Trần Gia Bảo đi đến, ánh mắt nhìn thoáng qua đương trường, đợi đến lúc trông thấy Trần Nhất Sinh và thiếu nữ, nhất thời nheo mắt, ý cười càng rõ.
Thấy nhóm người vừa tới, Doãn Công Minh trợn to mắt, vội chạy đến xum xoe:
“Trần thiếu gia!”
Hắn có thể nhận không ra Trần Nhất Sinh, nhưng không thể không nhận ra Trần Gia Bảo. Dù sao vị công tử này là một tay ăn chơi nức tiếng tại tòa thành, Doãn Công Minh đã gặp qua mấy lần, dĩ nhiên là có nhận thức.
Đối phương là thiếu gia của Trần Gia, địa vị tại gia tộc cũng thuộc tầng đỉnh, cho mười lá gan thì một tên cảnh vệ quèn như Doãn Công Minh cũng chớ dám đắc tội!
Trần Gia Bảo gật gật đầu, tiếp đến tiến tới chỗ Trần Nhất Sinh, dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống thiếu nữ:
“Tiểu mỹ nhân, nhớ ta chứ?”
“Ngươi là…”
Thiếu nữ ngẩn ngơ, quan sát tên công tử trước mặt vài giây. Bấy giờ trong đầu linh quang thoáng qua, nàng tròn vo mắt hô lên:
“... tên dâm tặc hôm đó!”
Một tháng trước gặp tên này trên đường, bị hắn đùa giỡn một phen, thậm chí muốn động tay động chân sờ mó nàng. Trong cơn tức giận, nàng đã tặng cho tên dâm tặc này vài quyền, đánh đến mặt mũi tím tái, cầu xin tha mạng.
Vốn nghĩ rằng về sau cao chạy xa bay, ai có ngờ giờ đây lại đụng mặt tên này, huống chi còn là trong tình cảnh này. Nàng nghiêm trọng nghi ngờ, tam tai thái tuế chiếu trúng mình hôm nay rồi!
“Hôm ấy để ngươi thoát được, nhưng hôm nay thì không may mắn như vậy rồi!”
Trần Gia Bảo nở nụ cười, nhưng trong mắt tràn ngập lãnh ý. Nghĩ đến mình vậy mà thất thủ trong tay một con nha đầu vô danh, con mắt lại cảm giác nhoi nhói.
Hắn tiếp đó quay sang nhìn Trần Nhất Sinh, giơ tay chào:
“Đường ca, thật tình cờ! Chúng ta lại gặp nhau rồi!”
“Đường ca?”
Thiếu nữ sửng sốt, nhìn qua thiếu niên đứng cạnh giờ phút này lộ ra vẻ mặt lạnh tanh, tựa như sắp đông đá đến nơi. Hắn trầm mặc, chẳng nói chẳng rằng nắm tay áo của nàng, nhanh chân dắt nàng rời đi.
Tuy nhiên, chỉ đi được mấy bước, Trần Gia Bảo đã chặn trước mặt. Trần Nhất Sinh ngẩng đầu:
“Tránh ra!”
“Đường ca, đi đâu mà vội mà vàng! Trò vui chưa hết mà!” Trần Gia Bảo chẳng có nửa điểm ý tứ nhường đường. Hắn chú ý đến tay đường ca đang nắm chặt tay áo thiếu nữ, nhất thời như vỡ lẽ đập đập tay:
“Thì ra là đường ca muốn diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân!”
“Đáng tiếc, mỹ nhân thì đúng là có, nhưng anh hùng thì xem ra chẳng xứng vai cho lắm!” Hắn nhún nhún vai.
Trần Nhất Sinh im lặng.
Trần Gia Bảo trách cứ nói với thiếu nữ:
“Tiểu mỹ nhân, ánh mắt của ngươi thật là tệ, vậy mà đi chung với đường ca của ta! Chi bằng qua đây với ta, ta sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua sự tình trước đó. Thế nào?”
“Quá đáng tiếc…” Nàng căm tức: “… sớm biết như vậy, ta đã cho con mắt của ngươi nhắm vĩnh viễn!”
Trần Gia Bảo xòe cây quạt, chép chép miệng: “Thật là hung hãn! Ta rất sợ à nha!”
Hắn tiếp đó quay sang nói với Doãn Công Minh:
“Đại nhân, ngươi cũng thấy rồi. Nàng vậy mà dám dọa dẫm một thường dân vô tội như ta. Nếu để nàng tiếp tục nhởn nhơ ở ngoài, tâm linh ta rất bất an, ăn không ngon ngủ không yên! Mong đại nhân đem nàng tống vào ngục đi!”
“Cái này…” Doãn Công Minh ấp úng, mồ hôi lạnh chảy ròng. Đây là tình cảnh quái gì? Hai tên Trần Gia, một tên muốn thả người, một tên muốn tống người vào ngục. Hắn ở chính giữa áp lực như núi, rốt cuộc là nên thuận theo ý ai?
“Hả?” Trông thấy gã cảnh vệ trưởng ngập ngừng đứng yên tại chỗ, Trần Gia Bảo híp híp con mắt, lên tiếng: “Đại nhân chẳng lẽ có vướng mắc gì sao?”
“Tiểu…tiểu quan tuân lệnh…” Cái cổ Doãn Công Minh cụp xuống, trong lòng khóc không ra nước mắt. Do dự một giây, rốt cuộc cắn răng: “Bắt nàng!”
Tuy cùng là người Trần Gia, nhưng Trần Gia Bảo đường đường là thiếu gia, trong khi Trần Nhất Sinh từ cách ăn mặc đến phong thái thoạt nhìn có vẻ chỉ là một tộc nhân thông thường tại gia tộc. Với tôn chỉ gió chiều nào ngả chiều nấy, mà gió của thiếu gia thì dĩ nhiên là cuồng phong!
Thiếu nữ đang âm thầm từ từ lùi lại phía sau, nghe thấy mệnh lệnh này, nhất thời cảm nhận vô số ánh mắt nhìn chằm chằm đến chỗ mình. Nàng gượng gạo nở nụ cười:
“Cứ tiếp tục trò chuyện! Đừng để ý đến ta!”
Một thoáng này, nàng quay đầu, dốc mạng mà trốn, nhanh chóng trà trộn vào trong đám đông.
Tên cảnh vệ thu trường đao vào vỏ, thân ảnh nhoáng một cái, tại trên đất để lại một tàn ảnh.
Hắn rời đi trong giây lát, thời điểm quay lại, trên tay đã xách theo thiếu nữ như xách cổ gà.
Mặc cho nàng ra sức vùng vẫy, nhưng tay của gã vững như cự thạch, giữ chặt cổ áo nàng không buông.
“Oa oa có bản lĩnh thì thả ta ra! Bổn cô nương cùng ngươi đấu một trận sinh tử!”
Thấy thiếu nữ bị chế trụ, Trần Nhất Sinh nhíu mày:
“Trần Gia Bảo, đủ rồi!”
“Đường ca, ngươi lo lắng cho nàng sao?”
Trần Gia Bảo phe phẩy quạt giấy: “Yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc tốt mỹ nhân của đường ca!”
“Ngươi rốt cuộc là muốn gì?” Trần Nhất Sinh âm trầm gương mặt.
“Muốn gì sao?” Trần Gia Bảo nghĩ nghĩ giây lát, trên miệng nhếch lên một đường cong:
“Đường ca quỳ xuống dập đầu cầu xin ta, ta sẽ cân nhắc thả nàng.”
“Thật?” Trần Nhất Sinh nhướng mày.
Trần Gia Bảo gật gù: “Ta sẽ cân nhắc…”
Trần Nhất Sinh cười nửa miệng:
“Đường ca có một vị đường đệ tốt như ngươi, quả nhiên là phúc chín đời tu tập!”
“Đường ca tán dương như vậy làm ta rất ngại…”
Trần Gia Bảo thán thở: “… nhưng xác thực là ta có rất nhiều đức tính tốt! Tỷ như… chí công vô tư!”
“Vừa rồi ta thấy đường ca dối gạt các vị đại nhân ở đây, có hành động bao che cho tội phạm! Điều này có tính là đồng phạm không?”
Trần Nhất Sinh trầm mặc.
Đứng cạnh, Trình Vĩnh Dư đảo mắt một vòng.
Hắn đã sớm chướng tai gai mắt với tên tiểu tử nửa đường chui ra này, nhưng vì thân phận người Trần Gia nên mới chọn dĩ hoà vi quý.
Bây giờ tên tiểu tử này xem ra ở Trần Gia địa vị cũng chẳng cao bao nhiêu, hơn nữa tựa như có xích mích với thiếu gia của gia tộc. Cái này có khác nào tự tìm đường chết?
Hắn quyết định đổi phe, chỉ ngón tay vào Trần Nhất Sinh, bi phẫn nói ra:
“Uổng cho ta tin tưởng ngươi! Ai có ngờ ngươi gạt ta, cùng với cái tiểu tặc kia là thông đồng làm điều sằng bậy. Quá thất vọng rồi! Ta muốn tố cáo các ngươi tội trộm cắp và lừa gạt thường dân vô tội!”
Trần Gia Bảo nhìn sang tên nam tử vừa nhảy ra, ngạc nhiên: “Vị công tử này, ngươi là…?”
“Ta là Trình Vĩnh Dư, đệ tử của Tống đại sư, ra mắt Trần công tử!”
Trình Vĩnh Dư ôm quyền nghiêm trang đáp. Hắn quan sát Trần Nhất Sinh và thiếu nữ một thoáng, ra vẻ phẫn nộ nói tiếp:
“Hai người này trộm đỉnh của ta. Đã vậy còn âm mưu dàn cảnh trốn thoát, cũng may là nhờ có Trần công tử mắt sáng như đuốc, ra mặt chỉ điểm, bằng không ta bị lừa thảm rồi!"
Trần Gia Bảo ngẩn ra, rất nhanh để ý đến chiếc đỉnh trên tay tên nam tử, thoáng chốc thông suốt, ý vị thâm trường nói:
“Xem ra công tử cũng là nạn nhân đây? Yên tâm, tuy rằng cùng là người một nhà, nhưng Trần Gia Bảo ta trước giờ công tư phân minh, pháp bất vị thân, nghĩa bất dung tình. Ta nhất định sẽ vì công tử mà làm chủ!”
“Trông cậy vào Trần công tử!” Trình Vĩnh Dư hữu lễ đáp.
Hắn đứng ra vì muốn trả thù Trần Nhất Sinh là phụ, cốt yếu vẫn là muốn làm thân với vị thiếu gia trước mắt. Mà trên thế giới này, cách để quen thân nhanh nhất chính là cùng nhau làm chuyện xấu!
Quả nhiên, một giây trước thậm chí chẳng rõ tên nhau, một giây sau Trần Gia Bảo và Trình Vĩnh Dư đã lộ thân thân thiết như huynh đệ hữu túc. Trong nhất thời, cả hai đồng loạt dời ánh mắt đến trên người Trần Nhất Sinh, cười gằn:
“Đường ca, thứ lỗi cho ta, nhưng việc ngươi đồng lõa với tội phạm thì ta chẳng cứu ngươi được rồi! Thôi thì cứ an phận ngồi tù vài năm, ta sẽ thường xuyên thăm nuôi ngươi!”
“Trần công tử, bảo trọng!”
Trần Nhất Sinh cúi thấp đầu, nở nụ cười cay đắng.
Hắn có thể làm gì? Một quan thanh liêm Doãn Công Minh, một anh em tốt Trình Vĩnh Dư thì cũng thôi đi, giờ đây thêm cả tên đường đệ yêu dấu của nguyên chủ! Bữa nay là ngày thả xích của đám phản diện sao?
Doãn Công Minh rụt rè ôm trường đao, thăm dò nhìn sang nhóm công tử, rồi nhìn qua Trần Nhất Sinh trầm mặc.
Hắn chim sợ cành cong, từ nãy giờ chỉ đợi xem phe nào ưu thế thì ngả về phe ấy. Bây giờ xem ra tình thế đã ngã ngũ. Một thiếu gia cộng với một đệ tử đại sư, rõ ràng là áp đảo so với một tên tiểu tử và một nha đầu.
Hắn ưỡn ngực, thét vào mặt đám cảnh vệ: “Đứng ngây ra đó làm gì nữa? Bắt người mau!”
Rất nhanh, Trần Nhất Sinh bị một tên cảnh vệ áp giải, ở cạnh là thiếu nữ được gã cảnh vệ mặt lạnh trấn áp. Hai người thỏa thỏa trở thành một đôi tội nhân để cho quần chúng xung quanh dị nghị.
Hắn lúc này quay sang, ném cho thiếu nữ một ánh mắt áy náy:
“Thật xin lỗi!”
“Đâu phải lỗi của ngươi!” Thiếu nữ nghiến nghiến răng: “Do đám người này quá mức vô sỉ mà thôi!”
“Huống chi ngươi vì cứu ta mà liên lụy, ta mới là người cần xin lỗi!”
Nàng thì thầm vào trong tai Nhất Sinh, trấn an:
“Đừng lo! Sư phụ sẽ đến cứu chúng ta, đến chừng đó lão nhân gia cho đám vô sỉ này một trận ra trò!”
“Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu nữ nghèo. Bổn cô nương một ngày nào đó thề sẽ trả thù này!”
Trần Nhất Sinh nghe vậy suýt thì ngã cắm cổ.
Đây đáng lẽ là thoại của ta chứ? Từ bao giờ thành thoại của ngươi rồi?
“Xem chừng còn rất cứng nha!” Trần Gia Bảo mỉm cười: “Cứ tiếp tục! Cứng tí thì mới thú vị, mềm nhanh thì sẽ mau nhàm!”
Trong nhóm công tử, một tên từ đầu chí cuối im lặng xem trò vui, lúc này ánh mắt tham lam cực độ nhìn thiếu nữ. Trông thấy nàng dáng vẻ thanh tú trắng mởn, nước miếng trong miệng thiếu điều chảy ròng, vội vỗ vỗ vai Trần Gia Bảo:
“Trần đệ, chờ ngươi làm cho nàng mềm rồi, có thể nhường nàng lại cho ta được không?”
“Ồ, Ngô huynh có hứng thú trái ớt nhỏ này sao?” Trần Gia Bảo ngạc nhiên, song cũng lộ ra nụ cười mập mờ:
“Vậy ta với ngươi cùng nhau làm nàng cho mềm đi! Tin tưởng với bản lĩnh của Ngô huynh, nàng cứng cỡ nào cũng chỉ có nước tan chảy!”
“Tốt! Quyết định vậy đi!”
Hai mắt tên Ngô Gia công tử tỏa sáng, gật đầu lia lịa, trước đề nghị của Trần Gia Bảo, vậy mà chẳng có nửa điểm ý tứ ngại ngần.
Dĩ nhiên cùng một tụ đi chung với nhau, cũng coi như là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã!
“Dẫn người đi!”
Trần Nhất Sinh nhìn vẻ mặt thiếu nữ cứng rắn, nhưng trong đôi con ngươi đã mất đi sự trong trẻo thường thấy, ẩn ẩn giấu nhẹm nỗi sợ.
Nàng suy cho cùng chỉ là một cô gái trẻ, đối diện với tình cảnh này, dù có ngoan cường đến đâu thì cũng sẽ sợ!
Hắn ai thán một tiếng, chẳng đành lòng nhìn nữa.
Thế nhưng tại thời điểm Nhất Sinh xoay đầu, trong tầm mắt từ xa xa thấp thoáng một đoàn nhân mã đang tiến đến gần. Dẫn đầu đoàn nhân mã, một thân ảnh thẳng tắp ngồi trên yên ngựa.
Hắn ngẩn ngơ trong giây lát, tròng mắt ngưng tụ, tức thì vội vàng la to:
”ĐỢI ĐÃ!”
Trần Nhất Sinh giãy giụa thân thể, gào thảm thiết:
“BÊN NÀY!!! BÊN NÀY CÓ NGƯỜI BẮT NẠT NGƯỜI TRẦN GIA!!!”