"Đúng vậy, chúng tôi là mối quan hệ yêu đương nồng cháy có mục đích, không có 'em Tiền' thì tôi sống không nổi."
Câu nói "tỉnh bơ" của Phong Ngâm khiến khu bình luận cười bò, cũng làm không khí căng thẳng của Trương Lão Đại dịu đi phần nào.
"Để tôi tự làm. Dù sao cũng phải đối mặt thôi."
Dưới ống kính livestream hàng chục nghìn người xem, Trương Lão Đại nhắm tịt mắt, dùng hết can đảm nhấc nắp hộp gỗ lên. Hắn hí một mắt nhìn vào... bên trong là một chiếc túi ni lông màu đen, loại hay dùng để đựng rác.
"Vãi chưởng... quả nhiên là phong cách của ông nội."
Chiếc túi ni lông đen được mở ra, bên trong là một phong bì giấy ố vàng và một chiếc chìa khóa vàng óng ánh, chạm khắc tinh xảo.
Phong Ngâm ngồi xổm bên cạnh, mắt dán c.h.ặ.t vào chiếc chìa khóa vàng, ngẩn tò te.
"Ông già này cũng biết chơi đấy, viết thư tuyệt mệnh còn bày đặt thần bí, cái chìa khóa này còn mạ màu vàng ch.óe, định lừa ai không biết."
"Bốp" một tiếng, chiếc chìa khóa bị Phong Ngâm phán là "đồ dỏm" ném lại vào hộp. Trương Lão Đại chuẩn bị mở phong bì.
"Nhưng mà... chìa khóa là vàng thật đấy."
Phong Ngâm vừa dứt lời, chiếc chìa khóa vàng kia đã bị Trương Lão Đại nhanh tay chộp lại, thực hiện ngay động tác kiểm định dân gian: Đưa lên miệng c.ắ.n.
Răng thật thử vàng thật.
"Thật á? Thế nào mới là thật? Cắn được hay không c.ắ.n được? Tôi nghe nói vàng thật nó mềm mà..."
Trương Lão Đại hoảng loạn mất phương hướng, ánh mắt cầu cứu nhìn sang Phong Ngâm - vị tiểu thư "cựu giàu sang".
"Nó chắc là chìa khóa két sắt ngân hàng đấy, c.ắ.n móp một tí là khỏi mở, vứt đi luôn."
Một câu phán xanh rờn của Phong Ngâm dọa Trương Lão Đại suýt nuốt luôn cái chìa khóa vào bụng. Hắn run rẩy nhả ra, lau chùi nâng niu như trứng mỏng, mếu máo: "Chị ơi, chị ruột ơi, lần sau chị nói hết câu một lần được không! Tim em yếu!"
"Thông cảm, lâu rồi không sống trong giới thượng lưu, kiến thức có chút mai một."
Trương Lão Đại lúc này càng run hơn. Phong bì thư trên tay bỗng nặng tựa ngàn cân.
"Đây... đây... không phải là di sản chứ?"
"Cũng có thể là di nợ (nợ thừa kế)."
Chillllllll girl !
Lại một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến Trương Lão Đại khóc không ra nước mắt.
"Giống như cô à?"
[Hahahahahaha! Phong Ngâm định 'g.i.ế.c người tru tâm' ai ngờ bị nghiệp quật.]
[Cười ẻ, hai người này tấu hài à?]
[Tôi phát hiện xem livestream của Phong Ngâm giải trí hơn xem hài Tết.]
Bị "phản damage", Phong Ngâm sa sầm mặt mày nhìn Trương Lão Đại.
"Chưa chắc đâu cưng, biết đâu nợ của anh còn nhiều hơn tôi."
Hai người cứ thế "võ mồm" làm tổn thương nhau, nhưng khán giả thì sướng rơn. Cuối cùng, dưới sự chứng kiến của hàng vạn người, phong bì được mở ra.
Điều bất ngờ là, nét chữ trong thư vô cùng thanh tú, nội dung ngắn gọn súc tích: Ông nội Trương Lão Đại thực sự để lại cho hắn một "món quà".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ cần Trương Lão Đại tròn 21 tuổi, mang theo chứng minh thư và chiếc chìa khóa độc nhất vô nhị này, là có thể đến ngân hàng nhận đồ trong két sắt.
Phòng livestream bùng nổ!
Ai mà ngờ một màn mở khóa "ké fame" vớ vẩn lại biến thành show truyền hình thực tế "Đi tìm kho báu" kịch tính như vậy.
"Được rồi, hạ màn. Tiếp theo là chuyện riêng tư của anh, mời thanh toán một nghìn tệ, tôi tan làm đây."
Phong Ngâm xòe tay, động tác đòi tiền điêu luyện như một thói quen.
Nhưng Trương Lão Đại đối diện lại nhăn nhó, hắn đã quên béng chuyện ké fame, thậm chí còn nảy sinh tâm lý ỷ lại vào "bà chị xã hội" Phong Ngâm.
"Cái đó... chị đi cùng tôi đến ngân hàng một chuyến được không? Tôi biết, tôi hiểu quy tắc giang hồ, đây là giá khác, tôi thêm tiền!"
Nghe thấy hai chữ "thêm tiền", bàn tay đang ngửa của Phong Ngâm lập tức úp xuống, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trương Lão Đại lắc lấy lắc để, nụ cười công nghiệp hiện lên:
"Rất hân hạnh được phục vụ quý khách VIP!"
Khán giả livestream cũng phấn khích không kém, ai nấy đều muốn hóng xem cái kết của vụ "kho báu" này.
Trương Lão Đại dứt khoát dọn sạp rau, căng thẳng leo lên chiếc xe "cà tàng" của Lý Tam Nhất. Dưới sự hộ tống của Phong Ngâm, cả nhóm tiến thẳng đến địa chỉ ghi trong thư - một ngân hàng lưu trữ tư nhân siêu cấp VIP.
Cùng lúc đó, hot search **#PhongNgâmMởKhóaRaKhoBáu#** lại một lần nữa leo top.
Trên xe, Phong Ngâm vẫn ngồi một mình ở ghế sau như bà hoàng.
Lúc lên xe, Trương Lão Đại theo bản năng chọn ghế phụ, ngồi cạnh Lý Tam Nhất để tránh xa "nữ ma đầu" Phong Ngâm.
Phong Ngâm nhìn cái gáy căng cứng của Trương Lão Đại, an ủi: "Anh đừng căng thẳng, tôi không phải người tốt đâu mà sợ."
[Đúng là phong cách an ủi 'đi vào lòng đất' của Phong Ngâm.]
[Rốt cuộc là tình hình gì? Thật sự có di sản khủng à?]
[Dù Phong Ngâm có sai, bả cũng sẽ cãi cho thành đúng thôi.]
Trong khu bình luận vẫn lác đác vài anti-fan c.h.ử.i bới. Phong Ngâm cầm điện thoại, mỉm cười - thời khắc săn mồi bắt đầu.
"Sao lại không chứ? Cổ nhân có câu 'Ngô nhật tam tỉnh ngô thân' (Mỗi ngày ta tự kiểm điểm mình ba lần), còn tôi thì 'Ngô một sai' (Ta không sai)."
"Tình hình bây giờ chính là tình hình như vậy, cụ thể là tình hình gì thì còn phải xem tình hình thế nào đã."
"Sao lại bảo tôi văn vở? Đây là triết lý sống đấy."
Phong Ngâm đấu võ mồm với netizen một hồi, ngước lên thấy hai người đàn ông ghế trước đang liếc mắt đưa tình... à nhầm, giao tiếp bằng ánh mắt.
"Này Trương Lão Đại, anh nhìn quản lý của tôi đắm đuối thế làm gì? Anh phải biết, tôi không phải người tốt, thì quản lý của tôi cũng chẳng phải dạng vừa đâu."
Trương Lão Đại đang căng thẳng tột độ, nghe câu lý luận "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" của Phong Ngâm thì phì cười, mọi lo lắng tan biến.
"Người anh em, tôi phục cô sát đất!"
Lý Tam Nhất cũng gật gù phụ họa: "Haiz, đều là vì miếng cơm manh áo cả thôi. Tôi trên có mẹ già chín mươi, dưới... à ừm, dưới chưa có gì."
Nếu nói ba người phụ nữ thành cái chợ, thì bộ ba Phong Ngâm - Lý Tam Nhất - Trương Ba chính là một gánh xiếc trung ương di động.