anh ta nay đã bị Phong Ngâm cướp mất, nhưng sâu thẳm anh ta lại cảm thấy lý do không chỉ đơn giản như vậy.
Tóm lại là tâm trạng rất phức tạp.
"Không vấn đề gì. Anh Vương cũng cần ở khách sạn sao?"
Vương Hiến Minh bị hỏi đến nghẹn họng, giọng điệu khó chịu đáp: "Tôi có nhà ở nước H."
"À... cũng phải, cũng phải. Ở đây của chúng ta giá nhà rẻ bèo, có mười mấy vạn tệ một mét vuông thôi, đúng là rẻ thật, ai mà chẳng mua được."
Vẻ mặt Vương Hiến Minh lập tức xị xuống như cái bánh bao chiều, còn Phong Ngâm sau khi vô hình đ.â.m một nhát d.a.o thấu tim, liền ung dung quay người rời đi.
Nửa tiếng sau, bốn người may mắn xuống lầu đúng giờ.
"Mấy vị... người đâu rồi?"
Phong Ngâm lên tiếng gọi, mấy người kia cuối cùng cũng lơ mơ đi tới, ngồi phịch xuống ghế sảnh chờ.
Phong Ngâm đi phía trước, sau khi nói chuyện vài câu với một nhân viên phục vụ quen biết, đã tìm được một vị trí đỗ xe tương đối tốt.
"Mấy vị, để chiều theo khẩu vị của các vị, tôi đã chọn một nhà hàng buffet hải sản cao cấp. Mỗi người một nghìn ba trăm tệ, tôi biết ở đây chúng ta không thể so sánh với sự sang chảnh của nước H, giá cả tuy có hơi cao so với mặt bằng chung, nhưng hương vị thật sự không tồi đâu. Hay là các vị miễn cưỡng thử xem sao?"
Một loạt lời nói khiêm tốn giả tạo khiến mấy người sĩ diện hão kia trong lòng nhỏ m.á.u mà vẫn phải gật đầu đồng ý.
Không chỉ đồng ý, mà còn phải tươi cười nói lời cảm ơn vì sự "chu đáo" này.
Vương Hiến Minh chỉ có một cảm giác: Tiến thoái lưỡng nan.
Anh ta cố gắng kiểm soát cơ mặt đang giật giật, cười hì hì nhìn ba ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình của đám bạn.
Mẹ kiếp, cảm giác này thật c.h.ế.t tiệt!
Luôn cảm thấy cô ta nói có chỗ nào đó sai sai, nhưng lại không thể bắt bẻ được lỗi cụ thể nào.
Hành trình bốn mươi phút, Phong Ngâm đưa ba người bạn và một Vương Hiến Minh đang hờn dỗi đến nhà hàng buffet.
"Chỗ này rộng quá."
"Ồ, đây là nhà hàng à? Tôi tưởng cung điện."
Mấy người lại bắt đầu há hốc mồm cảm thán.
Nhiều thịt như vậy!
Nhiều rau như vậy!
Nhiều hoa quả như vậy!
Trời ạ, họ giống như những con chuột sa chĩnh gạo, tâm trạng lúc này vui sướng đến cực điểm.
"Phong Ngâm, đồ ở đây đều được ăn tùy ý sao? Thật sự không tính thêm tiền?"
"Tất nhiên, buffet mà. Chỉ cần không lãng phí thức ăn, các anh có thể ăn bao nhiêu tùy thích, ăn đến khi nào phải bò ra thì thôi."
Sự khẳng định chắc nịch của Phong Ngâm khiến ba người háo hức muốn lao vào chiến đấu ngay lập tức.
Xuống xe, chủ đề bàn tán của ba người nước H luôn xoay quanh đĩa hoa quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vương Hiến Minh có chút xấu hổ không dám xen vào, mặc dù anh ta cũng ăn không ít.
Chillllllll girl !
Nói về điều bất tiện ở nước H, có lẽ chính là sự đắt đỏ và khan hiếm của thực phẩm tươi sống. Nhưng ba năm qua, Vương Hiến Minh đã dần dần quen với sự thiếu thốn đó rồi.
Phòng livestream của cư dân mạng thì bày tỏ: Lại học được một chiêu "khịa" mới.
Quả nhiên, vẫn là nên theo dõi phòng livestream của Phong Ngâm mới mở mang tầm mắt.
Vài câu nói nhẹ nhàng của Phong Ngâm khiến mấy người kia có cảm giác như vừa ăn phải chanh chấm giấm, chua loét trong lòng.
Phong Ngâm lái xe, giấu đi nụ cười bí hiểm, vui vẻ tiếp tục hành trình.
"Các vị cũng không phải là chưa thấy diện tích đất đai lớn bao giờ, không cần phải kinh ngạc quá lố như vậy đâu. Nhất quyết phải làm chúng tôi nở mày nở mặt mới chịu, mời các vị vào."
Phong Ngâm quay đầu nhìn lại, thấy ở khu vực quầy line đồ ăn, ba người kia đang tấm tắc khen ngợi, còn có một Vương Hiến Minh đang đứng ngây người như phỗng.
Nhà hàng buffet, sau khi chọn chỗ ngồi xong, bốn người nhìn về phía Phong Ngâm đang chuẩn bị rời đi.
"Phong Ngâm, cô định đi đâu?"
"Tôi phụ trách sắp xếp nhà hàng cho các vị thôi, dù sao tôi cũng chỉ là một tài xế quèn."
Ba người bất ngờ "ừm" một tiếng, một người trong đó lên tiếng hỏi: "Là cô chọn nhà hàng này à?"
"Ồ... không không không không, tôi chỉ tuân theo ý của anh Vương đây, chọn một nhà hàng phù hợp đẳng cấp cho các vị. Tất cả đều là công lao của anh Vương, là anh ấy dặn tôi phải chọn chỗ tốt nhất."
Giây phút này, Vương Hiến Minh có một vạn con lạc đà Alpaca muốn chạy qua giẫm nát Phong Ngâm.
Anh ta thật sự lần đầu tiên thấy một người mặt dày vô sỉ đến mức này.
Có lỗi thì đổ vấy cho anh ta, có công thì tranh thủ "đá đểu".
Điều quan trọng nhất là, anh ta thật sự không thể phản bác được câu nào, vì đúng là anh ta đã bảo cô sắp xếp.
Từ lúc nào, tiếng H lại trở nên thâm thúy như vậy?
Chữ "ăn" đã trở thành trọng tâm của mọi vấn đề.
Ăn!
Bất kể thế nào, Phong Ngâm cùng Lâm Ngọc đã thành công tham gia vào bữa tiệc buffet. Ba người bạn nước ngoài ngay khi bắt đầu ăn đã vứt bỏ mọi nghi ngờ ra sau đầu.
Trái cây giá trên trời ở nước H, thịt bò đắt đỏ, rau củ hiếm thấy, hải sản quý hiếm... ở đây lại được ăn thỏa thích, không giới hạn.
"Dưa hấu ở đây lại được cung cấp miễn phí không giới hạn này."
"Thịt bò dày quá, nướng lên rất mềm."
"Trời ạ, nước sốt này thật sự quá ngon! Vị giác của tôi bùng nổ rồi!"
Ba người ăn với vẻ mặt hưởng thụ như đang ở thiên đường. Phong Ngâm rất khiêm tốn chêm vào: "Tay nghề vụng về, tay nghề vụng về, không đáng nhắc đến. Đầu bếp lớn của Hoa Hạ chúng tôi đâu đâu cũng có, chủ yếu là đất rộng của nhiều, nguyên liệu dồi dào nên cũng không có gì quá đặc biệt."
Thực tế, tay nghề nấu ăn siêu hạng của Phong Ngâm khiến những món cô nướng, nước sốt cô pha chế ngon hơn của người khác rất nhiều.
"Phong Ngâm, giữ cô lại ăn cùng tuyệt đối là lựa chọn sáng suốt nhất, thịt cô nướng quá ngon."
"Mấy vị đừng lo, người Hoa Hạ chúng tôi rất hiếu khách. Mấy vị cứ từ từ thưởng thức mỹ thực, tôi ăn tạm gì đó lót dạ là được."
Phong Ngâm đi được vài bước, đột nhiên quay lại, từ trong túi móc ra mấy tờ phiếu giảm giá nhàu nhĩ.
"Đây là phiếu giảm giá của riêng tôi tích cóp được, mỗi người có thể được giảm giá mười phần trăm. Tuy không nhiều, nhưng cũng coi như là một chút tấm lòng thành của tôi."
Mấy tờ phiếu giảm giá được đặt trang trọng trên bàn, Phong Ngâm tiếp tục diễn: "Không có ý gì khác đâu, tôi biết mấy vị không thiếu tiền. Các vị có thể trong thời gian bận rộn như vậy mà dành thời gian đi du lịch quốc tế, chắc chắn là tình hình kinh tế cá nhân cực tốt, mấy vị đừng hiểu lầm tôi coi thường nhé."
Lâm Ngọc không có cảm giác tồn tại mà gật đầu phụ họa, kéo tay Phong Ngâm định đi.
"Cái đó... chờ một chút, mời các cô đều ở lại đi. Chúng tôi sẽ trả tiền."