Trần Nhất Sinh ngồi một mình trong tiệm thuốc, cửa đã đóng.
Hắn rót một tách trà ấm mà Yên Đan đã pha, nhấp một ngụm, cảm nhận vị trà đắng chát tan trên đầu lưỡi, thở dài.
Tiệm thuốc vốn dĩ được mở ra với mục đích làm ra tiền mua dược liệu. Hiện tại mọi sự cũng xong xuôi, Trần Nhất Sinh trống rỗng vô vị, chẳng còn tâm trạng tiếp tục công việc thường ngày.
Dù sao thì, mấy ngày ít ỏi sót lại, tranh thủ nhàn nhã một chút, coi như là hưởng thụ đệ nhị nhân sinh ngắn ngủi này…
Hắn ngồi thẫn thờ một chỗ, mặc cho thời gian trôi.
Một giờ. Hai giờ. Ba giờ,…
Trần Nhất Sinh vươn tay chộp đến ấm trà, nhưng ấm đã nhẹ tênh, nước trà trong ấm đã cạn từ bao giờ.
Ngoài trời ánh nắng đã vượt qua đỉnh đầu, cái nắng chói chang rọi qua cửa sổ, chiếu thẳng vào nửa gương mặt đờ đẫn của thiếu niên.
Nếu cứ tiếp tục, chỉ sợ rằng sẽ thành con khô một nắng…
Hắn ngồi dậy, duỗi duỗi người, xương cốt phát ra tiếng “răng rắc”.
Trong đầu dự định đến nhà Yên Đan, nhưng nghĩ đến suốt tối qua nàng ngủ lại đây, giờ này đến đó sẽ mặt đối mặt với sư phụ nàng.
Trần Nhất Sinh rụt rụt cổ.
Một tên tiểu tử ngoặt nữ đồ đệ của mình suốt cả đêm, sáng ra chạy đến trước mặt mình diễu võ giương oai.
Hắn mà là Phạm lão, nhất định sẽ đem xác của tên tiểu tử ấy treo trước cổng thành cho người tham quan và chiêm ngưỡng.
“Đi lánh nạn chỗ khác vậy!”
Trần Nhất Sinh càng nghĩ càng chột dạ, quyết định tẩu vi thượng sách.
Một toà thành rộng thênh thang, nhưng chỉ có hai chỗ để đi, chẳng thể đến nhà Trịnh Yên Đan, vậy thì chỉ còn một nơi tị nạn…
Trần Nhất Sinh đứng trước cổng cổ viện thanh tĩnh, tâm tình xao động rốt cuộc cũng tìm thấy một tia an yên.
Mới đó mà đã gần một tuần chưa tới nơi này, giờ ghé qua chợt cảm giác thân quen đến lạ!
Hắn nhún nhún vai, đi vào cổng.
Vừa vào cổng, Trần Nhất Sinh như thường lệ gặp được Tiểu Thúy.
Thế nhưng, tiểu thị nữ lúc này đây đang ngồi ngoài vườn ngủ gà ngủ gật, miệng đang mớ ngủ thì thầm:
“Một củ cải đỏ. Hai củ cải đỏ. Ba củ cải đỏ…”
Bỗng nhiên, nàng rùng mình, run rẩy như thỏ nhỏ: “Một núi! Thật là nhiều! Ô ô, tiểu thư tha mạng! Củ cải đỏ đáng sợ quá!”
Trần Nhất Sinh nghe vậy, thoáng chốc mí mắt giật giật.
Vương Diệu Chân rốt cuộc đã gây ra tội ác gì mà tiểu thị nữ ngay cả trong mơ cũng xin tha mạng?
Hắn hắng giọng một tiếng.
Tiểu Thúy giật mình tỉnh giấc, trước mặt là thiếu niên đang giơ tay nở nụ cười:
“Tiểu Thúy cô nương!”
“Trần công tử!”
Tiểu Thúy vội ngồi dậy, giơ ống tay áo quệt quệt dòng nước dãi trên miệng, lên tiếng:
“Công tử đến tìm tiểu thư sao?”
“Đúng vậy!” Trần Nhất Sinh cười đáp.
“Tiểu thư dặn, công tử đến thì mời ngươi đến thư phòng!”
Tiểu Thúy nói rồi, làm ra một động tác mời: “Trần công tử, mời ngươi!”
Hắn nhẹ gật đầu, sau đó cùng với tiểu thị nữ tiến vào thư phòng.
“Tiểu thư, Trần công tử ghé thăm!” Vừa tiến vào, Tiểu Thúy đã cất giọng gọi.
Vương Diệu Chân ngồi đọc sách cạnh cửa sổ. Nắng sáng chiếu trên mái tóc đen tuyền và làn da trắng ngần của thiếu nữ, tựa như được phủ một tầng sáng mờ ảo o.
Bấy giờ, thiếu nữ nhẹ nhàng gấp lại trang sách, ngước mặt mỉm cười.
Tiểu Thúy nháy mắt một cái với thiếu niên, tiếp đó nhanh chóng thoái lui.
Dõi theo tiểu thị nữ rời đi, Trần Nhất Sinh dở khóc dở cười.
Vị tiểu thị nữ này nhí nhảnh năng động, trái ngược với những thị nữ ở Trần Gia, gần như lúc nào dáng vẻ cũng trầm mặc im ắng.
Hương hoa thơm thoảng qua nơi chóp mũi, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của thiếu niên:
“Công tử đang nghĩ gì sao?”
Trần Nhất Sinh quay đầu, chỉ thấy môi đỏ của thiếu nữ cong lên, đôi thu thủy sáng trong.
Hắn gãi gãi ót, tỏ ra ngượng ngùng: “Ta đang nghĩ sáng nay lại đến uống chực trà của tiểu thư! Thật là ngại quá!”
Vương Diệu Chân mỉm cười:
“Nơi này của tiểu nữ tuy rằng thiếu thốn nhiều thứ, duy chỉ có trà là dư dả. Công tử chỉ cần ghé qua, muốn uống bao nhiêu tùy thích!”
Trần Nhất Sinh ôm quyền: “Quấy rầy tiểu thư rồi!”
Hai người lần lượt ngồi xuống.
Thiếu nữ chậm rãi rót trà. Trần Nhất Sinh chú ý đến tiếu dung rạng rỡ của nàng, cười:
“Hôm nay có vẻ tâm trạng của tiểu thư rất tốt?”
Vương Diệu Chân nâng tách trà nóng, nhẹ tay đưa sang cho thiếu niên:
“Đúng là những ngày gần đây tiểu nữ có một vài niềm vui nho nhỏ!”
Đoạn, nàng tỏ vẻ thú vị:
“Công tử thì sao? Dạo gần đây có gặp chuyện vui nào không?”
“Vui?” Trần Nhất Sinh nghĩ đến tất thảy công sức trước giờ đều là công dã tràng, Thuần Dương Thảo mất, đường sống đóng sầm.
Vừa rồi thảm tới mức ngất xỉu giữa đường, vẻ mặt của hắn thoáng cổ quái, cười cợt:
“Ta cũng gặp được vài chuyện vui, vui đến quên trời quên đất!”
“Như vậy sao?”
Vương Diệu Chân ẩn ý cười, tựa như chẳng để ý đến vẻ mặt quái lạ của thiếu niên.
Thời gian từ từ trôi qua.
Hai người trò chuyện một lát, mặt trời đã treo rất cao, tiếng ve rừng vọng lại từ xa xăm dường như cũng mỏi mệt mà dần lắng xuống.
Thiếu nữ lúc này đề nghị: “Trời cũng đã quá giờ trưa, công tử dùng cơm với tiểu nữ nhé?”
“Tiểu nữ mấy ngày qua đều rất chăm chỉ nấu nướng…”
Nàng chớp chớp con mắt: “Vì lẽ đó, đã tới lúc công tử đánh giá tay nghề của tiểu nữ rồi!”
Trần Nhất Sinh nghe vậy tức cười, vị tiểu thư này vậy mà thật chấp nhất với công việc bếp núc.
“Được thôi, nhưng nói trước, ta đối với ẩm thực đánh giá vô cùng cao, nên tiểu thư đừng nghĩ chỉ vài món đơn giản là thông qua được!”
“Tiểu nữ cam đoan công tử sẽ vừa ý!” Thanh âm của thiếu nữ mềm mai, nhưng có thể nghe ra tự tin mười phần.
“...”
Tại trù phòng, Trần Nhất Sinh ngồi chống má nhìn thiếu nữ đứng trước bếp lửa cháy ngùn ngụt.
Ngọc thủ của nàng xoa xoa cằm nhỏ, chân mày nhẹ nhíu, tựa như đang đấu tranh nội tâm nên cho muối hoặc đường nhiều hơn một tí.
Nghĩ đến mình là người may mắn được trông thấy một mặt này của thiếu nữ, Trần Nhất Sinh nhếch miệng.
Để cho đám công tử ca trong thành thấy cảnh này, đoán chừng sẽ ganh tị ọc máu mà chết!
Dù sao thì, đệ nhất mỹ nhân Hoàng An Thành mỹ danh truyền xa, số người si mê nàng có thể nối đuôi nhau từ đầu thành đến cuối thành.
Hắn nghĩ nghĩ, con ngươi đảo một vòng, âm thầm chộp tới một củ cải đỏ…
Ngọn lửa bếp từ từ tắt đi, cùng với đó là một mùi thơm nức mũi quanh quẩn trong gian phòng.
Trần Nhất Sinh nhìn mâm cơm thịnh soạn trước mắt, nhất thời gật gù.
Thiếu nữ nói chẳng ngoa, nàng đã đổ rất nhiều tâm huyết cho nó. Mọi món ăn được trang trí đẹp đẽ, mùi thơm vấn vương.
Hắn tán thán: “Tiểu thư càng ngày càng thạo nha!”
Trần Nhất Sinh động đũa, thưởng thức một lượt các món ăn, cất giọng tấm tắc:
“Nếu tiểu thư mở quán ăn, ta dám cá khách nhân ra vào nườm nượp, đông nghẹt cả tiệm!”
Vương Diệu Chân nhịn cười:
“Tiểu nữ mở quán ăn rồi, công tử liệu có tới ủng hộ?”
“Dĩ nhiên rồi!”
Trần Nhất Sinh gật mạnh đầu: “Ta chẳng những tới ủng hộ, mà chắc chắn sẽ là một trong những khách quen của quán!”
“Tuy nhiên, món ăn mà tiểu thư nấu ra nhất định là giá trị trăm vạn ngân nguyên, đến chừng đó xem xét giao tình giữa chúng ta, tiểu thư cho ta ghi sổ nhé!?”
Hắn nghiêm nghị.
“Quán của tiểu nữ không cho phép thiếu nợ!”
Nói rồi, Vương Diệu Chân tỏ ra đắn đo:
“Thế nhưng nếu là công tử, tiểu nữ cũng đành phá luật vậy! Tiểu nữ sẽ cho công tử ghi sổ, nhưng vay một trả mười thì thế nào?”
“Ặc” Trần Nhất Sinh run sợ: “Đến ngày ấy ta thật sự sẽ trở thành đệ nhất con nợ Hoàng An Thành!”
“Mà…”
Hắn gắp một bông cải cho vào miệng, rồi nói:
“Chúc mừng tiểu thư! Với tư cách là người đi cùng với ngươi suốt thời gian qua, ta xin tuyên bố, ngươi đã đủ trình độ xuất sư!”
Trần Nhất Sinh ngồi dậy, vung tay một cái, thi triển trò ảo thuật học lỏm được từ một gã đồng nghiệp ở Trái Đất.
Một sát na, trên tay cầm một bó hoa.
Hắn giơ nó đến trước thiếu nữ, mỉm cười: “Đây là quà tốt nghiệp của tiểu thư!”
Vương Diệu Chân ngẩn ngơ.
Bó hoa trên tay thiếu niên, củ cải đỏ được tỉa thành cánh hoa, ớt đỏ thành nhị, cải thảo thành đài, bông cải thành lá.
Thoạt nhìn ngộ nghĩnh, cũng vô cùng ngốc nghếch!
Thiếu nữ “phốc” một tiếng, cười khanh khách.
Thế nhân tặng hoa cho nàng đều là linh hoa diệu thảo, mỹ lệ và trân quý, nào có như người thiếu niên này, tặng hoa rau củ vừa rẻ vừa xấu?
Thế nhưng… dường như đây là những bông hoa đầu tiên công nhận nỗ lực của nàng.
Vương Diệu Chân cẩn thận nhận món quà từ Trần Nhất Sinh, nhẹ giọng:
“Tiểu nữ xin chân thành cảm tạ sự chỉ dạy của công tử suốt một tháng qua!”
Nàng nâng niu ôm bó hoa rau củ trong vòng tay, tựa như sợ chỉ cần mạnh tay một tí là sẽ rơi ra.
Đoạn, thiếu nữ nhoẻn miệng, cong lên một tia ý cười:
“Công tử đã tặng quà cho tiểu nữ! Vừa đúng lúc, tiểu nữ cũng có món quà đáp lễ dành cho công tử!”
“Công tử đợi nhé!”
Thiếu nữ nhắn nhủ một câu, rồi đứng dậy ra ngoài.
Trần Nhất Sinh ngập tràn mờ mịt.
Tặng quà?
Đây là tình tiết gì?
Vương Diệu Chân rất nhanh quay trở về, một tay nàng ôm bó hoa, một tay ôm một chiếc gương gỗ.
Trông thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh càng ngờ nghệch…
Đặt gương gỗ xuống, trong ánh mắt thiếu nữ thoáng qua một tia tinh nghịch:
“Trước tiên, mời công tử nhắm mắt lại! Bởi vì thứ trong này tỏa ra ánh sáng rất mạnh, nhìn đột ngột có thể tổn hại cho mắt!”
“Thoại này… nghe cứ quen quen!”
Mắt trái Trần Nhất Sinh nhảy một cái. Hồi tặng vòng ngọc cho Trịnh Yên Đan, mình vì muốn trêu chọc nàng nên cũng nói tương tự như thế.
Hiện tại vật đổi sao dời, rớt thẳng xuống vị trí của nàng!
Đúng là cuộc đời!
Hắn thầm than, nhắm mắt.
Mấy giây qua đi, một cảm giác ấm áp phả vào gương mặt, cả người thư thái dị thường, giúp cho cơ mặt căng cứng của Trần Nhất Sinh chậm rãi giãn ra.
Cùng lúc ấy, âm thanh ôn nhu của Vương Diệu Chân vang lên: “Được rồi, mời công tử mở mắt!”
Mí mắt Trần Nhất Sinh từ từ mở ra, trong tầm mắt trắng xóa, ánh sáng chói đến độ mọi thứ đều nhoà đi.
Hắn vội vã giơ tay che mắt, đôi con ngươi nhoi nhói và nóng rát, thẳng đến một lúc sau mới mờ mờ nhìn thấy được cảnh vật.
Hắn nheo nheo mắt.
Trong gương gỗ, một nhánh thực vật màu vàng đang toát ra ánh quang sáng ngời, nhiệt độ tại nơi này tức thì tăng cao.
Tiếng nói tràn ngập ý cười của thiếu nữ truyền đến:
“Công tử thấy món quà này thế nào?”
Trần Nhất Sinh đang nheo mắt, một thoáng này trừng to…