Xác nhận phía sau không còn ai đuổi theo, Trần Tình lúc này mới âm thầm thở phào một hơi dài.
Nghĩ tới cảnh tượng đầy khó xử vừa rồi, hắn vẫn không khỏi cảm thấy da đầu tê dại.
“Một đám yêu nữ a…”
Trần Tình lắc đầu lẩm bẩm.
Bước chân cũng theo đó chậm lại vài phần.
Lúc này, hắn mới có thời gian kiểm tra tình trạng cơ thể của mình.
Nhờ nhiều lần tu luyện Dương Huyết Sinh Thể, đặc biệt là lần hấp thu hàn khí trong cơ thể Hạ Bạch Y để rèn luyện thân thể, da thịt cùng gân cốt của hắn đã trở nên cứng cáp hơn rất nhiều.
Những vết thương ngoài da nhìn qua tuy có vẻ dữ tợn, nhưng thực tế đều không ảnh hưởng đến căn cơ.
Ngay cả các vết rách trên da thịt cũng đang chậm rãi khép lại với tốc độ mắt thường khó có thể nhận ra.
Chỉ là trận chiến trước đó với đàn Băng Giáp Ma Chu đã tiêu hao của hắn quá nhiều.
Từ việc liên tục chém giết giữa vòng vây yêu thú, cho tới khi bộc phát Thánh Thể.
Sau đó lại không ngừng vận chuyển linh lực hỗ trợ đám nữ đệ tử Vạn Hoa hội luyện hóa dược lực.
Liên tiếp nhiều lần tiêu hao vượt quá cực hạn.
Khiến linh lực trong đan điền hiện giờ gần như đã chạm đáy, chỉ còn sót lại thậm chí chưa tới hai thành so với thời kỳ đỉnh phong.
Nếu lúc này gặp phải một đối thủ ngang tầm, hắn vẫn còn có thể miễn cưỡng ứng phó.
Nhưng nếu lại rơi vào một trận ác chiến kéo dài, kết cục chỉ sợ sẽ không mấy khả quan.
Nghĩ tới đây, hắn khẽ nhíu mày.
“Xem ra phải tìm một nơi yên tĩnh điều tức hồi phục trước đã.”
Đang âm thầm suy nghĩ nên tìm nơi nào để đặt chân.
Bỗng nhiên.
Một làn hương thơm quen thuộc theo gió tuyết nhẹ nhàng bay tới.
Bước chân Trần Tình lập tức khựng lại, biểu cảm trên mặt cũng dần trở nên cứng ngắc.
Không cần quay đầu, chỉ dựa vào mùi hương đặc biệt ấy, hắn cũng đã đoán được người phía sau là ai.
Quả nhiên.
Ngay sau đó, một thanh âm mềm mại pha lẫn vài phần yêu mị rất nhanh vang lên bên tai.
“Tiểu lang quân...”
“Chàng chạy nhanh thật đó, hại người ta đuổi theo mệt gần chết.”
Giọng nói mang theo chút trách móc nhàn nhạt, tựa như một chiếc lông vũ khẽ lướt qua mặt hồ, khiến lòng người bất giác gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
Trần Tình nghe thấy thanh âm ấy, mí mắt không nhịn được giật mạnh vài cái.
Hắn chậm rãi quay đầu lại.
Chỉ thấy cách đó không xa, một thân váy đỏ đang lặng yên đứng giữa màn gió tuyết.
Mái tóc đen như thác nước khẽ lay động theo từng cơn gió lạnh.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt. Đôi mắt phượng xinh đẹp mang theo vài phần trêu chọc nhìn thẳng về phía hắn.
Khung cảnh ấy đẹp đến mức tựa như một bức họa.
Đáng tiếc, trong mắt Trần Tình lúc này lại chẳng khác nào nhìn thấy một phiền phức lớn đang tự mình tìm tới cửa.
Hắn ho khan một tiếng, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh.
“Yêu… khụ… Mộng Yên à, không ở lại chăm sóc các nàng đi, sao lại chạy theo ta làm gì?”
Tô Mộng Yên khẽ nghiêng đầu, nụ cười nơi khóe môi càng thêm rõ rệt.
“Ở đó có Ngân Anh lo liệu là đủ rồi.”
Nàng chậm rãi bước tới.
Đôi chân trần trắng noãn nhẹ nhàng giẫm lên lớp tuyết trắng, rất nhanh đã đến trước mặt Trần Tình, đưa lên một ngón tay ngọc chỉ chỉ vào lòng ngực rắn chắc của hắn.
“Ngược lại là chàng.”
“Bị thương nặng như vậy còn chạy xa như thế làm gì?”
“Ở đây khắp nơi đều nguy hiểm, lỡ như chàng bị hung thú ăn mất… người ta phải biết làm sao đây?”
Trần Tình nghe vậy không khỏi sửng người, lắc lắc đầu nói.
“Ta… ta thật sự không có chuyện gì.”
“Chỉ cần tìm chỗ điều tức một chút là khoẻ.”
Trần Tình vừa nói vừa vô thức lùi lại nửa bước.
Nhưng còn chưa kịp xoay người chuồn đi, Tô Mộng Yên đã đưa tay nắm lấy cổ tay hắn.
“Vậy càng phải đi theo ta, ta biết một nơi rất thú vị.”
“Bên trong còn có một băng động tự nhiên, rất thích hợp để hai ta chữa thương.”
“Hả?”
Trần Tình ngẩn người, nghe kiểu gì cũng cảm thấy có chút không ổn a!
Nhìn lấy biểu cảm kia của Trần Tình, đôi mắt phượng của nàng hơi híp lại.
“Chàng không tin ta?”
“Không phải...”
“Vậy đi thôi.”
Còn chưa đợi hắn kịp phản ứng.
Tô Mộng Yên đã trực tiếp kéo người chạy đi.
Từng cơn gió tuyết gào thét lướt qua bên tai.
Trần Tình bị kéo đi tới mức có chút dở khóc dở cười.
Hắn phát hiện.
Mỗi lần gặp nữ nhân này, quyền lựa chọn dường như chưa bao giờ nằm trong tay mình.
Cùng lúc đó, tại hẻm núi nơi Trương Tú bố trí mai phục.
Bầu không khí vốn đang căng thẳng bỗng xuất hiện một tia biến hóa.
Trương Tú cúi đầu nhìn chiếc la bàn trong tay.
Chỉ thấy điểm sáng vẫn đang ổn định di chuyển theo phương hướng dự tính, bỗng lúc này đột nhiên lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, hơn nữa còn càng lúc càng xa khỏi hẻm núi.
Nụ cười trên mặt hắn lập tức cứng lại, khóe mắt khẽ giật một cái.
Bên cạnh.
Bành Nghĩa Tân cũng chú ý tới sự thay đổi ấy, hắn lập tức nhíu mày.
“Đổi hướng rồi?”
Trương Tú trầm mặt không đáp, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn chằm chằm chiếc la bàn.
Điểm sáng kia không hề có dấu hiệu quay lại, ngược lại còn đang ngày càng đi xa hơn vị trí nơi đây.
Bành Nghĩa Tân thấy vậy, lập tức có chút mất kiên nhẫn.
“Trương huynh.”
“Thời gian khảo hạch không còn nhiều nữa.”
“Nếu bây giờ còn không ra tay, đến lúc đó chỉ sợ sẽ xuất hiện biến số.”
Nghe vậy, sắc mặt Trương Tú cũng dần trở nên âm trầm.
Hắn đương nhiên hiểu điều đó.
Thời gian khảo hạch hiện tại chỉ còn chưa tới hai canh giờ.
Nếu không thể giải quyết Trần Tình bên trong Hàn Vực Cốc.
Một khi đối phương rời khỏi nơi này, muốn tiếp tục ra tay sẽ khó khăn gấp nhiều lần.
Không chỉ phải đề phòng người của Khí phong, mà còn có vô số ánh mắt đang âm thầm chú ý.
Đến lúc đó.
Mọi chuyện sẽ không còn dễ dàng như hiện tại nữa.
Nhưng… nếu cứ như vậy trực tiếp đuổi theo.
Toàn bộ bố trí mà hắn dày công chuẩn bị từ nãy đến giờ sẽ hoàn toàn trở thành vô nghĩa.
Trương Tú siết chặt chiếc quạt trong tay, ánh mắt liên tục biến ảo, hiển nhiên đang cân nhắc lợi hại.
Một lát sau.
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt hiện lên một tia quyết đoán lạnh lẽo.
“Không thể đợi nữa, tất cả thu dọn đội hình.”
“Lập tức đuổi theo.”
Bành Nghĩa Tân nghe vậy, ánh mắt lập tức loé lên một tia hung quang.
Bàn tay nắm chặt trường thương, từng tia sát ý lạnh lẽo chậm rãi lan ra.
“Thanh Tâm Quả… ta nhất định phải đạt được.”
…
Dưới sự dẫn đường của Tô Mộng Yên, hai người nhanh chóng xuyên qua từng dãy vách đá chằng chịt, càng lúc càng tiến sâu vào một khu vực hẻo lánh của Hàn Vực Cốc.
Đi được gần nửa khắc đồng hồ.
Phía trước đột nhiên xuất hiện một vách núi băng khổng lồ.
Giữa vách núi ấy là một khe hở tối om, rộng hơn mười trượng, giống như miệng của một con hung thú cổ xưa đang há ra nuốt chửng mọi thứ bước vào.
Một luồng hàn khí âm lãnh không ngừng từ bên trong thổi ra.
Phía bên ngoài còn in lấy những dấu tích chiến đấu, máu cùng mảnh nhỏ xác thịt rải rác khắp nơi.
Trần Tình vừa nhìn thấy đã khẽ nhíu mày, dường như đã đoán ra được gì đó.