Theo câu nói này, tiệm rèn vốn dĩ im ắng, nhất thời càng im ắng.
Nhận thấy ánh mắt trừng trừng rơi trên người mình, Trần Nhất Sinh ngại ngùng cười:
“Ta muốn mua vũ khí.”
“Tách”
Tiếng lửa nổ tanh tách, A Thiết thu lại ánh mắt, giọng lạnh tanh:
“Vũ khí ở đằng kia, xin tự nhiên mà chọn.”
Hắn nói rồi, cũng mặc xác thiếu niên mà tiếp tục với công việc của mình. Chỉ có điều thanh sắt đã gãy đôi, nên những nhát búa đập trên thanh sắt dường như chẳng nhắm vào nó, mà nhắm vào một đối tượng nào đó.
Thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh nhún nhún vai, tiếp đó quay sang nhìn chung quanh.
Những món vũ khí nơi này vô cùng đa dạng, tầm xa tầm gần đều có đủ.
Hơn nữa, vẻ ngoài món nào món nấy sáng loáng, chế tác tinh xảo, thoạt nhìn đều là tuyệt phẩm.
Hắn tháo xuống một thanh trường kiếm được treo trên tường.
Thanh kiếm vừa rời vỏ đã toát ra hàn quang doạ người.
Trần Nhất Sinh nhẹ gật đầu, cổ tay xoay một vòng, vẽ nên một đường kiếm.
“Xoẹt”
Trên tường xuất hiện một vết chém sâu hoắm.
A Thiết nhướng mày, vô thức nhích người cách xa thiếu niên một đoạn.
Trần Nhất Sinh múa may quay cuồng một lúc, nhíu mày đặt trường kiếm xuống, sau đó nhặt lên một thanh đại đao.
Đao pháp xuất thần đến mức trên tường có thêm vài vết chém nguệch ngoạc, người thợ rèn một lần nữa nhích xa.
Sau đại đao, lần lượt đến thương, giáo mác, trượng, cung tên,… thiếu niên cứ thử một chút rồi lại đặt xuống.
Từ đầu chí cuối gần như đã thử qua tất cả vũ khí trong tiệm, Trần Nhất Sinh càng nhíu chặt chân mày.
Thẳng cho đến món cuối cùng, hắn lên tiếng: “Ngươi còn món nào nữa không?”
“Hết rồi.”
A Thiết đứng cách xa Trần Nhất Sinh nửa tiệm rèn, vung xong một nhát búa, đáp.
“Thật là tệ!” Trần Nhất Sinh nhỏ giọng.
“Tệ?”
A Thiết rốt cuộc dừng động tác.
Tên tiểu tử này vừa vào tiệm đã làm cho tác phẩm ưng ý nhất của ta thành sắt vụn, giờ này thậm chí giở giọng chê thành phẩm trong tiệm là tệ?
Hắn xụ mặt:
“Đồ của ta rèn tuy chẳng dám nói là đệ nhất thiên hạ, nhưng tuyệt đối là chất lượng nhất lưu! Tệ là tệ thế nào?”
Trần Nhất Sinh tiện tay cầm một thanh chủy thủ, giơ nó lên cao, lưỡi chủy thủ phản chiếu dưới ánh nắng mặt trời, sáng như gương:
“Bọn chúng quá mức thô kệch, chẳng hợp với phong cách của ta một xíu nào!”
“Phong cách của ngươi?”
A Thiết lạnh rên:
“Đó là cái quái gì?”
“Đó là tinh tế!”
Trần Nhất Sinh nghiêm mặt:
“Trong tiệm của ngươi có món vũ khí nào tinh tế không?”
“Tinh tế?”
Mí mắt A Thiết điên cường co giật, gương mặt đen ngang ngửa tro trong tiệm.
Hắn cố nén xúc động đánh người, nghiến răng:
“Tiệm của ta chỉ toàn là thứ phẩm thô kệch! Nếu muốn tìm thứ tinh tế thì mời đi nơi khác!”
“Đi nơi khác quá tốn thời gian.”
Trần Nhất Sinh chép miệng đáp.
Tiệm rèn này là do Tiểu Du giới thiệu, tên tiểu tử ấy nói A Thiết gần như là thợ rèn vũ khí có tay nghề tốt nhất ở tòa thành này.
Nếu muốn cao cấp hơn, chỉ có nước tìm đến pháp khí.
Tuy nhiên, pháp khí là đồ vật của tu chân giả, mỗi món có giá trị ngàn vạn linh thạch, đủ tiền mua sao?
Hắn trầm tư một thoáng, đề nghị:
“Ta muốn nhờ ngươi chế tạo cho ta một món vũ khí… ừm, tinh tế. Ngươi thấy sao?”
“Ta rất bận!”
A Thiết xoay người.
Hắn cảm thấy thiếu niên vừa đến tiệm đã mang theo vận rủi, tuyệt đối là điềm gở. Tốt nhất là nên từ chối cho lành, miễn cho tiếp tục dây dưa với tên tiểu tử này.
Ngay thời điểm người thợ rèn dự định trục khách, Trần Nhất Sinh xoa xoa cằm, đột nhiên cất tiếng:
“10 vạn ngân nguyên.”
A Thiết đang xua tay, tức thì cứng ngắc.
Hắn ngẩng mặt, trong tầm mắt là nụ cười thản nhiên của thiếu niên:
“Hết bận rồi nhỉ?”
"..."
Mặt trời treo cao, nắng vàng ươm, mây trắng trong.
Nắng vàng rọi trên lá xanh, thân cây nâu sẫm một màu rêu phong.
Trần Nhất Sinh đứng thẳng người, cánh tay chầm chậm nâng lên.
Trong thân thể, linh lực đang ngủ yên chợt rục rịch, như cơn lũ nháy mắt đổ dồn về cánh tay.
Thoáng chốc, từ ngón tay, cổ tay cho đến cẳng tay của thiếu niên phảng phất được quấn quanh bởi một tầng khí lãng trong suốt.
Hắn siết chặt nắm tay, ống tay áo phần phật.
Tụ linh và Dẫn linh - Đây là hai nền tảng đầu tiên của một tu sĩ Luyện Khí Cảnh.
Dẫn linh là phương pháp dẫn dắt linh lực để tạo nên những dòng chảy thông suốt trong người, nhờ đó phụ trợ cho tu luyện.
Tụ linh thì ngược lại, tập trung tối đa linh lực vào một phần thân thể, giúp cho nơi ấy cường đại muôn lần, thân thể máu thịt cũng có thể đánh nát sắt đá.
Chỉ với Tụ linh, một tu sĩ dù là cấp thấp nhất vẫn dễ dàng đánh ngã cơ số phàm nhân.
Đúng lúc này…
Ánh mắt Trần Nhất Sinh ngưng tụ, nắm tay tụ lực, một quyền đấm thẳng vào tảng đá to trước mặt.
Vào giây phút nắm tay va chạm với mặt đá, chỉ nghe “răng rắc” một tiếng, tảng đã lõm vào một dấu nắm đấm.
Từ trung tâm nắm đấm, những vết nứt nẻ từ từ mở rộng, chằng chịt tựa mạng nhện.
“Rắc”
Tảng đá vỡ vụn, ầm ầm đổ xuống.
Trần Nhất Sinh thu tay lại, nở nụ cười.
Một tháng qua điên cuồng, cuối cùng đã thành công tấn cấp Luyện Khí Cảnh tứ trọng.
Tốc độ này so với nguyên chủ thời đỉnh cao cũng chẳng thua là bao, cốt yếu là nhờ vào bình linh dược mà Trịnh Yên Đan đã tặng trước đó.
Nếu không với tiến độ gốc, e rằng nửa năm sau cũng chưa chắc đạt đến tu vi này.
Trong tai vang vang tiếng cười trong trẻo của thiếu nữ, Trần Nhất Sinh thẫn thờ.
Nàng lúc này đã đi nơi nào rồi?
Có lẽ là vượt qua Hoàng An Sơn Mạch, đặt chân đến một tòa thành trì mới?
Thế nhưng, Hoàng An Sơn Mạch nổi tiếng là tuyệt địa, yêu thú đông như rừng, liệu rằng nàng trên đường có an toàn?
Nghĩ nghĩ, Trần Nhất Sinh vỗ vỗ trán. Hắn có lẽ lo xa rồi, có một vị sư phụ cấp nhân đi cùng, nhất định nàng sẽ thượng lộ bình an!
Nếu như thiếu nữ còn ở đây, ta nhất định sẽ ở trước mặt nàng đắc chí một phen.
Đáng tiếc…
Trần Nhất Sinh tự giễu cười cười:
“Hi vọng là một đời này còn có thể gặp lại được nàng!”
Hắn ngẩng đầu, trời xanh rộng mênh mông.
Với tu vi hiện tại, cũng xem như miễn cưỡng đủ tư cách tham gia vào cuộc thí tuyển của Thanh Tiêu Tông.
Buổi tuyển chọn tông môn sẽ diễn ra vào những ngày sắp tới. Trong mấy ngày còn lại này cần chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo.
Vị trí đệ tử Thanh Tiêu Tông, ta nhất định sẽ giành được!
"..."
Tại tiệm rèn, lửa cháy ngùn ngụt, mùi gay gắt của sắt nóng, mùi cháy của tro củi xộc thẳng vào mũi.
Vẫn như thường lệ, A Thiết đứng trước bàn rèn, cả người cởi trần, vung từng nhát búa tạ nặng nề đập xuống thanh sắt đỏ thẫm.
Đây là thanh sắt đã gãy vào một tháng trước, tuy vậy người thợ rèn cảm thấy chất thép của nó rất tốt, còn có thể tận dụng được, nên quyết định dùng nó để chế tạo một thanh kiếm khác.
Trải qua vô số lần đập và gia công, lưỡi kiếm mới tinh cũng đã ra lò, A Thiết ngắm nghía một lúc, gật đầu mỉm cười.
Hắn giơ búa, muốn tinh chỉnh lại mũi kiếm.
Tiếng “coong” vừa vang lên, theo sau ngay đó là một tiếng “cạch”, cùng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vọng vào:
“Xin chào, có ai ở nhà không? Ta vào đây.”
Trần Nhất Sinh vừa tiến vào tiệm, nhất thời trầm mặc.
A Thiết ngây ngốc, cúi đầu nhìn xuống.
Dưới chiếc búa, thanh thép vỡ ra thành từng mảnh vụn.
Im lặng.
“Ahaha.”
Trần Nhất Sinh cười xòa:
“Thật là trùng hợp nha!”
“Đúng! Thật là trùng hợp!”
A Thiết nghiến sắp gãy răng.
Một cỗ nhàn nhạt sát ý quanh quẩn trên đầu, Trần Nhất Sinh giật thót, vội nói:
“Đồ của ta thế nào rồi?”
A Thiết thu lại ánh nhìn ăn thịt người, chỉ chỉ ngón tay đến một góc tường:
“Đằng đó.”
Nghe vậy, Trần Nhất Sinh vội tiến đến, chỉ thấy một món đồ thon dài được gói ghém trong vải trắng tinh, nằm chễm chệ tại góc tường.
Trong một tiệm rèn đen nhẻm vì than tro, rõ ràng màu trắng của nó phá lệ nổi bật.
Hắn nhặt nó lên.
Từ đằng sau tấm vải, một cảm giác cứng cáp và lành lạnh truyền đến, Trần Nhất Sinh cười nói: “Vất vả cho ngươi rồi!”
“Nhận tiền làm việc mà thôi.”
A Thiết đạm mạc đáp.
Vì để chế tạo thứ này, hắn đã quẳng tất cả công việc của tiệm rèn ra sau gáy suốt một tháng qua.
Mất ăn mất ngủ thử nghiệm, trải qua vô số phế phẩm, sau cùng cũng thành công tạo được thành phẩm ưng ý nhất.
A Thiết xem đây là đỉnh cao tay nghề của mình, thậm chí có thể coi là tạo tác tiến gần nhất với ước mơ chế tạo tuyệt đại thần khí.
Một tháng qua tuy mệt nhọc, nhưng là lần đầu tiên cảm thấy cuộc sống nghề nghiệp có ý nghĩ đến vậy.
Nghĩ nghĩ, vẻ mặt A Thiết rúng động cực độ:
“Ngươi dự định làm gì với thứ này?”
Trần Nhất Sinh giơ cao món đồ được quấn trong vải trắng, xoay một vòng, giọng nhẹ tênh: