Đầy đầu trang sức bằng phỉ thúy phản chiếu sắc xuân, quả thật có vài phần khí thế của Thái t.ử phi tương lai.
"Mạnh cô nương. Đã lâu không gặp, trông gầy đi không ít nhỉ."
Ta cúi đầu hành lễ: "Kiến quá Thái t.ử điện hạ, Diêu Trắc phi."
Nguyên Tu Cẩn lạnh lùng liếc nhìn ta một cái, từ trong mũi hừ nhẹ một tiếng.
Diêu Minh Châu xoa xoa bụng dưới, thong thả cười nói: "Trước kia Hoàng hậu nương nương luôn nói, chữ của Mạnh cô nương là viết đẹp nhất."
"Giờ ngươi đã tu hành trước cửa Phật, chi bằng thay đứa trẻ trong bụng ta chép vài quyển kinh thư để cầu phúc."
Cô ta cúi đầu sờ sờ bụng, ánh mắt ngập tràn vẻ đắc ý:
"Dẫu sao đứa trẻ này cũng vô cùng tôn quý."
"Sau này chính là trưởng t.ử dòng đích của Đông Cung."
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, hít một hơi thật sâu rồi đáp ứng.
Diêu Minh Châu nụ cười càng đậm hơn, quay đầu phân phó thị nữ bên cạnh: "Đi, mang b.út mực đến đây, cứ để cô ta quỳ ở chỗ này mà viết."
Mấy vị quý nữ đứng bên cạnh che miệng cười nhạo:
"Mạnh cô nương cũng có ngày hôm nay."
"Trước kia cậy có Hoàng hậu chống lưng, thần khí biết bao."
"Giờ Hoàng hậu không còn nữa, nàng ta còn tưởng mình là ai chứ."
Nguyên Tu Cẩn chắp tay đứng một bên, giữa mày không thấy nửa phần thương hại.
Ngược lại giống như cuối cùng cũng trút được một ngụm ác khí.
"Minh Châu bảo ngươi chép là coi trọng ngươi."
"Có thể thay đích t.ử Đông Cung cầu phúc, đây chính là phúc khí to lớn bằng trời."
Mùi hương trong Phật đường cháy ngày càng nồng.
Ta cầm b.út quỳ trên đệm bồ đoàn.
Trong bụng mơ hồ cuộn trào, nhưng chỉ có thể c.ắ.n răng chịu đựng.
Diêu Minh Châu tựa vào tay Nguyên Tu Cẩn nuốt xuống một múi quýt, từ trên cao nhìn xuống liếc ta một cái.
"Nói đi cũng phải nói lại, bổn cung và Mạnh cô nương cũng coi như là người quen cũ."
"Đợi hài nhi đầy tháng, Mạnh cô nương hay là cũng tới góp vui chút đi."
Cô ta cười tủm tỉm, như thể thật lòng mời mọc.
Nhưng ai cũng biết, một kẻ vứt bỏ sống ẩn dật nơi am đường, không danh không phận.
Đâu còn tư cách xuất hiện ở tiệc đầy tháng của Đông Cung.
08
Nguyên Tu Cẩn bưng chén trà lên, đến mí mắt cũng lười nhấc: "Nàng ta với thân phận thế này, cũng xứng đến tiệc đầy tháng của nhi t.ử chúng ta sao?"
"Miễn cho làm bẩn mắt, rước người ta ghét."
Lời vừa dứt, sự cuộn trào trong bụng ta lại càng không thể đè nén được nữa.
Một ngụm khí chua xộc thẳng lên cổ họng, sống c.h.ế.t nôn khan thành tiếng.
Cây b.út lông sói trong tay lệch đi, làm bẩn lem nhem quyển kinh Phật vừa mới chép xong.
Diêu Minh Châu hoảng hốt rúc vào lòng Nguyên Tu Cẩn, vỗ vỗ trước n.g.ự.c:
"Mạnh cô nương, ngươi làm cái gì vậy?"
"Ngươi nếu không muốn cầu phúc cho hài nhi của ta thì cứ nói thẳng, hà tất phải làm ra vẻ ghê tởm người khác như thế?"
"Nếu như hài nhi của ta có mệnh hệ gì, người làm mẫu thân như ta cũng không sống nổi nữa..."
Nói đến cuối cùng, cô ta gục trên vai Nguyên Tu Cẩn thấp giọng thút thít.
Nguyên Tu Cẩn vội vàng ôm lấy cô ta, ngước mắt trừng ta: "Mạnh Bồ Yến, ngươi muốn c.h.ế.t đúng không!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chép có mấy quyển kinh cũng chép không xong!"
"Ngươi có phải cố ý muốn làm điềm xấu cho Minh Châu không!"
Hắn quát lớn một tiếng: "Người đâu! Kéo nàng ta xuống, đ.á.n.h nặng hai mươi trượng!"
Lục Hòa chắn trước mặt ta, khổ sở cầu xin.
"Điện hạ! Cô nương nhà chúng nô tỳ không phải cố ý đâu!"
"Xin ngài tích đức làm việc thiện, tha cho người lần này đi!"
"Trước kia người đã cùng ngài đọc sách, cưỡi ngựa b.ắ.n cung, cùng nhau trưởng thành, sao ngài lại nhẫn tâm như vậy chứ!"
Mắt thấy thị vệ đã đi tới.
Trụ trì và Diêu Minh Châu nhìn nhau một cái, chắp tay nói:
"Phật môn là nơi thanh tịnh, nếu thật sự thấy m.á.u, ngược lại sẽ va chạm tới hài nhi trong bụng trắc phi."
"Bần ni có hiểu chút y lý, chi bằng để bần ni chẩn trị cho Mạnh cô nương trước, nếu thật sự là cố ý va chạm, lúc đó phạt cũng chưa muộn."
Nguyên Tu Cẩn phất tay áo một cái, đầy mặt mất kiên nhẫn: "Đúng là thứ phiền phức."
Ta ngồi trên đệm bồ đoàn, trên trán đã rịn một tầng mồ hôi lạnh nhớp nháp.
Trụ trì bắt mạch một hồi lâu, lúc đầu thần sắc vẫn như thường, nhưng chỉ trong chốc lát, sắc mặt đại biến.
Bà ta lại đổi sang tay khác, một lần nữa nhấn hồi lâu: "Quả... quả nhiên là... hỷ mạch!"
Diêu Minh Châu là người phản ứng lại đầu tiên: "Đường đường là đích nữ Mạnh thị, vậy mà lại m.a.n.g t.h.a.i dã chủng!"
"Tốt lắm! Ta nói ngươi trốn ở trong am không chịu về kinh cơ đấy!"
"Hóa ra là đã sớm làm ra loại chuyện gièm pha không thấy nổi ánh mặt trời này!"
Mấy vị quý nữ bên cạnh cũng ồn ào bàn tàn:
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa. (Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó) Ký tên: והצלחהמאמץ
"Một cô nương chưa xuất giá, sao dám tư thông chứ?"
"Mạnh gia làm sao lại nuôi dạy ra loại súc sinh không biết liêm sỉ thế này!"
Nguyên Tu Cẩn lại càng đạp xoay cái bàn thờ bên cạnh: "Mạnh Bồ Yến, ngươi vậy mà lại dám cắm sừng cô, tư thông với người khác!"
"Nói! Gian phu là ai! Cô phải băm vằm hắn thành muôn mảnh!"
Ta ngã ngồi bên cạnh đệm bồ đoàn, tay theo bản năng che chở bụng dưới, một lời không nói.
Bộ dạng này của ta ngược lại càng khiến hắn thêm tức giận.
Hắn tuy rằng chưa từng để mắt tới ta, có điều trong lòng hắn, ta đã sớm là người của Đông Cung.
Cho dù hắn không cần, cũng không đến lượt người khác chạm vào.
Nguyên Tu Cẩn nổi trận lôi đình bóp c.h.ặ.t cằm ta: "Nói! Gian phu kia rút cuộc là ai!"
"Cô phải xem xem, rốt cuộc là kẻ nào dám động vào ngươi!"
Ta đau đến mức trước mắt phát đen, lại thấp giọng cười một tiếng.
"Cầu điện hạ... ban c.h.ế.t."
Cái này, triệt để đem hắn bức điên rồi.
"Được! Ngươi không nói đúng không?"
"Người đâu, đi tra cho cô! Đem tên gian phu kia lôi ra đây!"
"Tra được rồi, thiến trước, sau đó dùng gậy đ.á.n.h c.h.ế.t, x.á.c c.h.ế.t vứt đến bãi tha ma cho ch.ó ăn!"
"Còn có ả tiện nhân này, lột sạch y phục của ả, kéo ra đường diễu phố!"
"Cô muốn cho cả thành Trường An này nhìn xem!"
"Đích nữ do Mạnh Quốc công phủ nuôi dạy ra, hóa ra lại là một dâm phụ không biết liêm sỉ, ai cũng có thể làm chồng!"
Thị vệ tiến lên kéo ta.
Lục Hòa liều c.h.ế.t ôm c.h.ặ.t lấy ta không buông tay.
"Điện hạ! Cầu xin ngài khai ân!"
Ta mặc cho bọn họ kéo ta ra ngoài, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng.