Giữa bầu không khí ái tình nóng bỏng đến mức tưởng chừng có thể hòa tan cả vạn năm băng tuyết.
Trần Tình đang chìm đắm trong vị ngọt trên môi Tô Mộng Yên.
Bất ngờ, một chuỗi câu hỏi mang theo mùi “giấm chua” ngập trời đột ngột dội thẳng vào bên tai hắn.
“Đạo đức ở đâu?”
“Luân lý ở đâu?”
“Giới hạn ở đâu?”
“Liêm sỉ ở đâu?”
“Hừ! Hừ!”
“Đúng là một đôi cẩu nam nữ bị tình yêu làm mờ mắt!”
“Không thể chấp nhận được!”
Mỗi một chữ “ở đâu” thốt ra, răng nàng lại nghiến chặt vào nhau kêu ken két, khiến da đầu Trần Tình trong nháy mắt tê dại.
Toàn thân hắn cứng đờ, nụ hôn vốn còn đang mãnh liệt cũng theo đó mà khựng lại, chủ động tách ra.
Tô Mộng Yên lúc này vẫn còn chìm đắm trong cảm giác ngọt ngào chưa từng trải qua.
Gò má nàng vẫn còn ửng một tầng đỏ nhạt, đôi mắt phượng khẽ chớp động, đáy mắt vẫn còn vương chút mê ly cùng quyến luyến chưa kịp tan đi.
Thấy Trần Tình đột ngột dừng lại, biểu cảm trên mặt có chút quái lạ, nàng không khỏi hơi ngẩn người.
Nàng nghiêng nhẹ đầu, mái tóc đen mềm mại theo động tác ấy khẽ rơi xuống bên vai.
Thanh âm mềm mại pha lẫn vài phần e thẹn cùng nghi hoặc chậm rãi vang lên.
“Tiểu lang quân… chàng sao vậy?”
Hai gương mặt lúc này vẫn ở khoảng cách cực gần, hơi thở nóng ấm đan xen lẫn nhau.
Nhìn gương mặt yêu mị gần trong gang tấc ấy, Trần Tình có xúc động muốn hôn thêm lần nữa, nhưng bất chợt nhớ tới tiếng nghiến răng vừa vang vọng bên tai.
Sống lưng Trần Tình liền đổ một tầng mồ hôi lạnh.
Hắn ho khan một tiếng, đưa tay sờ sờ chóp mũi để che giấu sự lúng túng, ánh mắt hơi dời sang nơi khác.
“Ta… không có gì… chỉ là...”
Hắn ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn không biết phải giải thích thế nào.
Chẳng lẽ nói trong người mình đang có một tiểu nha đầu tức đến sắp phát điên vì nhìn thấy cảnh vừa rồi?
Tô Mộng Yên thấy bộ dạng lúng túng, ánh mắt né tránh của hắn thì trong lòng càng thêm nghi hoặc.
Đôi mắt phượng khẽ nheo lại, nàng tiến sát thêm, gần như dán chặt thân hình mềm mại vào lồng ngực hắn, nụ cười tinh quái lại một lần nữa treo lên khóe môi.
“Chỉ là cái gì? Chẳng lẽ nụ hôn vừa rồi không làm chàng thỏa mãn…”
“Hay là chàng cảm thấy như vậy chưa đủ, muốn cùng thiếp tiến thêm một bước nữa?”
Trần Tình chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng.
Nhìn gương mặt tuyệt mỹ gần trong gang tấc, cảm nhận thân thể mềm mại đang tựa sát vào người mình, lại nhìn thấy ánh mắt câu hồn đoạt phách kia.
Hô hấp hắn bất giác trở nên nặng nề hơn vài phần, một ngọn tà hỏa âm thầm bốc lên từ đáy lòng, sau đó nhanh chóng lan khắp tứ chi bách hài.
Chỉ là ngọn lửa ấy còn chưa kịp cháy lớn.
Một thanh âm lạnh lẽo đã đột ngột vang lên trong đầu.
“Ngươi thử xem?”
Giọng nói không lớn, nhưng lại khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống mấy phần.
Thân hình Trần Tình lập tức lạnh run lên, toàn thân lông tơ dựng đứng, ngọn tà hỏa vừa mới dâng lên cũng bị dập tắt hơn phân nửa.
“Khụ… chuyện này… ta...”
Hắn bất giác lùi lại nửa bước, há miệng định giải thích gì đó, nhưng cứ ấp úng mãi.
Đột nhiên ánh mắt hắn sáng lên, rất nhanh đã tìm được cái cớ cứu mạng.
“À đúng rồi! Chẳng phải nàng tính tìm ngọc bội cho các tỷ muội sao?”
“Thời gian cũng không còn nhiều nữa…”
“Đi, ta giúp nàng tìm.”
Tô Mộng Yên còn chưa kịp phản ứng, thì Trần Tình đã xoay người chuẩn bị chuồn đi, muốn nhân cơ hội chuyển chủ đề để thoát khỏi tình cảnh lúng túng này.
Nhưng đúng lúc ấy.
Thanh âm Phượng Tâm Vân đột nhiên vang lên.
Lần này không còn vẻ chanh chua ban nãy, ngược lại mang theo vài phần ngưng trọng hiếm thấy.
“Xú tiểu tử, có người đang tới.”
Bước chân Trần Tình lập tức khựng lại, sắc mặt cũng hơi đổi.
Phượng Tâm Vân trầm giọng nói tiếp.
“Khoản mười bảy mười tám tên, hơn nữa sát khí trên người rất nặng, rõ ràng là có chuẩn bị mà tới.”
Nghe vậy, chân mày Trần Tình lập tức nhíu chặt.
Hắn ở trong bí cảnh này hình như không gây thù chuốc oán với ai, nếu có thì chỉ có tên Triệu Tần bị hắn cho đi bán muối kia thôi.
Chẳng lẽ…
Hắn chậm rãi quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Chỉ thấy Tô Mộng Yên vẫn đang đứng đó, đôi mắt phượng còn mang theo vài phần mê ly chưa hoàn toàn tan đi.
Nhưng khi bắt gặp sắc mặt nghiêm trọng của hắn, nàng cũng rất nhanh thu lại ý cười nơi khóe môi, khó hiểu hỏi.
“Có chuyện gì sao?”
Trần Tình hít sâu một hơi.
Ánh mắt nhìn về phía cửa động phủ.
“Có một đám người đang tiến về phía này.”
“Nếu ta đoán không sai… hơn phân nửa là nhắm vào chúng ta.”
Nụ cười trên mặt Tô Mộng Yên dần biến mất, đôi mắt phượng cũng hiện lên vẻ ngưng trọng.
Nàng hoàn toàn không nghi ngờ lời này của Trần Tình.
Dù không biết hắn dùng cách nào phát hiện được, nhưng qua những chuyện đã trải qua, nàng hiểu người thiếu niên này tuyệt đối không phải loại thích đem loại chuyện này ra đùa giỡn.
“Chẳng lẽ là đám người Trương Tú?”
Nàng khẽ cau mày, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nghĩ ra được cái tên này, sau đó lắc đầu nói.
“Nhưng bọn hắn làm sao biết chúng ta ở đây?”
Trần Tình lắc đầu.
Hắn cũng không biết, nhưng hiện tại nguyên nhân đã không còn quan trọng nữa.
Quan trọng là…
Tình trạng của bọn họ lúc này thật sự quá tệ.
Linh lực trong đan điền hắn chỉ mới khôi phục được một phần nhỏ.
Cho dù bây giờ có tranh thủ điều tức một lúc, cũng không thể hồi phục được bao nhiêu.
Nếu đối phương thật sự mang ác ý mà tới.
Vậy trận chiến kế tiếp…
Chỉ sợ sẽ là một trận chiến khó nhằng.
Đột nhiên, bên tai Trần Tình vang lên thanh âm của Phượng Tâm Vân.
Ban đầu hắn còn mang theo vài phần căng thẳng, nhưng chỉ sau vài nhịp hô hấp, hai mắt lại dần sáng lên.
Ngay cả vẻ ngưng trọng trên mặt cũng tiêu tán hơn phân nửa.
“Mộng Yên.”
Hắn đột nhiên quay đầu nhìn sang thiếu nữ bên cạnh.
“Ta có một thứ muốn cho nàng thử, mau tới đây.”
Nói xong, còn chưa đợi Tô Mộng Yên kịp phản ứng, hắn đã trực tiếp nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng rồi kéo về một góc động phủ.
Tô Mộng Yên bị hành động bất ngờ ấy làm cho hơi ngẩn người.
Nhìn bàn tay lớn đang nắm lấy tay mình.
Lại nhìn vẻ mặt thần thần bí bí của Trần Tình, đôi mắt phượng khẽ chớp.
Một tia nghi hoặc xen lẫn tò mò lập tức hiện lên.
“Thử? Thử cái gì?”
Nàng vô thức hỏi lại.
Nhưng Trần Tình chỉ cười đầy thần bí.
“Lát nữa nàng sẽ biết.”
…
Khoảng nửa khắc sau.
Một đám thân ảnh rốt cuộc cũng xuyên qua màn gió tuyết, xuất hiện trước lối vào động phủ.
Nhưng ngay khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, bước chân mọi người đều đồng loạt khựng lại.
Khắp mặt đất, từng thi thể Băng Giáp Ma Chu bị đông cứng, phủ đầy tuyết trắng nằm ngổn ngang.
Không ít xác chết thậm chí còn bị xé nát, chân nhện gãy văng khắp nơi.
Không khí tràn ngập mùi máu tanh cùng hàn khí nồng đậm.
Nhìn một màn thảm liệt ấy, sắc mặt không ít người lập tức thay đổi.
Ngay cả Trương Tú, người từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ vẻ thong dong, lúc này trong mắt cũng hiện lên một tia ngưng trọng.
Bành Nghĩa Tân đưa mắt quét qua chiến trường trước mặt, khóe mắt không khỏi giật giật.
“Nơi này... là sào huyệt của Băng Giáp Ma Chu sao?”
Hắn thấp giọng lẩm bẩm, ánh mắt đảo qua từng cỗ thi thể khổng lồ nằm chồng chất trên nền băng. Trong lòng không khỏi dâng lên một tia kinh hãi.
Phải biết rằng mỗi một con Băng Giáp Ma Chu trưởng thành đều có thực lực tương đương hung thú cấp tám, cấp chín.
Thậm chí trong đó còn có không ít tồn tại đạt tới nửa bước Linh Thú.
Cho dù là tu sĩ Ngưng Cơ cảnh bị vây giữa bầy hung thú như vậy cũng chưa chắc có thể toàn thân trở ra.
Nghĩ tới đây, ánh mắt hắn bất giác nhìn về phía động phủ tối tăm trước mặt.
Nếu Trần Tình thật sự xông vào nơi này… chỉ sợ hiện tại đã dữ nhiều lành ít.
Nhưng ngay lúc ấy.
Sắc mặt Bành Nghĩa Tân đột nhiên cứng đờ, giống như vừa nhớ ra chuyện gì đó cực kỳ quan trọng.
“Khoan đã!”
Hắn đột ngột quát lên, làm mọi người xung quanh đều giật mình.
“Thanh Tâm Quả của ta.”
Hai mắt Bành Nghĩa Tân lập tức trợn lớn, có xúc động muốn lập tức tiến vào bên trong.
Nghĩ tới Thanh Tâm Quả mà hắn hằng mong ước giờ đây rất có thể nằm trong bụng đám Ma Chu kia.
Sắc mặt hắn trong nháy mắt trở nên khó coi vô cùng.
Bàn tay nắm chặt trường thương đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
“Khốn kiếp!”
“Cái tên ngu xuẩn này, chọc cái gì không chọc, lại chọc vào đám nhền nhện này.”
Giọng nói gần như được nghiến ra từ kẽ răng.
Nhìn bộ dạng ấy của hắn, mấy người xung quanh không khỏi đưa mắt nhìn nhau.
Không ít người đều cho rằng Trần Tình chắc chắn đã bỏ mạng.
Dù sao cảnh tượng trước mắt thật sự quá mức kinh người.
Một Luyện Khí tầng tám tiến vào hang ổ Băng Giáp Ma Chu.
Dưới góc nhìn của bọn họ, đó gần như là hành vi tự sát.
Nhưng Trương Tú lại không nghĩ như vậy.
Hắn chậm rãi bước giữa chiến trường trước cửa động phủ, ánh mắt lướt qua từng cỗ thi thể Băng Giáp Ma Chu nằm rải rác trên mặt băng.
Thỉnh thoảng hắn còn ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương trên xác chết.
Sau một hồi quan sát, chân mày hắn dần nhíu lại.
“Không đúng.”
Nghe vậy, Bành Nghĩa Tân lập tức tiến tới.
“Có gì không đúng?”
Trương Tú đưa tay chỉ vào một vết cắt trên lớp giáp xác của một con Ma Chu.
“Nhìn kỹ đi, vết thương này quá gọn.”
“Lớp giáp cứng như huyền thiết của Băng Giáp Ma Chu bị cắt xuyên gần như trong một lần công kích.”
Hắn dừng lại một chút rồi tiếp tục.
“Hơn nữa đa số thi thể ở đây đều mang loại vết thương tương tự, rõ ràng là do một loại binh khí cực mỏng và vô cùng sắc bén tạo thành.”
Bành Nghĩa Tân nghe vậy cũng cúi xuống quan sát.
Quả nhiên, trên những thi thể kia hầu như đều lưu lại những vết cắt cực kỳ chỉnh tề.
Trương Tú chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía sâu trong động phủ.
“Nói cách khác...”
“Những con Ma Chu này không phải do Trần Tình giết.”
“Hắn sử dụng trọng kiếm, phương thức chiến đấu thiên về cương mãnh trực diện, không thể tạo ra loại vết thương như thế này.”
Nói tới đây, trong mắt hắn hiện lên một tia suy tư.
“Hơn nữa, hắn chỉ mới tiến vào khu vực này không lâu.”
“Theo tốc độ di chuyển trước đó, từ lúc rời khỏi hẻm núi tới bây giờ cũng chưa được bao lâu.”
“Nhưng nhìn mức độ đông cứng của máu cùng dấu vết chiến đấu còn sót lại...”
“Những thi thể này ít nhất đã nằm ở đây một khoảng thời gian.”
Nghe đến đó.
Sắc mặt mọi người đều có chút biến hóa.
Nếu không phải Trần Tình giết, vậy là ai?
Trương Tú khẽ híp mắt, trong đầu nhanh chóng hiện lên một thân ảnh váy đỏ.
“Tô Mộng Yên...”
“Xem ra, số Ma Chu này đều chết trong tay nàng.”
Nói đến đây, khóe môi hắn khẽ cong lên.
“Trần Tình chỉ là trùng hợp tiến vào đây mà thôi.”
“Hoặc có thể nói… hắn biết rõ nơi này từng xảy ra đại chiến nên mới tới thử vận may.”
“Dù sao một sào huyệt Băng Giáp Ma Chu lớn như vậy, bên trong rất có thể còn lưu lại không ít tài nguyên quý giá.”
Nghe vậy, không ít người lập tức gật đầu tán đồng, ánh mắt sáng lên.
So với việc một Luyện Khí tầng tám đồ sát cả ổ Ma Chu.
Cách giải thích này hiển nhiên hợp lý hơn rất nhiều.
“Vậy thì còn chờ gì nữa? Chúng ta mau vào trong bắt tên tiểu tử kia lại.”
“Nếu nơi này thật sự là sào huyệt của Băng Giáp Ma Chu, bên trong chắc chắn còn không ít tài nguyên chưa bị lấy đi.”
“Đến lúc đó toàn bộ đều sẽ thuộc về chúng ta.”
Ánh mắt Bành Nghĩa Tân lập tức nóng lên vài phần.
Đặc biệt là khi nghĩ tới Thanh Tâm Quả có khả năng vẫn còn trên người Trần Tình, trong lòng hắn càng trở nên sốt ruột.
Hắn hận không thể lập tức xông vào trong, lôi tên kia ra rồi lục soát từ đầu tới chân một lượt.
Nhưng trái ngược với vẻ nóng vội của hắn, Trương Tú vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Ánh mắt chăm chú nhìn cửa động đen kịt phía trước.
Không biết vì sao, trong lòng hắn luôn có một cảm giác bất an khó hiểu.
Tựa như phía sau màn đêm kia đang ẩn giấu thứ gì đó vượt ngoài dự liệu.
Sau vài hơi thở trầm mặc, hắn rốt cuộc vẫn đưa ra quyết định.
“Không được chủ quan.”
“Lưu bốn người ở bên ngoài, bố trí trận pháp phong tỏa toàn bộ lối ra.”
“Nếu hắn chạy thoát ra ngoài, lập tức kích hoạt.”
Nghe vậy, một số người tuy cảm thấy có hơi chuyện bé xé ra to, nhưng vẫn lập tức lĩnh mệnh.
Từng lá trận kỳ nhanh chóng được lấy ra, cắm ở bốn phía xung quanh.
Theo linh lực được rót vào, từng đạo linh quang lập tức phát sáng, hình thành một mảng đồ án khổng lồ, sau đó nhanh chóng chìm xuống lớp băng dưới chân.
Rất nhanh, một tầng dao động vô hình đã âm thầm bao phủ toàn bộ khu vực cửa động.
Làm xong tất cả, Trương Tú lúc này mới chậm rãi thu hồi ánh mắt.
“Những người còn lại theo ta tiến vào.”
“Nếu gặp Trần Tình.”
“Không cần nhiều lời, lập tức động thủ bắt sống.”
Trong mắt hắn lóe lên một tia lạnh lẽo.
“Ta cũng muốn biết… trên người hắn rốt cuộc đang cất giấu bí mật gì.”
Hắn lẩm bẩm một câu, sau đó liền dẫn đầu bước vào động phủ.
Phía sau, Bành Nghĩa Tân nắm chặt trường thương, khóe môi nhếch lên một nụ cười dữ tợn.
Mười mấy thân ảnh nhanh chóng nối đuôi nhau tiến vào trong.
Tiếng bước chân vang vọng giữa động phủ tĩnh mịch.
Mang theo từng luồng sát ý lạnh lẽo đang không ngừng lan rộng.