Thấm thoắt một năm trôi qua kể từ ngày trận bão tuyết trên đỉnh Hắc Phong Sơn triệt để bẻ gãy cái gọi là hệ thống Mệnh Thư rác rưởi. Triều đại Đại Chu giờ đây đã bước sang một trang mới hoàn toàn thanh tân, sảng khoái, không còn cái mùi vị cung đấu nghẹt thở, u ám của ngày xưa nữa.
Ngày đại lễ lập hậu diễn ra, Kinh Thành chật ních người xem, gấm vóc rải đỏ rực suốt mười dặm đường dài. Con cá mặn lười biếng ngày nào nay đã chính thức đội lên đầu chiếc mũ phượng khảm chín con chim sẻ—à không, chín con chim phượng hoàng lộng lẫy, hiên ngang bước lên vị trí mẫu nghi thiên hạ.
Thế nhưng, Tạ Vân Chi một khi đã lên làm Hoàng hậu thì cái tư duy độc lập của một dân marketing thế kỷ hai mươi mốt làm sao có thể chịu ngồi yên trong cái khuôn mẫu cổ đại hủ bại được? Nàng tuyệt đối không quản lý hậu cung theo kiểu cũ, không thèm lãng phí thời gian vào mấy trò thỉnh an, thọc gậy bánh xe hay phân chia bổng lộc cắc bạc bẻ cho phi tần.
Nàng bắt tay với Tuyết nương t.ử—người mà hậu cung hiện tại gọi là "Cựu Tuyết Quý Phi", còn ngoài đời là đại thương gia giàu nhất thiên hạ, vị CEO tối cao của chuỗi thương phường gấm vóc, son phấn xuyên quốc gia.
Hai nữ cường đỉnh lưu một trong một ngoài đã chính thức tạo nên một cuộc cách mạng kinh tế chấn động hoàng triều: Thành lập Nữ quan cục, mở trường học cho nữ t.ử được đi học, thi cử và làm quan chính thống; lập ra Thương phường nữ t.ử tạo công ăn việc làm độc lập cho hàng vạn khuê các.
Còn đống phi tần cũ trong cung? Vân Chi vung tay duyệt chi một chiến dịch "tái định cư" quy mô lớn nhất lịch sử. Nàng giải tán toàn bộ tam cung lục viện, kẻ nào muốn ra cung tự do lập nghiệp, kinh doanh đều được cấp vốn liếng đầy đủ từ ngân khố ngầm, ai muốn về quê lấy chồng cũng có của hồi môn hoành tráng. Chỉ trong vòng nửa năm, hậu cung Đại Chu triều triệt để trống rỗng, sạch bóng trà xanh, chỉ còn lại một mình hoàng hậu Tạ Vân Chi độc sủng thiên hạ.
À, nói là một mình thì cũng không đúng lắm. Vì giữa cái cung điện rộng lớn này, hiện tại còn xuất hiện thêm một "chiếc đuôi nhỏ" ba tuổi vô cùng tinh quái, đáng yêu—tiểu công chúa Lục An An.
Một buổi chiều nắng vàng như rót mật tại Ngự hoa viên. Gió nhẹ thổi qua hồ Thượng Uyển làm những cánh hoa nhài rụng rơi xào xạc, mang theo hương thơm thanh mát khắp không gian.
Tạ Vân Chi đang thong thả nằm phơi nắng trên chiếc "ghế lười" bằng mây tre lót nệm gấm dày thêu hoa quế—một sản phẩm do chính nàng tự tay thiết kế và bắt phủ Nội vụ chạy KPI chế tạo suốt ba ngày đêm. Nàng mặc một bộ y phục lụa mỏng màu hồng nhạt, mái tóc lười biếng xõa tung trên gối, tay phải cầm một cái đùi gà rán mật ong béo ngậy gặm một cách ngon lành, tay trái thỉnh thoảng lại bốc một miếng điểm tâm dâu tây ngoài đời c.ắ.n rôm rốp.
Ngay bên cạnh ghế lười của nàng, Hoàng đế Lục Trầm Uyên đang mặc trường bào màu đen huyền thêu long văn chìm, thản nhiên ngồi sau một chiếc bàn đá nhỏ chất đầy tấu chương. Vị bạo quân mặt liệt nghìn năm bấy giờ vừa lật mở tấu chương, vừa phê gạch xoẹt xoẹt, thế nhưng chỉ cần Vân Chi khẽ động đậy một cái, bàn tay thon dài gầy guộc của hắn liền vô thức vươn qua, dịu dàng vén lọn tóc mai đang xõa trên trán nàng ra sau vành tai, ánh mắt sắc bén như chim ưng dạo nào bấy giờ ngập tràn một mảnh sủng ái, thâm tình tột cùng đến mức có thể làm tan chảy cả tuyết mùa đông.
Cách đó không xa trên t.h.ả.m cỏ, tiểu công chúa Lục An An mặc chiếc váy gấm thêu hoa đào nhỏ, mũm mĩm như một cục bột tuyết, đang lon ton chạy nhảy đuổi theo một con bướm vàng.
Đột nhiên, tiểu công chúa khựng bước chân lại, đôi mắt tròn xòe y đúc như khuôn đúc từ mẹ mình khẽ chớp chớp. Con bé quay ngoắt người lại, lạch bạch lạch bạch chạy thẳng về phía ghế lười, giẫm lên đôi giày thêu nhỏ kêu lên những tiếng "bộp bộp", rồi đứng chống hai cái tay múp míp vào vòng eo nhỏ xíu, hếch cằm nhìn Vân Chi, giọng nói non nớt nhưng đầy vẻ nghiêm túc:
"Mẫu hậu! Phụ hoàng lại đang nói xấu người trong đầu kìa! Con nghe rõ mồn một luôn á!"
"Phụt—"
Lục Trầm Uyên đang cầm b.út lông phê tấu chương, nghe câu nói của con gái thì ngòi b.út thình lình trượt một đường dài gạch chéo qua tờ giấy, khuôn mặt liệt nghìn năm bấy giờ khẽ giật mạnh một cái kịch liệt, tai lập tức đỏ bừng lên một mảnh nguy hiểm.
Tạ Vân Chi nhướng một bên chân mày thanh mảnh lên, thong thả gặm nốt miếng da gà giòn rụm, liếc mắt nhìn sang nam nhân bên cạnh với vẻ mặt đầy ranh mãnh, nụ cười trên môi đậm mùi subtext trêu chọc: "Ồ? Bệ hạ đương triều cư nhiên lại dám nói xấu hoàng hậu trong lòng sao? An An ngoan, nói cho mẫu hậu nghe xem, phụ hoàng của con đang nghĩ cái gì cơ?"
Đúng vậy, sau cái đêm định mệnh đứt đoạn liên kết thiên đạo ngốn sinh khí kia, tần số đọc tâm thần kỳ đã tự động định hình lại theo một thuật toán hoàn toàn mới, bảo an 100%. Lục Trầm Uyên chỉ nghe được tiếng lòng Vân Chi khi hai người áp sát tim vào nhau, nhưng cái gien di truyền quái dị này cư nhiên lại nhảy sang người tiểu công chúa Lục An An! Chỉ có điều, con bé chỉ có thể bắt được tần số tiếng lòng của cha mỗi khi cha... Nghĩ về mẹ.
Lục An An nhìn biểu cảm "hắc ám" của phụ hoàng, liền che miệng lắc đầu cười khúc khích, đôi mắt híp lại thành hình bán nguyệt tinh nghịch: "Hì hì, con đùa đấy! Phụ hoàng không có nói xấu mẫu hậu đâu! Phụ hoàng vừa mới nghĩ trong đầu là: Vợ mình ăn đùi gà thôi mà sao cũng đẹp nhất thiên hạ, nhìn đáng yêu vãi chưởng! Hắc hắc, phụ hoàng sến súa quá đi mất!"
"Khụ... Khụ khụ!"
Lục Trầm Uyên lập tức ho nhẹ hai tiếng đầy vẻ ngượng ngùng để lấp l.i.ế.m sự xấu hổ. Khuôn mặt liệt cao lãnh nghìn năm bấy giờ đỏ rực lên từ gò má lan xuống tận cổ, hắn vội vàng cúi gầm mặt xuống, cầm b.út lông điên cuồng phê tấu chương tiếp với tốc độ ánh sáng, cố tình giả vờ như mình là một vị sếp tổng bận rộn vô can, không nghe không biết gì hết.
Nhìn cái bộ dạng giả vờ lạnh lùng nhưng cái tai thì đã triệt để bán đứng chính mình của Lục Trầm Uyên, đám cung nhân đứng hầu quanh ngự hoa viên bao gồm Triệu công công và Thanh Đại đều cúi đầu nén cười đến mức nội thương. Ai nấy đều thầm nghĩ: Bệ hạ nhà chúng ta rốt cuộc cũng bị hoàng hậu nương nương thuần hóa thành một vị thê nô quốc dân rồi! Đáng yêu quá đi mất!
Vân Chi nhìn cái bóng lưng đang giả vờ cứng ngắc của trượng phu, lòng nàng bỗng chốc dâng lên một cỗ cự lực ấm áp, ngọt ngào và viên mãn tột cùng từ tận đáy lòng. Nàng bật cười mãn nguyện, đưa tay bẹo cái má phúng phính của Lục An An một cái, rồi thong thả tựa lưng vào chiếc ghế lười mây tre, gặm nốt miếng thịt đùi gà ngon lành cuối cùng.
Vào giây phút hoàng hôn buông xuống nhuộm vàng cả một vùng trời Đại Chu thanh bình, trong vùng cấm địa linh hồn của Hoàng hậu Tạ Vân Chi, cái đài phát thanh nội tâm bấy lâu nay bỗng vang lên câu độc thoại cuối cùng, mang theo cái nhịp điệu meme internet hoang dại đầy sảng khoái:
《C.h.ế.t cười mất thôi! Tên bạo quân bạo lực ngày xưa hóa ra lại là một ông chồng sến sẩm đáng yêu thế này sao?! Nghĩ trong đầu cái câu 'yêu vãi chưởng' cơ đấy, đúng là bị bà đây đồng hóa tư duy thế kỷ 21 rồi chứ chạy đi đâu được nữa! Nhưng mà... Đáng yêu thế này thì có bắt ta làm việc, gánh vác hậu cung cho hắn cả đời này cũng được, lỗ vốn chút xíu cũng cam lòng! Cuối cùng thì sau bao nhiêu tập drama bạt tai vả mặt, Tạ Vân Chi ta cũng triệt để sống thành một con cá mặn có hậu, hóa thành Phượng hoàng hạnh phúc nhất cái vũ trụ này rồi! Phú bà vạn tuế, cá mặn vạn tuế! Hắc hắc hắc!》
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lục Trầm Uyên đang phê tấu chương bên cạnh, nghe câu nói 《làm việc cho hắn cả đời cũng được》 và chữ 《sếp tổng quốc dân của lòng tôi》 vang lên khe khẽ khi Vân Chi ghé sát đầu vào vai hắn, khóe môi vị hoàng đế mặt liệt khẽ nhếch lên, nở một nụ cười tà mị, hạnh phúc tột cùng dưới ánh tà dương.
Bàn tay hắn vòng qua, ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng và con gái vào lòng đầy mãn nguyện.
----- HOÀN ----
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
KHUÊ TRẠCH KÍNH TOÁI
(Tạm dịch: Kính vỡ phòng khuê)
VĂN ÁN
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Kinh thành đổ trận mưa tuyết lớn nhất vào năm thứ ba sau khi ta gả vào phủ Vĩnh An Hầu.
Một giờ đêm, ta nhận được một chiếc tráp nặc danh gửi vào nội viện. Bên trong là một bộ hỷ phục thêu chỉ vàng tinh xảo, kèm theo một mảnh giấy hoa tiên:
"Ta muốn gả cho tỷ, không phải Chu Diên Ngôn."
Ta mặc thử bộ hỷ phục đó trước gương đồng. Mọi chi tiết đều vừa khít, duy chỉ có vòng eo là rộng hơn hai tấc.
Hai tấc kia, chính là số đo của Ức Chân — vị thanh mai trúc mã đã nhảy sông tự vẫn năm năm trước của phu quân ta, Vĩnh An Hầu Chu Diên Ngôn.
Đêm đó, Chu Diên Ngôn khải hoàn trở về, nhìn thấy ta mặc bộ hỷ phục đỏ rực đứng trong bóng tối, trong một khoảnh khắc kinh hoàng, vị Đại tướng quân vạn quân không sờn ấy đã thất thanh thốt lên một chữ: "Chân..."
Hóa ra, ba năm qua, loại hương trầm hắn bắt ta đốt, điệu múa hắn ép ta học, cho đến dung nhan dịu dàng phục tùng này của ta... đều do một tay hắn nhào nặn để biến ta thành cái bóng của người cũ.
Ta là con gái danh gia vọng tộc, nửa đời học Tứ Thư Ngũ Kinh, nửa đời học thuật quản gia sổ sách, cái đầu này đủ lạnh để biết rằng: ghen tuông với một người c.h.ế.t là trò ngu xuẩn nhất của phụ nữ trong bốn bức tường nội viện.
Thế là, ta cầm đèn dầu, một mình bước xuống mật đạo sau thư phòng của hắn.
Tại trang viện biệt lập ẩn giấu trong bóng tối, ta không tìm thấy một con "trà xanh" tranh phu quân, mà chỉ thấy một nữ nhân gầy gò bị xích bạc siết c.h.ặ.t cổ chân, trên người đầy vết thương do sự cuồng kiểm soát vặn vẹo của Chu Diên Ngôn ban tặng.
Trong cái xã hội nam quyền rữa nát này, nữ nhân trong bốn bức tường nội viện có tranh sủng đến đầu rơi m.á.u chảy, thì kẻ nắm quyền sinh sát vẫn là gã nam nhân ngồi trên cao kia.
Thay vì làm tổn thương nhau, hai chúng ta chọn bắt tay nhau để lột da con quái vật ấy.
Hắn dùng lễ giáo giam hãm ta, dùng xích sắt nuôi nhốt cô ấy, biến hai chúng ta thành hai mặt của một tấm gương đồng rập khuôn để thỏa mãn d.ụ.c vọng kiểm soát tối thượng của mình.
Đáng tiếc, tấm gương này, đêm nay đã nứt rồi.
“Nam nhân thời này thích nhốt nữ nhân vào bốn bức tường nội viện, bắt họ ghen tuông, hãm hại nhau vì chút sủng ái vụn vặt, để họ quên đi rằng họ cũng có linh hồn. Họ gọi những người họ không thể thuần hóa là 'ánh trăng sáng'. Nhưng họ quên mất, trăng sáng vốn dĩ phải treo trên trời cao để soi rọi nhân gian, chứ vĩnh viễn không thuộc về chiếc l.ồ.ng rữa nát của riêng ai.”