Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 63: Phong Nha Địa Mãng!



Biển lửa vẫn chưa tắt.

Tử Kim Hỏa cuồn cuộn thiêu đốt, ánh lửa phản chiếu lên từng mảnh tro bụi, tạo thành những đốm sáng chập chờn giữa không trung.

Tiếng gỗ cháy nứt tách tách, từng thân cổ thụ đổ sập xuống trong biển lửa, phát ra âm thanh nặng nề vang vọng giữa khoảng rừng trống trải.

Trần Tình đứng giữa trung tâm, lấy ra vài viên đan dược khôi phục cấp tốc nuốt vào.

Hơi thở hắn trầm nặng, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp đau nhức âm ỉ.

Linh lực trong cơ thể đã hao hụt đến bảy, tám phần. Nhưng hắn vẫn không dám buông lỏng dù chỉ một khắc.

Bởi vì… con hung thú kia vẫn chưa bị ép lộ diện.

Giữa sóng nhiệt dâng cao, không khí đột nhiên xuất hiện một tầng dao động mơ hồ như thứ gì đó bể vỡ.

Trần Tình như cảm nhận được, tay hắn siết chặt chuôi trọng kiếm, cảnh giác nhìn về phía phát ra dao động, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.

Đột ngột, một trận cuồng phong quét ngang.

Biển lửa đang cháy dữ dội bị ép cong thành hình vòng cung, rồi trong chớp mắt tắt phụt hơn phân nửa.

Ngay sau đó.

Một tiếng rít khàn khàn vang lên từ dưới lòng đất.

Ầm!!!

Mặt đất phía xa đột nhiên nứt toác.

Một thân ảnh đen dài lao vọt lên khỏi lớp bùn đất bị nung đến đỏ rực.

Lớp vảy sẫm màu trên người nó cháy sém từng mảng, trông có chút chật vật.

Đôi mắt vẫn dựng thẳng như hai lưỡi đao mỏng, tràn ngập phẫn nộ cùng sát ý lạnh đến thấu xương nhìn chằm chằm Trần Tình như hắn vừa mới làm ra chuyện tày đình.

Đồng tử Trần Tình khẽ co lại.

Không phải vì một chiêu vừa rồi không thể hạ gục được nó.

Mà vì hình dạng hung thú trước mắt vượt khỏi mọi sự hiểu biết của hắn.

Con hung thú này dài hơn một thước, đầu thú dữ tợn giống như sói, từ thân đến đuôi lại giống như rắn.

Chỉ có hai chi mọc ra từ phần thân trước, cơ bắp cuồn cuộn, móng vuốt cong dài như móc sắt.

Toàn thân nó được bao phủ bởi lớp vảy đen bóng loáng cứng cáp, phản chiếu lấy ánh lửa tử kim phập phùn.

“Đây là thứ quái quỷ gì?”

Trần Tình khẽ nhíu mày, ánh mắt vẫn khóa chặt sinh vật trước mặt, không dám chớp lấy một lần.

Grào…!!!

Con hung thú quái dị ngửa đầu rít lên, thanh âm trầm thấp mà kéo dài.

Ngay sau đó, một luồng khí tức nặng nề như thủy triều cuộn lên, từng tầng ép thẳng về phía Trần Tình, khiến không khí xung quanh cũng trở nên đặc quánh.

Áp lực đè xuống khiến hắn vô thức lùi lại nửa bước, lưng áo trong chớp mắt đã rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

“Lại là nửa bước linh thú?”

Trần Tình nuốt khan, sắc mặt trở nên khó coi.

So với con Cự Viên trước đó thì thứ trước mặt này, rõ ràng còn đáng sợ hơn rất nhiều.

“Mẹ kiếp!”

Hắn nghiến răng, thầm chửi một tiếng trong lòng.

“Đây là khảo hạch dành cho đệ tử ngoại môn hay sao?”

Chỉ trong vòng chưa đầy hai ngày, hắn đã hai lần chạm mặt tồn tại cấp bậc này, không biết hắn là số đỏ hay vận rủi quấn thân nữa.

Không khí giữa một người một thú như bị kéo căng thành sợi dây mỏng.

Biển lửa tàn lụi dần, chỉ còn từng vệt than đỏ âm ỉ dưới lớp tro xám.

Qua một thời gian.

Con hung thú quái dị kia không lao tới tấn công, cũng không ẩn thân đi.

Nó hạ thấp thân mình, đuôi rắn khẽ quét qua mặt đất. Đôi mắt khóa chặt lấy Trần Tình, đồng tử co giãn theo từng nhịp thở, tựa như cũng có chút kiêng kỵ chiêu vừa rồi của hắn.

Trần Tình cũng không động.

Trọng kiếm trong tay khẽ siết chặt, hắn bây giờ cần nhất là thời gian để khôi phục.

Sau khi sử dụng Phần Vân Chưởng Thế, linh lực trong đan điền hắn chỉ còn không tới ba phần, vết thương trên cánh tay cũng chưa ngừng rỉ máu.

Hắn biết, nếu bây giờ giao đấu, cơ hội chiến thắng chắc chắn bằng không.

Ý niệm rút lui lặng lẽ nảy sinh.

Trần Tình đảo mắt nhìn quanh, bắt đầu tính toán con đường tẩu thoát của mình.



Phía xa, ngoài rìa mảnh rừng bị Trần Tình thiêu cháy.

Trên một thân cổ thụ còn sót lại giữa biển lửa, hai thân ảnh lặng lẽ đứng quan sát.

Một nam một nữ có vài nét tương đồng.

Nam tử dáng người cao ráo, vai rộng lưng thẳng, sau lưng đeo một thanh đại đao bản rộng, chuôi đao lộ ra khỏi vai, trông nặng nề mà thô kệch.

Gương mặt anh tuấn của hắn lúc này lại không giấu được vẻ kinh ngạc.

Ánh mắt hắn dõi xuống khoảng đất trống phía dưới, nơi Trần Tình đang giằng co với hung thú, khẽ thốt lên.

“Không ngờ trong khu vực khảo hạch này lại xuất hiện Phong Nha Địa Mãng biến dị…”

Giọng hắn hạ thấp, mang theo vài phần khó tin.

“Với tình hình hiện tại của Trần Tình… e rằng phải tạm dừng tại đây rồi.”

Bên cạnh hắn, nữ tử vẫn đứng đó. Gương mặt tuyệt mỹ lộ rõ vẻ thích thú, đôi mắt sáng lên, chăm chú dõi theo một người một thú đang giằng co phía xa, tựa như đang thưởng thức một màn kịch hiếm gặp.

Một lát sau, nam tử lại lên tiếng, giọng nói mang theo ý dò hỏi:

“Tỷ tỷ, hay là… chúng ta xuống giúp một tay, cứ để hắn bị loại như vậy cũng khá đáng tiếc?”

Lời vừa dứt, bàn tay hắn đã vươn ra sau lưng. Thanh đại đao nặng nề bị rút khỏi vỏ, lưỡi đao lạnh lẽo phản chiếu ánh lửa tàn phía xa.

Tư thế hắn hơi nghiêng về trước, trọng tâm hạ thấp, rõ ràng chỉ cần một câu đồng ý của nữ tử là có thể lao xuống gia nhập chiến cuộc.

Đến lúc này, nữ tử bên cạnh rốt cuộc cũng có phản ứng.

Nàng giơ tay, gõ một cái lên đầu nam tử.

Một cú không nặng không nhẹ, nhưng đủ khiến chiến ý trong người hắn như bị dội cho tắt ngấm.

“Tên dưới kia không gấp, ngươi gấp cái gì?”

Nàng nghiêng đầu, ánh mắt vẫn dán xuống phía dưới, giọng mang theo vài phần trêu chọc:

“Đừng quên, hắn là kẻ có thể một mình ép lui Cự Viên nửa bước linh thú.”

Nam tử ôm đầu xoa xoa, mặt lộ vẻ không phục:

“Cự Viên thì làm sao so với Phong Nha Địa Mãng biến dị được chứ?”

Hắn liếc xuống chiến trường, khẽ nhíu mày:

“Không biết tên trưởng lão nào phụ trách khu rừng này, vậy mà để sót một con nửa bước linh thú lợi hại như vậy.”

“Tỷ à, nếu bây giờ không ra tay, e là hắn chưa kịp bóp ngọc bội đã bị con kia chém làm đôi rồi.”

Nghe vậy, nữ tử khẽ khựng lại.

Nụ cười nơi khóe môi thu bớt vài phần, ánh mắt cũng trở nên chăm chú hơn.

Dù sao, Phong Nha Địa Mãng biến dị… quả thật không phải loại nửa bước linh thú bình thường có thể so sánh.

Nàng trầm mặc trong thoáng chốc, ánh mắt lóe lên một tia suy tư rồi nhanh chóng khôi phục vẻ bình thản.

“Đừng tưởng ta không biết ngươi chỉ muốn nhân cơ hội thử tay với con hung thú kia, nào có quan tâm đến tên bên dưới sống hay chết.”

Nàng khẽ lắc đầu, khóe môi lại cong lên, nụ cười mang theo vài phần tinh nghịch.

“Chờ thêm một chút.”

Ánh mắt nàng một lần nữa dõi xuống chiến trường, sâu trong đó ẩn hiện ý vị khó đoán.

“Ta muốn xem… hắn còn ẩn giấu bao nhiêu con bài tẩy nữa.”



Trần Tình hoàn toàn không hay biết phía xa có hai người đang lặng lẽ quan sát hắn.

Bấy giờ, hắn đang dốc hết sức suy nghĩ làm sao để thoát khỏi khốn cảnh này.

Đánh, thì đánh không lại.

Chạy, thì tốc độ cũng không bằng đối phương.

Chợt, một tia sáng lóe qua trong đầu hắn.

Trần Tình như nhớ ra một thứ gì đó.

Lúc trước khi Lưu Đức muốn bắt hắn đã đưa cho Vân Phi một đoạn Túy Thần Đằng.

Lúc đó Vân Phi chỉ mới đốt hết phân nửa, còn phân nửa bây giờ đang nằm trong tay hắn.

Trần Tình khẽ động ý niệm.

Nửa gốc Túy Thần Đằng đã lặng lẽ xuất hiện trong bàn tay trái.

Nhìn đám lửa còn âm ỉ xung quanh, hắn như cười như không nhìn sang hung thú, tay phải nắm chặt trọng kiếm, hét dài một tiếng lao đến.

Phong Nha Địa Mãng có chút sửng sốt, nó không ngờ tên nhân loại trước mặt này không chạy đi, lại còn ra tay trước, nhưng rất nhanh nó cũng lấy lại tinh thần.

Chỉ trong tích tắc, nó đã phóng đến trước mặt Trần Tình, hai trảo phía trước giơ ra mang theo hai đoá phong nhận sắc bén đón lấy trọng kiếm đang chém tới.

Keng!

Tia lửa bắn tung tóe, một lực phản chấn kinh khủng truyền ngược, Trần Tình bị đánh bật ra xa, thân thể lộn mấy vòng rồi trượt dài trên mặt đất.

Phụt!

Một ngụm máu tươi phun ra, sắc mặt hắn thoáng trắng bệch.

“Móa nó… quái thai gì đây!?”

Ánh mắt hắn co lại, trong lòng dâng lên một tia chấn động.

Hắn nào ngờ, khí lực của con hung thú này lại kinh khủng đến vậy.

Lần trước bị nó ẩn nấp tập kích, không địch lại còn có thể nói là do bất ngờ.

Nhưng hiện tại chính diện giao phong, hắn vẫn bị áp chế hoàn toàn.

Phong Nha Địa Mãng không cho hắn bất kỳ cơ hội thở dốc nào.

Vừa chiếm thế thượng phong, nó đã gầm lên một tiếng trầm thấp, thân hình như mũi tên rời dây, tiếp tục lao đến.

Phong nhận quanh thân xoáy thành từng tầng, cuồng phong quét ngang, khiến đám tàn hỏa vừa tắt lại bùng lên dữ dội.

Trần Tình vừa chống tay đứng dậy, sát ý lạnh buốt đã ập tới trước mặt.

Nhưng hắn vẫn không phòng ngự cũng không né tránh.

Chỉ cầm kiếm đứng đó, khẽ nhếch môi, ánh mắt nhìn lấy Phong Nha Địa Mãng đang hung hãn lao tới như nhìn kẻ ngốc.

“Tên kia bị đánh cho ngớ ngẩn rồi sao? Sắp chết tới nơi còn đứng đó cười?”

Nam tử cùng nữ phía xa khó hiểu nhìn nhau, rồi thở dài một tiếng.

Trong mắt hai người, cục diện trước mắt đã gần như định đoạt.

Dù bọn họ có muốn ra tay cứu giúp, e rằng cũng đã không còn kịp.

Phong Nha Địa Mãng thấy nhân loại trước mặt đến lúc này vẫn không hề né tránh, thậm chí còn dám nở nụ cười cùng ánh mắt khinh miệt đó, hung tính trong lòng càng bị châm ngòi.

Nó gầm lên một tiếng dữ dội, tốc độ lại tăng thêm mấy phần, phong nhận quanh thân rít lên chói tai, tạo nên cuồng phong cuốn lấy khói lửa xung quanh.

Khi móng vuốt cách cổ Trần Tình chưa đầy một tất.

Thì dị biến xảy ra.

Bịch!!!

Một âm thanh nặng nề vang lên, khiến không gian xung quanh gần như ngưng động.

Một khung cảnh tiếp theo lại khiến hai người một thú trợn tròn mắt.

Không phải cảnh Trần Tình bóp nát ngọc bội trốn đi, cũng không phải cảnh hắn bị phong nhận chém cho tan xác.

Mà lúc này đây, cảnh tượng trước mắt lại đánh đổ nhận thức của mọi người.

Phong Nha Địa Mãng, nửa bước linh thú biến dị đang nằm phủ phục dưới chân Trần Tình.

Toàn thân tê liệt không thể nhúc nhích. Linh lực cũng không điều động được.

Trần Tình lúc này mới thở ra một hơi, lưng áo không biết từ lúc nào đã trở nên ướt đẫm.

Khi nãy bị Phong Nha Địa Mãng đánh bay, hắn đã nhân lúc nó không để ý mà ném nửa nhánh Túy Thần Đằng vào đống lửa tàn gần đó.

Hắn còn định phải chống chọi một thời gian để chờ Túy Thần Đằng cháy lên tạo ra khói.

Không ngờ Phong Nha Địa Mãng lại giúp hắn một tay, làm cho ngọn lửa xung quanh cháy lớn trở lại.

Trần Tình cúi đầu nhìn con hung thú đang trợn mắt, nằm phủ phục dưới chân, ánh mắt thoáng qua một tia vui vẻ.

Hắn dùng mũi kiếm khẽ chạm vào thân nó, kiểm tra một lượt, xác nhận con hung thú này đã hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng.

Không chần chừ thêm nữa, hắn tiến lên, bồi thêm một kích, trực tiếp đánh nó ngất đi, tránh phát sinh biến cố.

Xong xuôi, hắn bắt đầu lục soát.

Nhưng chỉ sau vài nhịp thở, động tác của hắn chợt khựng lại.

“Kỳ lạ, sao lại không có lệnh bài khảo hạch?”

Trần Tình đảo mắt nhìn quanh, cẩn thận tìm kiếm, thử xem trong lúc giao chiến có làm rơi lệnh bài ở đâu không.

Nhưng tìm một vòng, vẫn không thu được gì.

“Chẳng lẽ đã có người đến trước lấy đi?”

Ý nghĩ vừa lóe lên liền bị hắn phủ định.

Khi hắn đặt chân tới khu rừng này, mọi thứ xung quanh đều rất bình thường.

Nếu thật sự có người từng giao thủ với con hung thú này, không thể nào không để lại dấu vết.

Còn nói có kẻ có thể âm thầm lấy đi lệnh bài mà không cần chiến đấu…

Có đánh chết hắn cũng không tin.

Ánh mắt Trần Tình dần trầm xuống.

“Chẳng lẽ, có kẻ cố ý để sót lại vài con nửa bước linh thú, muốn phá rối khảo hạch?”

Ý nghĩ vừa dâng lên, trong lòng hắn liền khẽ chấn động.

“Hay là… không chỉ dừng lại ở đó?”

Ánh mắt hắn thoáng co lại.

“Biết đâu… trong khu rừng này, còn tồn tại cả linh thú thật sự…”

Nghĩ đến đây, sống lưng Trần Tình chợt lạnh toát.

Nếu thật sự gặp phải linh thú… Chỉ sợ ngay cả cơ hội bóp nát ngọc bội để thoát thân cũng không làm được.

Trần Tình không dám nghĩ thêm nữa, hắn móc ra đan dược trị thương nuốt vào, dặn lòng phải thận trọng hơn, vừa luyện hóa dược lực vừa nhanh chóng rời đi.

“Khi nãy… đệ có thấy hắn ra tay không?”

Nữ tử vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cảm giác bàng hoàng, quay sang hỏi.

Nam tử khựng lại một chút, rồi vô thức lắc đầu.

“Không thấy!”

Hắn nhíu mày, ánh mắt vẫn dán chặt xuống Phong Nha Địa Mãng đang nằm bất tỉnh.

Rõ ràng tên kia đứng yên không nhúc nhích, vậy mà Phong Nha Địa Mãng lại đột ngột gục xuống.

“Chẳng lẽ… hắn ra tay quá nhanh, nhanh đến mức chúng ta cũng không kịp nhận ra?”

Nữ tử không đáp, chỉ nhìn chầm chầm vào đám lửa đang cháy hừng hực bên dưới, như đã lờ mờ đoán ra được gì đó, trong mắt lóe lên một tia hứng thú khó giấu.

Một lát sau, nàng thu lại ánh nhìn, giọng nói trở nên nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

“Đệ đi thu thập lệnh bài đi, đừng để đến khi kết thúc khảo hạch mà còn không lọt nổi vào top hai mươi, mất mặt lắm đấy.”

Nam tử sững lại, khó hiểu hỏi.

“Vậy còn tỷ?”

Nữ tử khẽ cong môi, ánh mắt lại liếc về phía bóng lưng đang rời đi kia.

“Ta theo dõi hắn.”

Giọng nàng hạ thấp vài phần, mang theo ý vị sâu xa:

“Tên này… có gì đó rất không bình thường. Nếu bây giờ không hiểu rõ hắn, đến vòng thứ hai, sẽ khó mà đối phó.”

Dứt lời, không đợi nam tử kịp phản ứng, thân ảnh nàng đã nhẹ nhàng nhảy khỏi cành cổ thụ, lướt đi như một cơn gió, cẩn thận bám theo phía sau Trần Tình.