Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 44



Phong Ngâm nhìn chằm chằm vào cái tên ID trong khu bình luận livestream, chân thành đặt câu hỏi: "Cái này có thể làm giả không?"

[Theo phân tích của tôi, không làm giả được, nói cách khác, tài khoản này là hàng real.]

[Phong Ngâm phạm pháp rồi?]

[Lầu trên làm ơn có chút thường thức đi, nếu phạm pháp thật thì cảnh sát sẽ đích thân đến mời cô đi uống trà, chứ không phải gọi điện thoại cho cô đâu.]

"Tí ta tí tách ——"

Điện thoại của Phong Ngâm lại reo, lần này cô bắt máy, vô cùng lễ phép nói một tiếng "Alo".

"Sao các anh biết tôi ở đâu? A —— được, tôi đến ngay!"

Phong Ngâm cúp điện thoại, hét lớn một tiếng: "Dừng xe!"

Trương Ba đạp phanh cái "két", Lý Tam Nhất không kịp chuẩn bị bị dây an toàn thít cho đau cả xương sườn.

Phong Ngâm đã mở cửa xe chạy biến đi, Lý Tam Nhất vội vàng đuổi theo, Trương Ba đỗ xe xong cũng bám sát phía sau.

Tiếp theo, khán giả livestream nhìn thấy Phong Ngâm chạy như bay, băng qua đường, bất chấp sự ngăn cản của bác bảo vệ cổng, lao thẳng vào một khu chung cư.

Bảo vệ phía sau kiên trì đuổi theo ba người đang chạy phía trước.

"Đứng lại! Mấy người đứng lại! Đăng ký, đăng ký đã!"

Phong Ngâm phía trước đột ngột dừng lại, rẽ một cái, đối diện là một đồng chí cảnh sát đang đi tới.

"Là Phong Ngâm đúng không, đi theo tôi."

Chillllllll girl !

Bác bảo vệ đuổi tới nơi nhìn thấy cảnh này, cuối cùng cũng không đuổi nữa.

Đi về hướng đó, chắc chắn là vụ việc kia rồi.

Cùng lúc đó, Phong Ngâm đưa điện thoại cho Lý Tam Nhất phía sau. Bốn người vòng qua một tòa nhà, nhìn thấy đám đông ồn ào, xe cứu thương, xe cứu hỏa, xe cảnh sát.

Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên, ống kính của Lý Tam Nhất cũng hướng lên trên.

[Trên sân thượng có người! Có người muốn nhảy lầu.]

[Nhảy lầu sao lại tìm Phong Ngâm đến?]

[Đến đông thế này chưa chắc đã nhảy được đâu.]

Có người nói mát, không cần Phong Ngâm c.h.ử.i lại, cư dân mạng đã tự động c.h.ử.i lại rồi.

Lúc này Phong Ngâm đã theo cảnh sát lên lầu, đi thẳng lên tầng thượng.

Căn hộ một tầng một căn, cửa thang máy mở ra là không gian rộng lớn, phong cách trang trí màu hồng thiếu nữ. Trước cửa có mấy lính cứu hỏa đang đứng, trên đất đặt không ít dụng cụ phá cửa.

"Phong Ngâm, khóa này cô mở được không? Tôi cũng gọi công ty mở khóa khác rồi, nhưng xa quá, cô là người ở gần nhất."

"Cái cửa này mẹ nó chắc chắn quá, còn là loại khóa cấp độ két sắt ngân hàng nữa chứ."

Cảnh sát sốt ruột, cứu hỏa sốt ruột, Phong Ngâm đã bước tới, đặt một tay lên cửa.

"Phá hỏng không phải đền tiền chứ?" Phong Ngâm nhìn cảnh sát, nghiêm túc giải thích: "Xác nhận một chút, cái cửa này hơn ba trăm vạn (hơn 10 tỷ đồng) đấy, tôi tuy nợ nhiều không sầu, nhưng cũng không muốn gánh thêm ba trăm vạn nữa đâu."

"Không bắt cô đền!"

Phong Ngâm gật đầu, nhặt một cái b.úa dưới đất lên, trong lúc đám đông chưa kịp phản ứng, giáng một b.úa vào cánh cửa.

"Rầm ——-"

Cánh cửa bị lõm một lỗ to bằng ngón tay cái.

"Phong Ngâm, đập không ——"

"Rầm ——-"

Búa thứ hai, vị trí khác, cái lỗ kích thước khác.

"Không phá được đâu! Sao cô không ——-"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Rầm ——-"

Búa thứ ba, vẫn là vị trí khác, lần này ngay cả vết lõm cũng không để lại.

Cảnh sát bên cạnh còn muốn nói gì đó, đội trưởng đội cứu hỏa bên cạnh kéo anh ta lùi lại nói: "Cô ấy đang mở khóa, đang phá hủy lõi khóa bên trong cửa."

"Rầm ——-"

Sau b.úa thứ tư, Phong Ngâm bỏ b.úa xuống, xin một bộ dụng cụ nhỏ từ lính cứu hỏa.

Dụng cụ nhỏ, phối hợp với sợi dây thép cực mảnh, Phong Ngâm áp tai vào ổ khóa, hai tay vặn vẹo lên xuống trái phải.

Phòng livestream, cầu thang bộ đều im phăng phắc, để Phong Ngâm tập trung mở khóa.

Trong không gian tĩnh lặng, có thể nghe thấy tiếng chuyển động của lõi khóa.

Năm giây, mười giây, mười ba giây...

"Cạch!"

"Mở rồi!"

Khoảnh khắc cửa mở ra, Phong Ngâm tránh sang một bên, những người lính cứu hỏa chuyên nghiệp lập tức lao vào.

Cùng lúc đó, đội cứu hộ trên ban công cũng đã sẵn sàng, chờ đợi hành động.

"Kỹ thuật này của cô, tôi phải đề xuất nâng mức độ hồ sơ theo dõi lên mới được."

Một câu của cảnh sát khiến Phong Ngâm vô tội dang hai tay.

"Tôi tuyệt đối là công dân tuân thủ pháp luật, một lòng một dạ làm công dân tốt trả nợ."

Phong Ngâm hóng hớt đi theo vào, cảnh sát không ngăn cản, nhỡ đâu lát nữa còn dùng đến tay nghề này thì sao.

Sau khi vào nhà, Phong Ngâm và khán giả livestream chỉ có một cảm giác: Giàu!

"Che camera lại, nghe tiếng là được."

Phong Ngâm ra lệnh, Lý Tam Nhất làm theo. Trương Ba đi theo sau Phong Ngâm, thì thầm: "Chị Phong, tôi đã bảo đi theo chị kích thích mà."

"Câm mồm!"

Trương Ba lập tức ngậm miệng, im lặng đi theo sau Phong Ngâm.

Phòng livestream bị Phong Ngâm che ống kính, không ít người bất mãn c.h.ử.i bới, mắng Phong Ngâm giả nhân giả nghĩa, giả làm thánh mẫu, nhưng lần này ít nhất cũng có một phần ba số người ủng hộ Phong Ngâm.

Họ cho rằng Phong Ngâm làm rất đúng, thậm chí qua từng sự việc, họ phát hiện Phong Ngâm tuy độc miệng, nhưng đều là đối với những kẻ vô lý.

Đối với những người không có ác ý khác, cô luôn rất lịch sự, và thực sự làm được việc đối xử bình đẳng với bất kỳ ai.

"Các người đi đi, các người đi đi, tôi không cần các người cứu! Tôi không muốn sống nữa, tôi không muốn sống nữa!"

Cô gái mặc bộ đồ ngắn tay màu hồng, đầu đeo bờm tai thỏ, đôi mắt khóc đỏ hoe, trông càng giống thỏ con hơn.

Cô gái ngồi xổm ở góc c.h.ế.t mép lan can ban công, sau lưng là bức tường vuông góc chín mươi độ, không có cửa sổ, gây không ít khó khăn cho lính cứu hỏa đang chuẩn bị giải cứu từ sân thượng.

Cảnh sát đứng ở phía bên này cửa sổ ban công, không dám tiến thêm bước nào, cảm xúc của cô gái có vẻ rất kích động, không thích hợp để kích thích thêm.

"Được được được, tôi không qua đó, tôi đứng ở đây, chúng ta nói chuyện được không."

"Cô xem cô còn trẻ thế này, xinh đẹp thế này, ở nhà đẹp thế này, có chuyện gì không vui thì chắc chắn đều có thể giải quyết được mà."

Lời của cảnh sát khiến cô gái thỏ con đang ngồi xổm khóc càng thương tâm hơn.

"Anh lừa tôi, nếu tôi thực sự tốt như vậy, tại sao anh ấy lại chia tay với tôi! Hu hu hu ——- tại sao lại chia tay với tôi ——-"

Ồ ——-

[Thất tình rồi.]

[Thời buổi này còn có người vì thất tình mà nhảy lầu á? Tôi tưởng não yêu đương (love brain) đều được chữa khỏi gần hết rồi chứ.]