Rời cổ viện, Trần Nhất Sinh quay về tiệm thuốc. Tuy vậy, chỉ vừa đặt chân đến đầu con ngõ, nhất thời ngưng trệ.
Bấy giờ, cả con ngõ nhỏ đông nghẹt người như ong vỡ tổ, cửa tiệm nhỏ chật chội chen chúc.
Hắn sửng sốt:
“Chuyện gì xảy ra!”
Trong tiệm, Tiểu Du đang đủng đỉnh ngồi vắt chéo chân, nhìn thấy Trần Nhất Sinh, ánh mắt lập tức sáng trưng, vội chạy đến xun xoe:
“Đại ca, ngươi đến rất đúng lúc!”
Trần Nhất Sinh ngờ vực:
“Cái này…”
“Đại ca, ngươi giao cho ta tiệm thuốc. Sáng nay ta mở cửa nó trở lại.”
Tiểu Du đắc ý:
“Ngươi thấy thế nào?”
Trần Nhất Sinh lúc này mới vỡ lẽ.
Thiệt tình, ta thật là đãng trí, vừa ngày qua quyết định giao tiệm thuốc cho tên thanh niên trước mặt, vậy mà giờ đã quên mất.
Hắn quét mắt nhìn một vòng, cả tiệm thuốc nhỏ nườm nượp người, cảm thán:
“Rất có tương lai nha!”
“Hắc hắc”
Tiểu Du xoa xoa tay, cười gian một tiếng.
“Thế nhưng…”
Trần Nhất Sinh nghi vấn:
“… ngươi từ nơi nào dụ dỗ được một tên dược đồ nhẹ dạ nhanh như thế?”
“Dụ dỗ cái gì?”
Tiểu Du lộ vẻ phẫn uất, dường như câu nói của thiếu niên là một sự vũ nhục sâu sắc:
“Đại ca, ta danh chính ngôn thuận mời có được không?”
Hắn nói đoạn, ưỡn ngực, giọng ngạo nghễ:
“Huống chi, mời đám dược đồ non choẹt thì chỉ nuôi uổng cơm! Ta mời là mời tới đại phu thâm niên nha!”
Trần Nhất Sinh nghe vậy nhướng cao mày.
Đại phu thâm niên đều đã có căn cơ vững chắc ở tòa thành này, từ bao giờ để cho một tên nhóc đầu đường xó chợ dễ dàng dụ dỗ?
Hắn nghĩ nghĩ, rốt cuộc thở dài:
“Tiểu Du, chỗ anh em nên ta nói thật…”
“Tuy là có đại phu toạ trấn xác thực sẽ tốt cho sinh ý của tiệm thuốc. Tuy nhiên, ngươi bắt cóc vợ con của người ta, ép người ta làm việc là một hành động sai trái!”
Hắn vừa nói, vừa vỗ vỗ vai tên thanh niên:
“Người trẻ tuổi, quay đầu là bờ, mau mau thả vợ con người ta ra đi!”
Mí mắt Tiểu Du giật giật, giọng điệu quỷ dị:
“Đại ca, tại sao ngươi lúc nào cũng đẩy ta về con đường phạm tội vậy?”
“Vị đại phu mà ta mời đến là tình nguyện!”
Hắn cất cao giọng:
“Thậm chí người ta còn cầu xin ta thu nhận đấy!”
“Ngươi nằm mơ sao?”
Trần Nhất Sinh phủi phủi ống tay áo.
“Để Tiểu Du này cho đại ca chiêm ngưỡng bản lĩnh của ta!”
Tiểu Du thét to:
“Hà tiên sinh, ra chào đại ca của ta cái coi!”
Một thoáng im lặng, đột ngột “rầm rập” “rầm rập”, cả tiệm thuốc nhỏ như rung lên.
Từ sau tiệm, một thân ảnh nục nịch cuống quýt chạy ra. Người xung quanh tự động nhường đường, tựa như sợ va trúng quả bóng mỡ này sẽ tan thây.
Trong sát na, Trần Nhất Sinh ngây ngẩn cả người.
Hà Đại Đức?
Tên mập này đến đây làm gì?
Chẳng lẽ lại muốn gây sự, rửa trôi nhục nhã trước đó?
Hắn vừa nghĩ đến đây, ánh mắt nhanh chóng trở nên bất thiện, nắm tay cũng siết lại.
Ngay thời điểm Trần Nhất Sinh định xông đến thi triển chiêu đánh phủ đầu, đột nhiên…
“Bịch”
Hà Đại Đức quỳ xuống, nước mắt nước mũi ròng ròng:
“Ô ô, Trần công tử, ta có mắt như mù, có tai như điếc đã mạo phạm đến ngươi! Mong ngươi rộng lượng tha cho ta một con đường sống!”
“???”
Trần Nhất Sinh ngơ ngác, trơ mắt nhìn gã mập mạp quỳ rạp trước mặt mình.
Bây giờ ở gần mới để ý, tên này tuy vẫn thừa cân, nhưng so với lần gặp trước đó dường như tiều tuỵ và xanh xao đi rất nhiều.
Trên người gã cũng chẳng còn áo gấm cao sang, mà chỉ là quần áo vải thô, thậm chí có cả vết vá.
Đây là tình tiết quái quỷ gì?
Trần Nhất Sinh vội lên tiếng:
“Đứng lên rồi nói chuyện!”
Mặc dù được cừu nhân cũ quỳ gối trước mình là một trải nghiệm vui vẻ, nhưng mà… nhận người ta quỳ sẽ giảm thọ.
Chẳng lẽ tên mập muốn dùng cách này để ám sát ta?
Hà Đại Đức lắc đầu nguầy nguậy, chẳng những từ chối đứng dậy, trái lại nhào đến trước Trần Nhất Sinh, vươn tay thi triển gấu ôm cây đại pháp, vừa ôm vừa nức nở:
“Ô ô, ta sai rồi! Trần công tử muốn mắng thì mắng, muốn đánh thì đánh, thỉnh ngươi tuyệt đối đừng xua đuổi ta!”
Tên đại phu vào những ngày này trải qua thật thảm.
Nguồn cơn từ việc ủ mưu muốn dùng thủ đoạn triệt hạ tiệm thuốc của Trần Nhất Sinh, ai ngờ trộm gà chẳng được, còn mất cả nắm gạo, thua cược 400 vạn ngân nguyên.
Mất tiền thì cũng thôi đi, đằng này ngang nhiên đắc tội với một đại nhân vật nắm giữ thành chủ lệnh.
Điều này có nghĩa là gì?
Xong, sự nghiệp của tên đại phu thế là xong.
Cây cổ thụ của Hà Đại Đức - Phùng Gia thiếu chủ Phùng Chí Vĩ, sau khi biết tên nô tài này dám tự ý dùng tên tuổi của mình để chọc giận thành chủ, đã một chân sút tung quả bóng mỡ văng ra ngoài.
Tiếp đó, thiếu chủ tiện tay tịch thu tất cả cơ nghiệp của gã đại phu, chỉ để lại một đống nợ ngập đầu tên nô tài này.
Hắn trắng tay sau một đêm, gánh ô danh đắc tội với thành chủ và thiếu chủ đại tộc.
Thê thiếp tan đàn xẻ nghé, nhi tử vội viết giấy từ cha.
Hà Đại Đức triệt để nghèo mạt rệp.
Vừa rồi đang tuyệt vọng ngồi ven đường, từ đâu chui ra một tên thanh niên đến làm thân.
Hai người nói chuyện một lúc, Hà Đại Đức đem nỗi lòng của mình tâm sự, thình lình nhận lại được nụ cười thân thiết của tên thanh niên:
“Vị lão ca này, sa cơ thất thế là lẽ thường tình trong đời! Ngươi có muốn cùng ta làm lại từ đầu?”
“...”
Hà Đại Đức càng ra sức ôm chặt đùi thiếu niên, chiếc đùi ấm áp này là nơi an toàn duy nhất giữa thế gian lạnh lẽo.
Trông thấy vậy, miệng Trần Nhất Sinh co giật mấy cái, quay sang nói nhỏ:
“Tiểu Du, từ nơi nào ngươi nhặt được tên này?”
“Ở ngoài đường…”
Tiểu Du nhanh nhảu đáp:
“… ta lân la nói chuyện thì biết hắn là đại phu, nên mới mời về đây!”
Hắn nói rồi, tỏ ra thận trọng:
“Đại ca, ta làm gì sai sao?”
“Sai?” Trần Nhất Sinh nhếch mép:
“Trước đó ta cảm thấy ngươi rất có tương lai, nhưng giờ thì xin rút lại. Ngươi chẳng những có tương lai, mà tương lai nhất định sẽ vô cùng xán lạn!”
Hắn cúi mặt nhìn gã đại phu nhút nhát như chim non, còn đâu nửa điểm phách lối ngang ngược như trước?
Trần Nhất Sinh giơ tay nâng đỡ:
“Hà tiên sinh, mời ngươi đứng lên rồi từ từ nói.”
Hà Đại Đức run sợ:
“Trần công tử, ta lỡ đắc tội ngươi, mong là ngươi sẽ tha thứ cho sự ngu dốt của ta, cho ta một cơ hội để chuộc tội!”
Dù thiếu niên là tên đầu sỏ, nhưng cơ sự đã đến nước này, gã đại phu tứ cố vô thân, nợ nần như núi, chỉ đành quăng liêm sỉ để cầu cạnh đối phương.
Dù sao, liêm sỉ cũng quan trọng đó, song sao so được với chén cơm ngày mai?
Hắn đã nằm trong danh sách đen của tất cả tiệm thuốc trong thành, thậm chí đến cả khách đếm cũng từ chối cho ở.
Nếu nơi này cũng đuổi, ngày mai người dân trong thành sẽ được chiêm ngưỡng tiết mục mang tên con heo cạp đất.
Trước vẻ đáng thương của tên đại phu, Trần Nhất Sinh nở nụ cười ấm áp như nắng mai:
“Hà tiên sinh, ta tha lỗi cho ngươi, cứ xem như ân oán cũ giữa chúng ta là dĩ vãng! Ta cũng chẳng thù dai như vậy đâu!”
“Thật sự?”
Hà Đại Đức giật nảy cả mình, mặt mỡ nộn nộn.
Dường như… có vẻ dễ dàng?
Ý cười trên mặt thiếu niên càng nồng ấm:
“Dĩ nhiên, chỉ cần từ nay về sau Hà tiên sinh tập trung vào y thuật, mang tài nghệ tạo phước cho muôn dân, thì tiệm thuốc này sẽ luôn rộng cửa đón chào ngươi!”
“Đa tạ công tử! Đa tạ công tử!”
Hà Đại Đức mừng quýnh, cảm động đến suýt chút nữa nước mắt tuôn trào.
Hắn quả nhiên là dùng dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Cứ tưởng thiếu niên sẽ tranh thủ ném đá xuống giếng, ai có ngờ người ta độ lượng như thế?
Trần Nhất Sinh trong mắt gã đại phu giờ phút này dường như trở nên anh tuấn vĩ ngạn, cả người tỏa ra ánh sáng ngời ngời, cao thượng như thánh nhân, Hà Đại Đức nảy sinh ra xúc động muốn dập đầu vái.
“Ta nhất định sẽ trau dồi y thuật, một lần nữa gây dựng lại cơ nghiệp của mình!”
Tên đại phu quyết tâm rừng rực.
Nhìn theo thân ảnh mập mạp về lại sau tiệm thuốc, Trần Nhất Sinh híp híp con mắt, trên miệng như cũ treo nụ cười ấm áp:
“Tiểu Du, ta muốn ngươi giữ lại vị tiên sinh này! Nửa đời sau của tiên sinh chỉ có thể chôn chân ở tiệm thuốc của chúng ta.”
Bên cạnh, nụ cười thiếu niên toả sáng, nhưng toàn thân toát ra từng tia tà khí, Tiểu Du vô thức rùng mình, gượng cười:
“Được thôi, đại ca là chủ tiệm, ngươi muốn sao cũng được!”
“Tốt nhất là cho tiên sinh ký khế ước bán thân.”
Trần Nhất Sinh lãnh đạm: “Tuy nhiên, nhớ lương thấp một tí, không lương luôn thì càng tốt.”
Tiểu Du run giọng:
“Đại ca, như vậy có quá đáng lắm không? Dù sao Hà tiên sinh cũng là đại phu thâm niên…”
“Đại phu thì sao chứ?”
Trần Nhất Sinh quay sang, phất phất tay áo:
“Thời buổi thị trường cạnh tranh, vật giá leo thang, ngươi mà trả lương quá cao sẽ gây ra khủng hoảng kinh tế, tổn thất nghiêm trọng đến an ninh toàn cầu.”
“Huống chi…”
Thiếu niên khoanh tay: “… cổ nhân có câu, lương y như từ mẫu, mà từ mẫu thì sống nhờ tình thương là được! Tiền nhiều dễ sa đọa.”
Tiểu Du cứng ngắc gật đầu.
Trần Nhất Sinh nở nụ cười, mắt càng híp:
“Ngoài miễn lương, ăn uống cũng nên cân nhắc. Hà tiên sinh chỉ ở tiệm thuốc ban ngày, cớ gì nấu cơm tối? Ta cho rằng nên cắt cơm tối.”
“À…”
Hắn xoa xoa cằm, trầm tư:
“Buổi sáng ăn nhiều sẽ có hại cho thân thể, ảnh hưởng xấu đến năng suất công việc. Cơm sáng, cũng nên cắt.”
“Bữa trưa cũng giống vậy. Ngươi nhìn thân thể tiên sinh thử coi, có lẽ nên giảm cân. Vậy cho nên, vì sức khỏe của tiên sinh, cơm trưa, càng nên cắt.”