Sau đó, ta quay người bước vào phòng, đóng cửa lại.
Ngay khi tựa lưng vào khung cửa, ta từ từ trượt xuống, ngồi bệt dưới đất, tay bịt chặt miệng, cố ngăn những tiếng nức nở vang ra.
Nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Ta siết chặt hai tay, móng tay dài cắm sâu vào da thịt, nhưng ta chẳng cảm nhận được chút đau đớn nào.
Cảm giác bị lừa dối, bị chơi đùa, rồi bị vứt bỏ một cách tàn nhẫn như muốn bóp nghẹt lấy ta, khiến ta cảm thấy ngột ngạt, khó thở.
Trong cơn mê man, trong đầu ta chỉ có một suy nghĩ rõ ràng: Đừng bao giờ yêu Lục Cẩm Hoài nữa.
Sáng hôm sau, ta thức dậy, nhìn ra ngoài sân, mọi thứ đều bình yên đến lạ.
Những gì hỗn loạn đêm qua đã biến mất không dấu vết.
Nếu không phải vì đôi mắt sưng đỏ trong gương, có lẽ ta đã nghĩ rằng sự xuất hiện của Lục Cẩm Hoài chỉ là một ảo giác.
Ngày tháng cứ thế trôi qua một cách yên ả, bình lặng, rồi cuối cùng cũng đến đêm trước ngày hòa thân.
Ta nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.
Ta đứng dậy, cầm lấy bút giấy, viết ba tờ nguyện ước.
Rồi ta bước ra ngoài, đứng dưới gốc cây lê.
Nhắm mắt lại, nắm chặt tay, ta hướng về phía cây lê mà thầm cầu nguyện:
“Tín nữ chỉ có ba điều ước: Một là mong cho gia đình được bình an, mạnh khỏe. Hai là mong mọi chuyện sau này được thuận buồm xuôi gió. Ba là… nguyện kiếp này không bao giờ gặp lại ngài.”
Nói xong, ta đưa tay đặt tờ nguyện ước vào hốc cây.
Nhìn quanh một vòng, ta cố ghi nhớ từng chi tiết nhỏ của ngôi nhà đã gắn bó với ta suốt mười mấy năm qua.
Bất chợt, ta nhìn thấy một bóng đen thoáng qua bờ tường.
Ta chớp chớp mắt, quay lại nhìn, nhưng chỉ thấy bóng cây lê dưới ánh trăng in lên tường.
Ta nghĩ gì thế này?
Sao có thể là Lục Cẩm Hoài được chứ?
Hắn đã nói rõ ràng mọi chuyện vào hôm ấy rồi.
Ta tự giễu, cười một mình, rồi khẽ lắc đầu, khoác áo ngoài để giữ ấm, chầm chậm quay về phòng.
Một đêm không ngủ.
Trời còn chưa sáng, ta đã bị các nha hoàn kéo dậy, chuẩn bị rửa mặt chải đầu.
Ta ngồi trước gương, thẫn thờ.
Khi nhìn thấy hình ảnh nữ nhân trong hỉ phục đỏ rực rỡ trong gương, ta mới chợt nhận ra.
Hôm nay là ngày ta xuất giá.
Từ hôm nay, ta không còn là nữ nhi Giang gia, mà là người phải làm dâu xứ người.