Trần Nhất Sinh nhìn thân ảnh Trình Vĩnh Dư nhanh như gió chuồn đi mất, chỉ để lại trên đất một vết bụi mờ và hai cái dấu chân.
Hắn dụi dụi con mắt, nghiêm trọng nghi ngờ, thực ra chức danh đệ tử luyện dược sư chỉ là che mắt người đời, thân thế thật sự của tên này là truyền nhân của một cao thủ khinh công nào đó.
Trần Gia Bảo nhàm chán vươn vai.
Đáng lẽ sự tình vẫn có thể quậy đục nước thêm một lát nữa, ai ngờ tên đồng bọn này nhát chết như thế?
Cái đuôi vừa lộ ra đã vội trốn như chuột nhắt, quả thực là thiếu tiền đồ!
Đoạn, Trần Gia Bảo vỗ vỗ tay, cười nói với Trần Nhất Sinh:
“Đường ca, thật là oai phong nha!”
Trần Nhất Sinh ngước mắt nhìn trời nhìn cỏ nhìn cây, chỉ có người là không nhìn.
“Haha, tốt! Rất tốt!”
Trần Gia Bảo ôm mặt cười, nói ra:
“Mong là lần tới gặp mặt, đường ca vẫn có thể duy trì được dáng vẻ oai phong này!”
“Chào đường ca! Ta đi!”
Hắn để lại một câu chào, sau đó thong dong rời đi.
Đám công tử ca từ nãy đến giờ đóng vai quần chúng cũng vội vàng đi theo, chỉ có tên Ngô công tử là dừng lại, tiếc nuối quan sát thiếu nữ vài giây, nhưng rồi cũng ngậm ngùi rời đi.
Đám đông tự động nhường đường…
Doãn Công Minh vuốt vuốt cái trán ướt đẫm, rất may là mũi giáo không chĩa về phía này.
Hắn thầm may mắn, tiếp đó vội chạy đến chỗ Trần Thái Văn và Vương Diệu Chân, cúi đầu khúm núm:
“Trần thiếu chủ, Vương tiểu thư, tiểu quan xin đi trước!”
Ở nơi này toàn là đại nhân vật, vu vơ một câu cũng có thể chỉnh chết Doãn Công Minh.
Vậy nên phát dương tinh thần cầu sinh, tẩu vi thượng sách!
Hắn gấp rút dẫn đám cảnh vệ rời đi.
Trần Nhất Sinh thở dài.
Hôm nay tuy rằng đã thoát, nhưng cũng xem như để lại vài mối ân oán.
Nhất là với tên đường đệ yêu dấu, Trần Gia Phủ Đệ rộng thênh thang, mong là có duyên không phận, cả đời này đừng gặp lại nhau nữa!
Hắn nghĩ đoạn, xoay người, chắp tay trước mặt Vương Diệu Chân:
“Tiểu thư, cảm tạ ngươi đã giúp chúng ta giải mối oan này!”
Vương Diệu Chân lắc lắc đầu, đáp:
“Công tử đừng nên đa lễ! Tiểu nữ thật ra chẳng giúp được gì cả, xuyên suốt quá trình là công tử đứng ra tự mình minh oan. Câu cảm tạ này, tiểu nữ nào dám nhận!”
Trong gang tấc dung nhan giai nhân, Trần Nhất Sinh ngẩn ngơ, không trải qua suy nghĩ lên tiếng:
“Tiểu thư, ta mạo muội có một nghi vấn, rất mong sẽ được tiểu thư giải đáp?”
Vương Diệu Chân nhẹ giọng:
“Mời công tử nói.”
“Hai chúng ta…” Hắn gãi gãi đầu:”… trước đây đã từng quen nhau?”
Tại thời điểm nói ra câu này, vẻ mặt của Trần Nhất Sinh đỏ lên, quẫn bách cực độ.
Xung quanh, toàn thể quần chúng vây xem quăng đến trên người tên thiếu niên một ánh mắt khinh bỉ.
Thời nào rồi mà còn dùng cái văn cổ lỗ sĩ này để làm thân với mỹ nhân?
Thiếu nữ cũng ngỡ ngàng nhìn thiếu niên đang ngại ngùng gãi đầu, tựa như một lần nữa nhận thức lại tên này.
Vương Diệu Chân mỉm cười đáp: “Công tử thấy thế nào?”
“Haha” Trần Nhất Sinh cười xòa: “…là ta đường đột!”
Hắn vừa nói, trong lòng vừa nhổ nước bọt, vậy mà mình nói ra một câu ngớ ngẩn như thế, chẳng lẽ truyền thuyết là sự thật.
Nam nhân đứng trước một vị nữ nhân quá xinh đẹp thì chỉ số thông minh sẽ tụt giảm về âm?
Thật đáng sợ!
Bên cạnh, Trần Thái Văn nhíu nhíu mày, tên đường ca này đang nói nhăn nói cuội cái gì?
Hắn lãnh đạm nói ra:
“Đường ca, mọi chuyện giải quyết đã ổn thoả, vậy thì ta và Vương tiểu thư cũng nên rời đi. Cáo từ.”
Ánh mắt Trần Nhất Sinh nhấp nha nhấp nháy.
Tại Trần Gia dạo gần đây dấy lên tin đồn thiếu chủ sắp sửa có hôn ước với Vương Gia đại tiểu thư. Hiện tại thấy hai người đi chung với nhau, xem chừng tin đồn này là chuẩn xác.
Hắn vỗ cái mông ngựa:
“Thái Văn, cảm ơn ngươi đã đứng ra giúp ta! Ta nhìn ngươi và Vương tiểu thư quả là một đôi trai tài gái sắc, uyên ương sánh đôi!”
“Nếu sau này có tổ chức lễ thành thân, nhớ đừng quên mời rượu đường ca. Ta nhất định sẽ đi phong bì thật to! Hahaha… Ách”
Trần Nhất Sinh đang cười to, đột nhiên đầu gối nhoi nhói, thân thể ngả nghiêng rồi ngồi quỵ xuống.
Hắn nhe răng, cái mông tiếp xúc thân mật với nền đất cứng ngắc, chỉ cảm giác nó như sắp sửa vỡ ra đến nơi.
Đứng cạnh, thiếu nữ nhìn Vương Diệu Chân, ánh mắt nảy sinh một tia nghi hoặc.
Trần Nhất Sinh mờ mịt. Bệnh của ta trở nặng đến nỗi đứng cũng chẳng vững rồi sao?
Trần Thái Văn lúc này lên tiếng:
“Đường ca, chúng ta đi trước. Sau này nếu tại gia tộc có chuyện muốn giúp đỡ, ngươi có thể đến tìm ta.”
Hắn tuy cảm thấy tên đường ca này vừa phiền phức vừa ồn ào, nhưng rõ ràng những lời nịnh nọt mới nãy đã có tác dụng.
Trần Thái Văn nhìn đường ca của mình thuận mắt rất nhiều.
Đoàn nhân mã rời đi, mỹ nhân cũng đã đi mất, quần chúng vây cũng chẳng còn trò vui để xem, rất nhanh cũng tản ra, ai về nhà nấy. Trả lại cho con đường sự náo nhiệt của cuộc sống thường nhật.
Trần Nhất Sinh vẫn ngồi trên đất, ánh mắt đăm chiêu nhìn đoàn người đi xa.
Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo vang lên:
“Mỹ nhân đã đi rồi, nếu muốn thì nhanh chân đuổi theo nha!”
Hắn quay đầu, chỉ thấy thiếu nữ trêu tức cười:
“Thế nào? Trúng tiếng sét ái tình với người ta rồi sao?”
“Nương tử, ngươi nói vậy tướng công sẽ giận!”
Trần Nhất Sinh ngồi dậy, ra vẻ tức giận phản bác:
“Ta đời này chỉ chung tình với một mình ngươi, sao có thể trúng tiếng sét ái tình với cô nương khác!?”
Vốn dĩ vẻ mặt trêu tức sụp đổ, thiếu nữ rối rít:
“Ai… ai là nương tử của ngươi?”
“Nương tử, ngươi cũng là quá vô tình đi? Vừa rồi mở miệng một câu tướng công, hai câu cũng là tướng công, giờ định chối à?”
Trần Nhất Sinh dang rộng tay, ngả ngớn nói:
“Đến! Tướng công ôm một c… Oa!”
Trong sát na, một cái nắm đấm trắng ngần đáp thẳng vào mặt, nhất thời cả con đường truyền đến tiếng sói tru, chỉ là tiếng sói này cũng nhanh chóng bị át đi bởi tiếng huyên náo của đám đông người qua đường xung quanh.
Trần Nhất Sinh bụm cái mũi đỏ chót, tức tối:
“Đây là cách ngươi đối xử với ân nhân của mình sao?”
“Ngươi tên vô lại này, đánh là đáng đời!”
Thiếu nữ giơ giơ nắm tay nhỏ, tựa như muốn cho cả thế giới rõ ai mới là chủ nhân của nắm đấm vừa rồi.
Từ đầu đến cuối nàng hết gặp cảnh vu oan rồi lại chịu người trấn áp, đã sớm nhịn đến phát sầu, bây giờ đột nhiên thượng thiên mang đến cho một tên đui mù dám cả gan trêu chọc nàng, quả nhiên là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!
Trần Nhất Sinh cười mỉa, nói thầm:
“May là ta vô lại, chứ nếu mà ta đứng đắn một tí, chắc là giờ này có người đang nằm trên giường tên đường đệ của ta rồi!”
“Hả?”
Thiếu nữ nheo mắt: “Ngươi nói cái gì? Nói lại ta nghe?”
“Ta nói là…” Trần Nhất Sinh nghiêm trang: “…cô nương nói rất chí phải!”
Hắn nói rồi, một tay ôm mũi, một tay vẫy vẫy chào:
“Được rồi, sự tình đã viên mãn! Thời này ra đường năm thước đất thì có tận ba tên phản diện, nhớ chú ý một tí…”
“Xin cáo từ! Hữu duyên gặp lại!”
Trần Nhất Sinh quay người, nhất thời chỉ nhìn thấy một cái bóng lưng.
Xong việc rũ áo ra đi, đó mới là đạo của hiệp khách.
Hắn vốn định để lại cho thiếu nữ một hình tượng lãnh khốc, nhưng chỉ đi được vài bước, đột nhiên đại não say xẩm, đôi chân xiêu vẹo, cả người chao đảo như thuyền gặp sóng.
Bấy giờ, ngực đau đớn tựa có vài chục nhát búa tạ đập mạnh vào.
Thân thể như một vạn mũi kim cùng châm vào.
Hắn xiểng niểng, đầu gối khuỵu xuống đất, vội vã che miệng sặc sụa.
“Ngươi… ngươi sao rồi?”
Bên tai vang lên âm thanh lo lắng của thiếu nữ, Trần Nhất Sinh cười cười, ánh mắt dày đặc tơ máu, để lộ ra một hàm răng đỏ thẫm:
“Yên tâm, một lát sẽ hết thôi. Chắc vậy…”
Hắn cố nhấc thân thể đứng dậy, nhưng trái tim đột ngột siết lại, ngực co rút, máu ngừng chảy, cảm giác đau thấu tận tâm can cuộn trào. Vừa đứng lên đã ngã nhào, rất may có thiếu nữ ở cạnh nhanh tay đỡ được…
Nhìn thiếu niên lộ ra vẻ mặt tái nhợt, môi tím tái, gân xanh trên cổ từ từ nhuộm một màu đen sẫm, thiếu nữ cau chặt mày:
“Tình trạng này của ngươi… càng lúc càng tệ… Ta sợ là…”
“Thở được ngày nào vui ngày đó!” Trần Nhất Sinh cười đáp.
Hắn trước đó vốn dĩ đã ôm tâm thế chết, tuy rằng trải nghiệm những ngày qua đã mang lại một tia mong muốn cầu sinh mong manh.
Thế nhưng dù tinh thần muốn, thì thân thể cũng chẳng cho phép!
Đúng lúc này…
Bàn tay lạnh giá của Trần Nhất Sinh đột nhiên truyền đến một tia ấm áp.
Hắn mở mắt, trước mắt là da thịt trắng nõn, năm đầu ngón tay xinh xắn tựa như ngọc quý.
“Đi với ta!”
Hắn ngẩn ngơ, ngước nhìn thiếu nữ:
“Đi đâu?”
Một cơn gió mát thổi qua, tóc mai nàng phất phơ, một vài sợi tóc nhẹ lướt trên má nàng.
Đôi con ngươi trong vắt phản chiếu cả thế giới, mây trời và cả gương mặt thiếu niên.