Trần Nhất Sinh giật mình. Mặc cho ai đang tự nói chuyện, đột nhiên từ đằng sau truyền đến tiếng cười, cũng sẽ giật mình.
Hắn nghiêng nghiêng cổ, ngoái nhìn ra sau.
Thoạt đầu, mắt chỉ thấy được vô số mảng màu sắc mờ mờ, vạn vật nhòe đi. Ánh đèn lồng và ánh sao trên trời tựa như những quang điểm lung linh, nhấp nháy giữa đêm đen u tối.
Dần dà, ánh nhìn mờ mờ trở nên rõ nét, vô vàn quang điểm ngưng tụ lại với nhau.
Một thoáng này, một trương dung nhan tuyệt sắc hiện ra trong mắt Trần Nhất Sinh.
Hắn rung động nhè nhẹ con ngươi.
Nhan sắc tựa phù dung rực rỡ. Môi đỏ diễm lệ sắc hoa hồng. Ánh mắt trong suốt như thủy tiên. Má phấn anh đào lộng gió xuân.
Dưới trời tuyết rơi trắng ngần, nhưng vẫn thất sắc trước da thịt nõn nà tựa cánh mai trắng. Treo trên cây đèn lồng đỏ sáng ngời, nhưng chẳng so nổi với vẻ đẹp giai nhân.
“Tiểu nữ rất tò mò…”
Tuyệt mỹ thiếu nữ trên môi treo nụ cười nhạt:
“Công tử nói ra câu này là… muốn tán thưởng… hay là muốn mắng tiểu nữ đây?”
Tuyết rơi chậm lại, thế gian ngừng trôi. Hai ánh mắt chạm nhau, thoáng chốc như vĩnh hằng.
“Bịch”
Trần Nhất Sinh ngây ngốc nhìn thiếu nữ, vò rượu trên tay rơi xuống từ lúc nào, rượu tràn ra tan vào nền tuyết giá.
Hắn xoa xoa mắt, giai nhân trong mắt như thực như mộng, như mẫu đơn nở rộ giữa đêm trường thanh vắng.
Gió thổi vù vù, tán cây đong đưa, cuốn theo chiếc lá cuối cùng về nơi xa, Trần Nhất Sinh chấn động:
"Cái này… rượu ở thế giới này thần như thế? Uống vào nhìn thấy được cả tiên nữ!?”
“Quá tuyệt!”
Hắn mừng rỡ thét to, sau đó nhoài người tới trước:
“Đến, tiên nữ tỷ tỷ! Cùng ta uống rượu đi!”
Trần Nhất Sinh vội vã nhào đến, vô tình giẫm trúng vò rượu rơi trên tuyết, cả người chếch choáng.
“Rầm”
Hắn trượt chân ngã chổng vó.
Nằm úp mặt trên nền tuyết lạnh lẽo, cái lạnh đến cắt da cắt thịt, Trần Nhất Sinh cố gượng người dậy, nhưng toàn thân yếu ớt, một tí sức mỏng manh cũng tan theo nhiệt độ thân thể.
Hắn cười giễu cợt, vai run run:
“Ai ai, nhìn ta xem! Xỉn đến quắc cần câu luôn rồi!”
Trong chóp mũi mùi tuyết nhạt toẹt thoái lui, nhường chỗ cho một mùi thơm thanh nhã thoang thoảng truyền đến, tựa u lan mặc cốc.
Trần Nhất Sinh ngẩng cổ, trên tuyết một tà váy dài phủ xuống, điểm trên nền trắng xóa dị sắc mỹ miều.
Thiếu nữ nhẹ ngồi, gối ngọc thấp xuống, để tầm mắt vừa vặn ngang với thiếu niên. Một tay nàng giữ tà váy xòe, một tay nâng cằm:
“Rất mong công tử giải đáp nghi vấn của tiểu nữ?”
Hai người cách nhau vỏn vẹn vài gang tay, nhích người lên một tí là chạm được vào nhau.
Ngắm mỹ mạo giai nhân gần trong gang tấc, Trần Nhất Sinh thất thần, rồi vỗ vỗ trán:
“Dĩ nhiên là ta tán thưởng tỷ tỷ rồi! Ở quê ta, hồng nhan họa thủy chỉ dùng để nói về những mỹ nhân đẹp nhất à nha!”
“Huống chi tỷ tỷ là tiên nữ, mà tiên nữ thì ở tít trên trời cao. Muốn gieo hoạ cho nhân gian, họa chăng chỉ phàm phu tục tử như Vương tiểu thư mới làm được điều này!”
Hắn nghiêm nghị nói.
“Khanh khách”
Thiếu nữ che miệng cười, tiếng cười ngân vang như tiên âm. Đoạn, ánh mắt nàng ngoặt lại thành nguyệt nha, nói:
“Vương tiểu thư liệu sẽ gieo họa cho nhân gian? Tiểu nữ không chắc.”
“Tiểu nữ chỉ chắc chắn rằng, nàng sắp sửa gieo họa cho công tử rồi!”
Trần Nhất Sinh đang ngây ngẩn nhìn nụ cười mỹ lệ, bỗng nhiên cái miệng trương to, tức thì một cảm giác lạnh toát xộc thẳng đến đại não.
Hắn trợn trắng mắt, lưỡi tê rát, răng buốt giá, một cỗ mùi vị lạt nhách tràn trong miệng.
“Ặc ặc” Trần Nhất Sinh sặc sụa, phun ra toàn tuyết. Quanh miệng mọc râu, chỉ có điều râu này màu trắng, lạnh đến tím tái môi.
Thiếu nữ đứng dậy, phủi phủi tuyết đọng trên tay, nhàn nhạt nói:
“Coi như đây là trừng phạt nho nhỏ đi.”
Trần Nhất Sinh ngơ ngác nhìn thiếu nữ, cảm giác lạnh tanh làm đầu óc trì trệ mất năm giây, nhưng miệng thì cứ nhả tuyết:
“Tiên nữ tỷ tỷ, ngươi làm gì?”
Trên môi son câu lên một độ cong, thiếu nữ thản nhiên đáp:
“Tỷ tỷ cho ngươi ăn tiên đan. Ăn vào sẽ trường sinh bất tử!”
Nàng vừa nói, tay ngọc vừa vò vò một viên tuyết tròn vo:
“Đến đây! Để tỷ tỷ cho ngươi ăn một viên nữa!”
“Vút”
Trong màn đêm truyền đến tiếng xé gió, cùng lúc đó, một tiếng tru thảm thiết xé toạc trời cao.
“Đừng vội, cứ từ mà ăn!”
Nhìn thiếu niên ôm mặt mũi gào to, thiếu nữ mỉm cười, rơi xuống một câu nhắc nhở, tiếp đó quay người rời đi.
“Khụ… khặc khặc”
Bấy giờ, từ đằng sau đột nhiên vang lên một thanh âm rên rỉ thống khổ, đi cùng với tiếng nhỏ tí tách.
Thiếu nữ ngừng lại, quay đầu, thoáng chốc trở nên sững sờ.
Tên thiếu niên quỳ rạp trên đất, một tay ôm ngực, một tay che miệng, điên cuồng phát ra tiếng ho.
Từ năm ngón tay, một dòng chất sền sệt đỏ thẫm tràn ra, rơi xuống lẫn vào tuyết, điểm trên mặt tuyết trắng xóa những đóa hoa máu thê lương.
Vỏn vẹn trong chớp mắt, thân ảnh thiếu nữ đã đứng ngay cạnh Trần Nhất Sinh. Dõi theo thiếu niên quỳ rạp mà cuồng nôn mửa máu, nàng ngập ngừng:
“Ngươi… ngươi sao rồi?”
Vừa rồi nàng ném tuyết chỉ là tiện tay, cũng không có dùng bao nhiêu lực đạo. Ai ngờ tên này ọc cả máu ra như thế?
Trần Nhất Sinh tái nhợt gương mặt, đôi tay gầy gò run run quệt máu, yếu ớt cười:
“Ta… ta không sao… chỉ là tiên đan lạnh quá…”
Hắn suốt đêm nay uống quá nhiều rượu nóng, giờ ăn thêm vài ngụm tuyết, cực nhiệt gặp cực lạnh, thân thể yếu ớt từ trước nên dẫn đến cơ sự này.
Dẫu vậy Trần Nhất Sinh tỏ ra rất điềm nhiên. Hắn trong một tháng qua đã trải qua đủ thứ dày vò, ói tí máu chỉ là chút chuyện cỏn con.
Đoạn, Trần Nhất Sinh vỗ ngực thùm thụp, nói to:
“Quả nhiên là tiên đan! Ăn vào mà ta đã cảm thấy thân thể cường tráng, tinh thần tràn trề. Haha… ọc ọc”
Vỗ được mấy cái, ngực nhộn nha nhộn nhạo, mùi máu xộc thẳng vào mũi, cái mũi nghèn nghẹn. Hắn vội cúi mặt, tại trên tuyết trắng trồng thêm vài bông máu đỏ sẫm.
Trông thấy cảnh tượng này, thiếu nữ nhẹ nhíu mày.
Thiếu niên vật vã quỳ rạp trên tuyết, thân thể xanh xao run rẩy như cầy sấy, ôm miệng thổ máu. Nàng nhẹ giọng gọi:
“Vào trong nghỉ ngơi đi.”
Tuy vậy cổ thiếu niên đã gục xuống, tần suất thân thể run rẩy giảm dần, cùng với đó là cả người lạnh tanh, da thịt từ đỏ tía sang xám trắng.
Hắn cứ như thế trầm mặc quỳ tại đó, cũng chẳng rõ là đang tỉnh hay đang ngất.
Ý thức của Trần Nhất Sinh mờ dần, mờ dần. Dường như mất đi tri giác, giờ phút này chỉ cảm nhận được một cảm giác lạnh thấu xương. Đi cùng với cảm giác ấy, ý niệm nhạt nhòa, mọi thứ trong tầm mắt cũng từ từ trở nên âm u.
Đột ngột, một tia ấm áp nhỏ nhoi truyền đến, như là ngọn nến thắp sáng ý thức tối tăm.
Trần Nhất Sinh vốn dĩ toàn thân tê tái, theo sự hiện diện của tia ấm áp này, thoáng chốc cái lạnh âm u thoái lui, nhường chỗ cho sinh cơ trở lại.
Hắn mờ mờ mở mắt, một ngọn lửa rừng rực nằm ngay trước mặt.
Thiếu nữ nhìn đôi tay bị bấu đến trắng phếu, trên thân váy đoan trang có vài vết nhăn, vải ẩn ẩn tỏa ra mùi rượu gắt. Nàng cau chặt mày liễu, nguýt tên thiếu niên nằm cạnh:
“Ta nhớ mặt ngươi rồi.”
Tại thời điểm thiếu nữ muốn rời đi, chợt một đôi tay duỗi ra, nắm tay áo của nàng.
Nàng xoay người, nheo mắt, giọng nói mềm mại mang theo một tia nguy hiểm:
“Muốn ăn thêm tiên đan sao?”
“Tiên đan?” Trần Nhất Sinh rụt tay lại, nhớ đến thứ mùi vị vừa nhạt nhẽo vừa lạnh toát ấy, ngượng ngùng cười:
“Tiên đan quý giá lắm! Ta ăn hai viên được rồi, còn lại xin nhường cho người hữu duyên đến sau đi!”
Hắn phấn khởi đề nghị:
“Tiên nữ tỷ tỷ cho ta ăn tiên đan, ta cũng muốn đền đáp ngươi. Vừa đúng lúc món ăn tối ta nấu sắp chín, nếu tỷ không chê thì có thể cùng ăn với ta!”
“Thật là có nhã hứng!”
Thiếu nữ ngoài cười nhưng trong không cười:
“Đáng tiếc, tiểu nữ thì không có nhã hứng cùng công tử thưởng tiệc rồi!”
Nàng nói dứt câu, đột nhiên trong chóp mũi thoang thoảng một mùi thơm ngào ngạt.
Ánh mắt thiếu nữ dời đến nơi phát ra mùi thơm.
Trên nắp nồi đất, vô số sợi khói trắng tỏa ra nghi ngút. Trong nồi, nước đã ngả sang màu nâu sẫm, thịt gà sáng loáng, nấm, táo, thảo dược,... được nấu chín tới, như nhảy múa trên nồi nước sôi riu riu. Mùi thảo dược thoang thoảng, quyện cùng thịt gà thơm phức.
Đây là…?
Trần Nhất Sinh giải thích: “Đây là món ăn ở quê nhà ta, gọi là gà tiềm thuốc bắc. Đó giờ tiên nữ tỷ tỷ ở trên trời cao, chắc chưa thử qua món ăn của phàm nhân chúng ta đâu đúng không?”
“Quê nhà?” Thiếu nữ ngạc nhiên: “Công tử đến từ nơi khác?”
“Hẳn là vậy đi!”
Trần Nhất Sinh cười cười:
“Đừng quan tâm! Dù sao thế giới này từ chối ta rồi. Tiên nữ tỷ tỷ cũng đừng từ chối ta nữa!”
Nhìn nồi gà tiềm sôi ngùn ngụt, thiếu nữ rất muốn nói từ chối.
Nàng cho rằng tên thiếu niên say xỉn này khó thể nào nấu ra được một món ăn đàng hoàng. Huống chi ăn cùng với một cái nam nhân lạ lẫm lần đầu gặp gỡ,từ góc độ nào cũng rất phi lễ.
Thế nhưng mùi thơm cứ vấn vương mời gọi, nồi nước cứ sôi sùng sục, thịt gà cứ vàng ươm như thế, nàng bỗng cảm giác chẳng nỡ chối từ.
Đấu tranh nội tâm một lúc lâu, thiếu nữ rốt cuộc mím mím môi:
“Tiểu nữ nào dám từ chối ý tốt của công tử!”
Trần Nhất Sinh nghe vậy, nở nụ cười.
Một vài phút sau, một niêu gà tiềm đặt trước mặt, sức nóng nhè nhẹ phả vào gương mặt, thiếu nữ động đũa, gắp lên một sợi nhỏ mảnh màu trắng tinh, mềm mềm và trơn mượt.
Nàng quấn quấn sợi trắng tinh ấy trên đầu đũa, thích thú:
“Đây là gì?”
“Đây là mì, ăn cùng với gà tiềm sẽ thành mì gà tiềm.” Trần Nhất Sinh giải đáp. Thiên Minh dĩ nhiên chẳng có món nào gọi là gà tiềm thuốc bắc, càng chẳng có mì, thiếu nữ nghi hoặc cũng là lẽ thường tình.
Hắn nói rồi, thuận tay múc cho mình một niêu đất mì gà tiềm. Từ nãy đến giờ toàn uống rượu, dạ dày đã sớm reo inh ỏi.
Đoạn, Trần Nhất Sinh quay sang nhìn thiếu nữ, giơ đũa:
“Mời tỷ tỷ!”
“Mời công tử.”
Thiếu nữ trù trừ trong chốc lát, nói ra một câu, cuối cũng chẳng cưỡng nỗi món ăn vẫy gọi.
Nàng cầm một chiếc muỗng, múc một ít nước tiềm nâu sẫm, môi nhỏ mở ra. Ngay tức thì, một mùi vị đậm đà tan trên đầu lưỡi, hòa quyện cùng với vị ngọt thanh của thảo dược.
Đôi mắt thiếu nữ tỏa sáng:
“Ưm… rất có ý tứ…”
Ngoài trời gió thổi tuyết rơi, tại bếp lửa một nam một nữ cứ như vậy động động đôi đũa.
Trần Nhất Sinh ăn nhồm nhoàm, thậm chí mặt suýt chút cắm thẳng vào niêu gà tiềm. Trong khi thiếu nữ từng muỗng từng đũa, cử chỉ nhẹ nhàng tao nhã, nhưng niêu gà tiềm vơi nhanh hơn cả tên thiếu niên ngồm ngoàm ngồi cạnh.
Bất tri bất giác, một giọng nói ngượng nghịu vang lên:
“ À ừm… công tử cho tiểu nữ thêm một phần nữa nhé!”
Đáp lại là một tiếng cười sảng khoái:
“Được được! Có liền! Có liền!”
Trời gần giữa đêm, tuyết đã mỏng đi, chỉ còn lại vài điểm trắng trong suốt lất phất rơi xuống từ thinh không.
Bông tuyết nhẹ trôi trên tàn lửa, phát ra thanh âm tách tách.
Trên cành cây, đèn giấy phiêu phiêu, soi sáng nhân ảnh trong đêm thanh.
Thiếu nữ nhìn nồi gà tiềm đã cạn sạch. Trong đó thiếu niên trợ công, nàng là chủ chốt đánh sập thành trì.
Vậy mà ăn tận năm niêu!
Vẻ mặt nàng thoáng qua một tia đỏ ửng, cũng may là nơi này chỉ có một người trông thấy. Đã vậy đối phương say mèm, có vẻ chẳng đủ tỉnh táo để chê cười chuyện này.
Thiếu nữ quay sang nhìn Trần Nhất Sinh, thiếu niên thích ý ngắm nghía trời sao, tay gác sau gáy, chân vắt lên chân.
Nàng cong cong môi:
“Thật là ngoài ý muốn!”
Trần Nhất Sinh nghiêng đầu, giai nhân trong mắt diễm lệ vô ngần, mỉm cười:
“Nếu tỷ tỷ thích, sau này cứ tìm ta. Thực ra ta có thể nấu được nhiều món ngon nữa!”
Đôi con ngươi trong vắt thoáng qua một vệt hứng thú, thiếu nữ gật đầu:
“Tốt, nếu công tử đã có nhã ý, tiểu nữ cũng xin tiếp nhận! Sau này làm phiền công tử rồi!”
“Nhưng mà tỷ tỷ nhớ tìm ta sớm…”
Trần Nhất Sinh bình chân như vại: “Dù sao ta cũng sắp sửa đi nấu ăn cho Diêm Vương rồi.”
Hắn nói rồi, tròng mắt đảo một vòng, âm thanh trở nên nịnh nọt:
“Đến chừng ấy phiền tỷ tỷ một phen. Tỷ tỷ thân là tiên nữ trên trời, chắc cũng có thể xin người từ Diêm Vương đi? Hì hì, nếu như được đi theo nấu ăn cho tiên nữ tỷ tỷ suốt quãng đời còn lại, nhân sinh này của ta cũng coi như có ý nghĩa!”
“Phốc”
Thiếu nữ bật cười.
Nhận ra mình thất thố, nàng vội dùng tay che miệng, giọng điệu mang theo ý oán trách:
“Công tử thiệt tình! Dù tiểu nữ thật sự là tiên nữ thì cũng nào có bản lĩnh xin Diêm Vương giao người? Huống chi tiểu nữ chỉ là…”
“Vậy sao.”
Nàng nói nửa chừng, Trần Nhất Sinh đã cắt ngang.
Trông thấy thiếu niên lộ ra dáng vẻ ảm đạm, thiếu nữ từ từ thu liễm tiếu ý.
Một thoáng này, đương trường chìm vào tĩnh mịch, gió tuyết cô quạnh thổi tiêu điều.
Đang im lặng, thiếu nữ ngẩng đầu, nói:
“Ngươi tin tỷ tỷ sao?”
Trần Nhất Sinh ngẩn người, nhưng rất nhanh gật đầu quả quyết:
“Đương nhiên là tin!”
“Ngoan!”
Thiếu nữ trên môi vẽ nên một nụ cười, phút chốc như thiên hoa nở rộ:
“Tỷ tỷ đã cho ngươi ăn tiên đan rồi! Nếu tin tưởng tỷ tỷ thì cứ vui vẻ mà sống!”
“...ăn tiên đan vào, trường sinh bất tử! Diêm Vương cũng không dám mang ngươi đi!”
Đối diện nụ cười từ giai nhân, ánh lửa rọi vào gương mặt trắng nõn của nàng, phản chiếu sắc đỏ phơn phớt, nội tâm Trần Nhất Sinh vốn dĩ nguội lạnh, dần dần thắp lại một tia nhiệt ấm.
Do rượu nồng uống suốt đêm nay? Do mì gà tiềm nóng vừa ăn mới nãy? Hay là do khói lửa nhân gian tại giây phút này?
Trần Nhất Sinh cúi thấp đầu, che đi kinh diễm trong ánh mắt, thì thào: