Thế giới này làm sao vậy? Quá hoang đường, ông nhất định đang gặp ác mộng.
Vẻ mặt Liên Liên không rõ, thuận theo ánh mắt nhìn qua, một cô gái mặt đầy m.á.u, đến ngũ quan cũng mơ hồ, “Con gái của anh?”
Thẩm Linh cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt, đây là một loại trực giác, kéo tay áo Thẩm Không Thanh, vẻ mặt hoảng hốt, “Ba, con sợ, chúng ta mau về nhà đi.”
Đại yêu quái đến rồi, mau chạy!
Quán cà phê, tiếng nhạc du dương, trong phòng tràn ngập hương cà phê nhàn nhạt.
Một đôi nam nữ ngồi đối diện nhau, im lặng, vẫn là im lặng, sự im lặng đến nghẹt thở bao trùm lấy họ.
Thẩm Không Thanh nắm c.h.ặ.t tách cà phê, rủ mắt xuống, che giấu đi quá nhiều cảm xúc mãnh liệt.
Thời niên thiếu kinh thiên động địa, hận không thể khuấy đảo thế giới đến long trời lở đất, nhưng khi đến tuổi trung niên, dù có kinh tâm động phách đến đâu cũng bị che giấu dưới khuôn mặt dửng dưng, không để lại chút dấu vết.
Một lúc lâu sau, ông ta rốt cuộc cũng lên tiếng: “Những năm qua bà sống tốt chứ?”
Liên Liên lắc nhẹ chiếc cốc, hương cà phê thơm nức tỏa ra, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hoàn mỹ: “Ông nói xem?”
Từ góc độ của bà, chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu đen nhánh của ông ta, không nhìn rõ biểu cảm.
Là oán? Là giận? Là hận? Là yêu? Đều không biết.
“Đứa bé kia…” Trái tim Thẩm Không Thanh như bị một tảng đá lớn đè nặng, thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ở l.ồ.ng n.g.ự.c, nhưng làm sao cũng không thốt ra được, “Là do bà sinh sao?”
Ông ta cứ ngỡ, cho dù không ở bên nhau, bà cũng sẽ vì ông ta mà thủ tiết cả đời, si tình không hối hận.
Kết quả thì sao, ông ta lại nhìn thấy một đứa con lai, là do bà sinh!
Ánh mắt Liên Liên chuyển động, cười duyên dáng, mị lực vô biên: “Đúng, con gái một của tôi.”
Bà đã không còn là Liên Liên của trước kia nữa.
Con gái một? Tim Thẩm Không Thanh chấn động, trong mắt xẹt qua một tia hoảng hốt: “Vậy con của chúng ta đâu? Là con trai sao?”
Ánh mắt Liên Liên lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng lạnh lùng: “Chúng ta đào đâu ra con? Annie là cốt nhục duy nhất của tôi.”
Thẩm Không Thanh bị kích thích mạnh, đột ngột ngẩng đầu: “Năm đó bà rõ ràng… Không thể nào, bà sẽ không lừa tôi.”
Trước khi ra nước ngoài, bà đã mang thai, lúc đó Liên Thủ Chính kiên quyết bắt em gái phá thai, Liên Liên vì muốn giữ lại đứa bé này mà anh em trở mặt, kiên quyết ra nước ngoài.
Liên Liên lấy ra một điếu t.h.u.ố.c lá dành cho nữ, thành thạo châm lửa, tư thế cực kỳ ưu nhã.
Nhưng lời nói thốt ra lại lạnh lẽo đến đáng sợ: “Vào ngày ông kết hôn, tôi đã phá t.h.a.i rồi.”
Như một tảng đá nặng nề, hung hăng đập vào đỉnh đầu Thẩm Không Thanh, một mùi m.á.u tanh lan tỏa trong miệng. “Bà…”
Liên Liên nhả ra một ngụm khói, khói lượn lờ, không nhìn rõ biểu cảm: “Con của kẻ phản bội, tôi không cần.”
Khi yêu ông, vì ông mà liều mạng tất cả, khi ông quay lưng, vậy thì vung đao c.h.é.m đứt.
Thẩm Không Thanh muốn lớn tiếng mắng c.h.ử.i, lớn tiếng gào thét, hốc mắt đều đỏ bừng, một góc nào đó trong đáy lòng sụp đổ.
Ông ta luôn cho rằng hai mẹ con bà sống ở nước ngoài, cho dù có giận ông ta, bặt vô âm tín, thì cũng sống rất tốt.
Kết quả, căn bản không có đứa bé nào?!
Trong phút chốc, ông ta hoảng hốt, không phân biệt được thật giả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Liên Liên cũng không nhìn ông ta nhiều, uống một ngụm cà phê, hơi ghét bỏ nhíu mày: “Sao bọn họ lại đ.á.n.h nhau?”
Bà nhìn ra được, cô gái nhà họ Thẩm kia không bình thường, ánh mắt không đúng, đây có lẽ chính là quả báo đi.
Ác báo của nhà họ Thẩm!
Trong lòng Thẩm Không Thanh đau thắt, nhưng ngoài mặt không để lộ, im lặng một chút: “Vì một người đàn ông.”
Liên Liên nhướng mày, vẻ mặt đầy hứng thú: “Người đàn ông nào?”
Ngày càng thú vị rồi đây.
Trong lòng Thẩm Không Thanh khẽ động: “Thẩm Kinh Mặc, cháu trai tôi, con gái bà quỳ gối cầu hôn cháu trai tôi.”
Vẻ mặt Liên Liên cứng đờ: “Cháu trai ông? Con trai của Thẩm Hoa Quân?”
Sự chán ghét đối với Thẩm Hoa Quân không hề che giấu.
Thẩm Không Thanh uống một ngụm cà phê, thật đắng, không thêm đường, giống như tâm trạng của ông ta lúc này: “Đúng, Kinh Mặc không giống anh cả tôi, mà giống chị dâu cả tôi hơn, nay là bác sĩ Tây y lừng danh trên thế giới, kỹ thuật mổ cực kỳ tinh trạm, rất nhiều chính khách danh nhân đều tìm nó chữa bệnh, vô cùng tài giỏi.”
Trong mắt Liên Liên xẹt qua một tia sáng khó hiểu, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
“Annie không phải nói muốn gả cho ông sao?”
Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân Thẩm Không Thanh bốc lên, lạnh đến mức ông ta run rẩy: “Nói đùa thôi, bà còn tưởng thật?”
Rõ ràng là đứa con gái kia của bà không bình thường, gặp ai cũng nói như vậy.
Liên Liên cười lạnh một tiếng, không cho ý kiến: “Tôi muốn gặp Thẩm Kinh Mặc kia, ông đưa cậu ta tới đây.”
Đây là giọng điệu ra lệnh, hoàn toàn không có nửa điểm dịu dàng, Thẩm Không Thanh ngơ ngác nhìn bà, trước kia bà chưa bao giờ nói chuyện với ông ta như vậy.
Bà từng dịu dàng như thế, ngọt ngào như thế, vì ông ta mà phấn đấu quên mình, không tiếc bất cứ giá nào.
Rốt cuộc là khác rồi, trái tim ông ta tê rần, dường như đã đ.á.n.h mất thứ quý giá nhất: “Gặp mặt?”
Liên Liên nhạt giọng nói: “Nếu người không tồi, thì để cậu ta cưới Annie.”
Bà mang tư thái của kẻ bề trên, nói chuyện đặc biệt cường thế, dường như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay bà.
Thẩm Không Thanh nhớ tới Liên Kiều, tính cách của hai cô cháu này, có vài phần giống nhau.
“Nó có bạn gái rồi.” Hơn nữa còn là cháu gái ruột của bà.
Liên Liên kỳ quái hỏi ngược lại: “Đây là chướng ngại sao?”
Thứ con gái bà muốn, bà đều sẽ nghĩ cách lấy về, Annie xứng đáng với những thứ tốt nhất trên thế giới.
Cho dù người ta đã kết hôn, bảo người ta ly hôn rồi cưới lại, cũng chẳng phải chuyện gì khó.
Vẻ mặt Thẩm Không Thanh rất phức tạp: “Bà vẫn như vậy, một chút cũng không thay đổi, nhưng lại dường như đã thay đổi rồi.”
Một tia sầu não, một tia bất đắc dĩ, còn có sự hoài niệm về chuyện cũ.
Tuổi trẻ ngông cuồng, dường như cả thế giới đều là của bọn họ, chuyện điên rồ gì cũng từng làm, nhưng nay nghĩ lại, rất ngốc, lại khiến người ta hoài niệm sâu sắc.
Liên Liên như không nhìn thấy, thần sắc kiêu ngạo lạnh lùng: “Gọi điện thoại cho cậu ta, bảo cậu ta trong vòng một giờ phải chạy tới đây.”