Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 145: Phản diện thì cần gì kịch bản!



"Phong Ngâm, Phong Ngâm, không có đoạn này! Không có! Sao cô không diễn theo kịch bản hả!"

Hiệu trưởng khóc không ra nước mắt, nằm bẹp dưới đất gọi với theo Phong Ngâm.

Chillllllll girl !

Phong Ngâm x.é to.ạc chiếc mặt nạ tất chân trên mặt, để lộ lớp trang điểm đen sì sì đầy khoa trương, cười tà mị một góc bốn mươi lăm độ.

"Bà đây là phản diện, phản diện thì cần quái gì kịch bản!"

"G.i.ế.c!"

Một cú lao người đầy kịch tính, Phong Ngâm thật sự đi mở khóa.

Chưa đầy mười giây, khóa đã mở toang, cô giơ cây gậy lang nha xông thẳng vào trong.

Mười giây sau, cô lại hùng hổ xông ra.

"Ta đã châm ngòi b.o.m rồi, trường mầm non nổ tung trong tích tắc!"

Phòng livestream và những người trong sân chỉ thấy Phong Ngâm từ sau lưng ném ra một tấm bìa cứng, trên đó viết vỏn vẹn hai chữ: Bom.

Đạo cụ thô sơ, diễn xuất thì... ối giời ơi luôn.

[Vãi chưởng! Không ngờ, thật sự không ngờ, chị Ngâm đúng là đỉnh kout!]

[Quả b.o.m cuối cùng này đúng là cú twist không ai lường trước được.]

[Phong Ngâm tàn sát thì không lạ, nhưng quả b.o.m này có hơi "pha kè" quá không chị?]

[Kinh phí eo hẹp, mong quý vị thông cảm cho "lão nô" tôi.] Lý Tam Nhất đã online bình luận.

Cư dân mạng xem đến là vui vẻ, đương nhiên cũng có không ít người bắt đầu suy ngẫm về năng lực an ninh của trường mầm non.

Lúc này, Phong Ngâm đã đỡ hiệu trưởng dậy, trở lại dáng vẻ khiêm tốn cung kính như chưa từng có cuộc chia ly.

"Hiệu trưởng, buổi diễn tập này bà có hài lòng không ạ?"

Hiệu trưởng liếc Phong Ngâm một cái, tự mình cảm nhận cái sự "hài lòng" này.

"Tôi biết ngay là mình diễn không tệ mà."

Cái sự mặt dày của Phong Ngâm, tuyệt đối là thiên hạ đệ nhất.

"Hiệu trưởng, tôi có vài đề nghị, hay là bà nghe thử xem sao?"

Hiệu trưởng kìm nén cảm xúc hỗn độn trong lòng, trước ống kính livestream và bao nhiêu người đang chụp ảnh, bà gật đầu: "Nói đi."

"Vâng ạ."

Với giọng điệu hớn hở, Phong Ngâm bắt đầu "lên lớp":

"Bác bảo vệ của chúng ta tuy lớn tuổi, nhưng vẫn có cơ hội lật kèo."

"Đầu tiên, gậy gộc không thể sử dụng qua chướng ngại vật, khi bạn và tội phạm cách nhau một vật cản, cách tốt nhất là ném."

"Ví dụ, dầu nóng trong bếp, không kịp đun dầu thì dùng bột mì, bột tiêu, thậm chí là bình chữa cháy đều có thể tận dụng."

Phong Ngâm diễn thử một lần ngay tại cửa, sau đó mở cửa kéo ra.

"Nếu tội phạm không may xông vào, tay cầm hung khí, lúc này phản ứng đầu tiên phải là chạy."

"Trước tiên đảm bảo cửa sau đã đóng, chỉ khóa từ bên ngoài là không đủ, bên trong cũng phải có vật cản."

"Giáo viên trong phòng cứ cầm bình chữa cháy nhắm thẳng vào tội phạm, chuẩn bị sẵn sàng, nó vừa thò mặt vào là xịt cho mất xác luôn."

Phong Ngâm tiếp tục thị phạm, hiệu trưởng ban đầu còn nghe cho có lệ, sau đó càng nghe càng thấy nghiêm túc.

"Đối phó với tội phạm, nhất định phải tận dụng mọi thứ xung quanh, tuyệt đối đừng có nói chuyện võ đức hay quân t.ử gì ở đây."

"Nó dùng v.ũ k.h.í ngắn, các người dùng v.ũ k.h.í dài. Trong khoảng cách an toàn, cứ thế xông lên cùng lúc, đập, c.h.é.m, đ.á.n.h, tóm lại đừng sợ gây thương tích quá mức. Nếu thật sự có kẻ đến trường mầm non gây bạo lực, nó có c.h.ế.t cũng không oan."

Đề nghị của Phong Ngâm ngày càng nhiều, thậm chí cô còn phân tích cả các loại khóa, tiện thể phổ cập cho nhóm giáo viên những thứ xung quanh có thể dùng làm v.ũ k.h.í, cách tự vệ và bảo vệ trẻ nhỏ.

"Hiệu trưởng, thấy sao ạ?"

"Tốt, cảm ơn cô, chúng tôi ghi nhớ rồi."

Phong Ngâm xua tay, dưới ánh mắt nghi hoặc của hiệu trưởng, cô lại đeo mặt nạ lên và nói: "Vậy chúng ta làm lại lần nữa nhé!"

"Cái gì cơ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Diễn tập lại lần nữa."

"Làm lại cái gì?"

"Diễn tập chống bạo lực chứ gì nữa."

Hiệu trưởng không tin nổi vào tai mình, bà ngoáy tai rồi trao đổi ánh mắt với mấy nhân viên phía sau.

"Không cần đâu Phong Ngâm, chúng ta diễn tập một lần là đủ rồi."

"Không được, các người không thắng thì sao tôi yên tâm được! Đây là việc mà một công dân gương mẫu như tôi nên làm, bắt đầu thôi!"

Phong Ngâm quay người định đi ra ngoài, người phụ trách mời Phong Ngâm đến nhanh trí hét lên: "Chúng tôi chỉ trả tiền cho một lần thôi đấy!"

Phong Ngâm vốn yêu tiền như mạng, không bao giờ chịu thiệt.

Hiệu trưởng liếc người phụ trách một cái đầy tán thưởng, hai người bắt đầu ăn mừng bằng ánh mắt.

"Không!"

"Quân t.ử yêu tiền nhưng phải có đạo đức. Vì tương lai của đất nước, vì những đóa hoa của tổ quốc, tôi..."

"Được rồi! Cô đừng có nổ nữa, tôi thật sự nghe không vô nữa rồi."

Hiệu trưởng đang ăn mừng dở thì cụt hứng, bà nhìn Phong Ngâm đang giơ cao cánh tay với vẻ mặt cam chịu, cảm thán hỏi: "Cô vẫn chưa g.i.ế.c đủ phải không?"

"Chuyện này phải nói thế nào nhỉ, nói một cách chính thức thì tôi thật sự không yên tâm, sẵn lòng cùng mọi người diễn tập thêm vài lần. Còn nếu nói riêng tư... thật ra là tôi rất yêu những đóa hoa của tổ quốc."

[Không hổ là chị Ngâm, chị quá đỉnh.]

[Tôi đứng về phía hiệu trưởng, rõ ràng là bả chưa chơi đã nư.]

[Cảm giác như đại ma vương đi phá đảo game, kết quả kết thúc nhanh quá nên không sướng, phải đích thân dạy đối thủ cách phản kháng để chơi tiếp.]

[Lầu trên nói chuẩn không cần chỉnh!!]

Hiệu trưởng cũng nhận ra sự phấn khích của Phong Ngâm, bà dở khóc dở cười nhìn mọi người xung quanh.

"Còn ngây ra đó làm gì, chuẩn bị đi! Chúng ta đông người thế này, chẳng lẽ không thắng nổi một mình cô ta!"

"Đúng vậy, nào nào, chuẩn bị chiến thôi!"

"Làm tới luôn chị em ơi!"

Phong Ngâm chỉ bằng sức mình đã thành công kích thích tinh thần chiến đấu của cả trường mầm non. Hôm nay phải đấu cho bằng được, không tin là không thắng nổi!

"Tội phạm bạo lực" Phong Ngâm đã đi ra ngoài cổng trường, tìm một nơi kín đáo để ẩn nấp.

Lý Tam Nhất giơ điện thoại đi theo sau, bất lực hỏi: "Chúng ta có cần phải trốn kỹ thế không?"

"Đương nhiên!"

Giây tiếp theo, Phong Ngâm bắt đầu cởi quần áo.

Lý Tam Nhất theo bản năng che ống kính lại, kinh ngạc thốt lên: "Cô... cô làm gì đấy!"

"Im miệng!"

Lý Tam Nhất lập tức im bặt, tay che ống kính cũng hạ xuống.

"Khoan đã, cô lấy đâu ra bộ đồ này đấy?"

Lúc này, Phong Ngâm đã cởi áo khoác và quần thể thao, lôi từ trong túi nilon ra một bộ tóc giả đội lên.

Màn biến hình diễn ra ngay trước ống kính: quần đen, áo phông cũ kỹ mang đậm dấu ấn thời gian, tóc trắng hơi xoăn.

Chưa hết, cô còn móc từ túi quần ra b.út kẻ mày, cọ và các dụng cụ nhỏ, quẹt vài nhát đã tự trang điểm thành một bà lão.

[Vãi! Tốc độ tay này, kỹ thuật hóa trang này, đúng là đỉnh kout.]

[Phong Ngâm có kỹ năng biến người sống thành người c.h.ế.t, và biến người trẻ thành người già trong một nốt nhạc.]

[Tôi chỉ muốn mặc niệm cho buổi diễn tập thứ hai của trường mầm non thôi.]

Nửa tiếng sau, trường mầm non đã dàn trận xong, Phong Ngâm cũng đã sẵn sàng.

Cô dặn Lý Tam Nhất không được đi theo mình, rồi lén lút đi vòng từ hướng khác, đóng giả làm một bà lão lụ khụ.