Một thân ảnh khoác áo choàng xám rộng lớn đang lặng lẽ ngồi trên bảo tọa cao nhất.
Chiếc mặt nạ bạc lạnh lẽo che khuất hoàn toàn dung nhan, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm như đầm nước cổ.
Ngay lúc này, từng tia thần thức trải rộng khắp ngoại môn của thân ảnh ấy cũng chậm rãi thu hồi về cơ thể.
Sau đó người này khẽ nhắm mắt, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi vang lên, rồi chìm vào sự im lặng tịch mịch giữa đại điện trống trải.
"Bạch Y..."
"Xin lỗi... Là ta tính sai rồi.”
Ngón tay trắng nõn dưới lớp áo bào khẽ siết chặt đến trắng bệch.
Nhớ lại thời điểm ban đầu khi đích thân giao nhiệm vụ giành lấy vị trí hạng nhất kỳ khảo hạch này cho Trần Tình, lúc ấy tu vi của hắn mới chỉ dừng lại ở Luyện Khí tầng bảy đỉnh phong.
Dù biết rõ thiên phú và chiến lực thực tế của hắn vượt xa tu vi bề ngoài, nhưng cảnh giới thấp kém vẫn là nhược điểm chí mạng.
Lúc đó, nàng căn bản không dám đặt quá nhiều kỳ vọng, mục đích sâu xa khi đẩy hắn vào cuộc thi chỉ đơn giản là muốn mượn quân bài chưa ai biết tới này để náo loạn cục diện ngoại môn một chút, tiện thể tạo sân chơi cho hắn rèn luyện.
Thế nhưng, màn trình diễn của Trần Tình ở vòng đầu tiên đã hoàn toàn phá vỡ mọi định kiến của nàng.
Sự tiến triển thần tốc về cả tu vi lẫn chiến lực, thậm chí việc hắn có thể mạnh mẽ đánh lui một con nửa bước linh thú, dùng thủ đoạn hạ gục được Phong Nha Địa Mãng, đã khiến nàng nhìn thấy một khả năng lớn hơn.
Chính vì vậy, nàng mới hạ lệnh cho Thân Chính Dương đang âm thầm quan sát khảo hạch thay đổi quy tắc ngay giữa chừng, tăng số lượng đệ tử tiến vào vòng hai.
Một khi ba mươi danh ngạch bổ sung xuất hiện quá đột ngột.
Số lượng thành viên của các ban hội sẽ có chênh lệch khỏi dự tính ban đầu, cán cân thực lực sẽ không còn cân bằng nữa.
Khi đó, sẽ không có bất kỳ thỏa thuận hay quy tắc ngầm nào kịp đưa ra để phân phối phần lợi ích khổng lồ này.
Việc này sẽ làm kích động dã tâm của các đại bang hội, khiến chúng vì tranh giành mười danh ngạch tiếp theo này mà quay sang cắn xé lẫn nhau.
Theo tâm lý của những kẻ đứng đầu các thế lực, ai cũng muốn nhét người của phe mình vào thứ hạng cao nhất để tối đa hóa lợi ích, huống hồ bây giờ thực lực các bên lại có phần chênh lệch.
Một khi cục diện các bang hội rơi vào thế hỗn chiến, thế cân bằng bị phá vỡ, đó mới là thời cơ chín muồi để một kẻ đi săn đơn độc như Trần Tình chen chân vào giành lấy ngư ông đắc lợi.
Theo tính toán của nàng, dựa vào chiến lực quái dị và tiềm năng của Trần Tình, chỉ cần cẩn thận một chút, việc hắn thuận lợi chiếm được một trong mười vị trí đứng đầu gần như hoàn toàn có thể.
Nhưng, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.
Điều nàng không ngờ tới nhất, chính là trước cả khi nàng ra tay thay đổi quy tắc, đã có kẻ âm thầm giăng sẵn một sát cục nhắm vào Trần Tình.
Đám bang hội ngoại môn chẳng những không vì lợi ích mà nảy sinh tranh đấu như nàng dự liệu, ngược lại còn liên minh với nhau, tập hợp toàn bộ tinh anh chỉ để vây giết Trần Tình.
Sự thay đổi quy tắc do chính tay nàng tạo ra, cuối cùng lại vô tình trở thành một đòn bẩy, đẩy Trần Tình thẳng vào tử địa.
Tuy nhiên, biến số lớn nhất nằm ngoài mọi sự tính toán của cả nàng lẫn thế lực đứng sau màn, lại chính là sự quật cường đến điên cuồng của thiếu niên ấy.
Đứng trước bờ vực cái chết, hắn chẳng những không gục ngã, ngược lại còn triệt để bộc phát, một mình một kiếm đại sát tứ phương, giết đến mức long trời lở đất.
Nghĩ đến hình ảnh thiếu niên toàn thân đẫm máu quỳ giữa quảng trường vừa rồi, ánh mắt sau lớp mặt nạ bạc của nàng khẽ trầm xuống, tràn ngập vẻ tự trách.
”Ta quả thật đã đánh giá thấp sự điên cuồng của đám người kia... và cũng đánh giá thấp cả hắn.”
Ầm!
Không lâu sau đó, cánh cửa đá nặng nề của đại điện đột nhiên chậm rãi mở ra.
Một thân ảnh lôi thôi lếch thếch từ bên ngoài nghênh ngang bước vào - chính là vị lão giả vừa dùng uy thế ép lui Tam Trưởng Lão lúc nãy.
Sau khi tự rót và nhấp một ngụm trà đầy thong thả, lão mới ngẩng đầu, đưa ánh mắt quắc thước nhìn về phía bảo tọa, khẽ cười nói.
“Lộ nha đầu, ngoại môn đã náo loạn đến nước này rồi, ngươi vẫn bình thản ngồi yên ở đây xem như không có chuyện gì sao?”
Lúc này, thân ảnh áo xám trên bảo tọa mới chậm rãi đứng dậy.
Nàng không trực tiếp trả lời câu hỏi kia, mà bước từng bước xuống thềm đá, tiến đến trước mặt lão già lôi thôi, khom người hành một cái lễ của vãn bối.
“Đa tạ sư bá ra tay cứu lấy tiểu tử Trần Tình.”
“Nếu không, ta cũng không biết phải ăn nói thế nào với Bạch Y.”
"Không có gì, dù sao lão già ta cũng đang rảnh rỗi."
Lão già lôi thôi xua xua tay, rồi nheo mắt nhìn nàng, trong ánh mắt hiện lên vẻ khó hiểu.
"Nhưng lão phu vẫn không thông một chuyện.”
"Với thực lực của ngươi, chỉ cần xuất hiện sớm một bước, chuyện hôm nay đã chẳng đến nông nỗi nào?"
Thân ảnh kia trầm mặc hồi lâu, một lúc sau, dưới lớp mặt nạ bạc mới vang lên một tiếng thở dài đầy bất lực.
"Ta không thể xuất hiện."
Lão già lôi thôi nhướng mày, ánh mắt đột nhiên lóe như nghĩ tới điều gì đó.
“Chẳng lẽ… vì tên Đại trưởng lão kia?"
Nàng khẽ gật đầu, giọng nói bỗng trở nên nặng nề.
"Nếu hôm nay ta bất chấp tất cả mà đứng ra che chở cho Trần Tình... thì lão già Đại trưởng lão kia cũng sẽ đích thân ra mặt.”
“Trải qua những việc vừa rồi, ta chắc chắn lão đã nảy sinh sát ý, xem Trần Tình là mối họa cần phải loại bỏ."
Nàng thở dài một tiếng đầy cay đắng, quay sang nhìn vị lão giả lôi thôi, tiếp tục nói.
“Sư bá người có lẽ cũng đã biết, hiện tại đại đa số các trưởng lão trong cốc đều đã đứng về phe Đại trưởng lão, âm thầm thao túng toàn bộ thế lực của cả ngoại môn lẫn nội môn.”
“Một khi xung đột giữa ta và lão công khai bùng nổ, Vân Ẩn Cốc này lập tức sẽ rơi vào đại loạn.”
“Lúc này đây, ta thật sự không có tự tin sẽ đối phó được lão cùng thế lực phe cánh phía sau, nói chi đến việc có thể bảo vệ được Trần Tình?”
Nàng ngừng lại một chút, sau đó lại tiếp tục hướng về lão già lôi thôi cúi đầu.
“Cũng may lần này có Sư bá ra tay, khiến lão kiêng dè mà tạm thời thu liễm, giúp ta có thêm thời gian để xoay sở cục diện.”
Lão già lôi thôi trầm ngâm nhìn nữ tử đang cúi người trước mắt, sau đó nhẹ đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt đột nhiên trở nên sâu xa.
"Ngươi nghĩ cứ như vậy thì lão sẽ dừng tay sao?”
“Hôm nay tên tiểu tử kia biểu hiện quá mức yêu nghiệt, còn giết đi một nhân tài quan trọng của nội môn, lão già kia sớm muộn gì cũng tìm cớ gán cho hắn một cái tội danh rồi âm thầm gạt bỏ.”
“Lộ nha đầu, ngươi muốn bảo vệ hắn, nhưng hình như ở Vân Ẩn Cốc này, ngoài Khí phong ta ra thì không còn chỗ cho hắn dung thân nữa rồi.”
Lời nói của Sư bá như một gáo nước lạnh dội thẳng vào thực tế.
Lão già lôi thôi nhìn nàng, rồi lại lắc đầu cười khổ, trong giọng nói mang theo vài phần cảm thán xót xa.
"Xem ra... cái chức Cốc Chủ này, ngươi làm cũng chẳng dễ dàng gì.”
“Thôi được rồi, lão già này sẽ giúp ngươi trông chừng tiểu tử đó thêm một thời gian.”
“Nhưng đường của hắn, tự hắn phải đi, ta không thể suốt ngày cứ kè kè bên cạnh bảo vệ hắn được.”
Dứt lời, lão đứng dậy, thân ảnh lôi thôi lại một lần nữa nghênh ngang bước ra ngoài.
Cánh cửa đá nặng nề của đại điện từ từ khép lại, cắt đứt chút ánh sáng cuối cùng tràn vào từ bên ngoài.
Trong ánh sáng lập lòe của từng viên dạ minh châu chiếu rọi, vị Cốc chủ huyền bí vẫn lẳng lặng đứng đó, chiếc mặt nạ bạc phản chiếu tia sáng lạnh lẽo, một lần nữa chìm vào sự im lặng tịch mịch của đại điện.
…
Cùng lúc đó, tại đỉnh Đan Phong - nơi hội tụ linh khí nồng đậm, thoang thoảng mùi hương dược thảo thanh khiết quanh năm không tán.
Bên trong một gian mật thất lãng đãng sương khói, bầu không khí lại đang căng thẳng đến nghẹt thở.
Trần Tình lúc này đang nằm bất tỉnh trên một chiếc giường ngọc thạch tỏa ra hàn khí nhàn nhạt.
Sau khi được cho uống đan dược trị thương cao cấp, thương thế trên người hắn đã dần ổn định, nhưng trên gương mặt anh tuấn kia vẫn giữ lấy vẻ tái nhợt, lồng ngực phập phồng yếu ớt.
Ngay bên cạnh giường, một vị lão giả tóc râu bạc trắng, tiên phong đạo cốt đang nhắm nghiền hai mắt.
Ngón tay gầy guộc của lão đặt trên cổ tay Trần Tình, cẩn thận dẫn dắt, hòa tan dược lực, đồng thời cảm nhận từng đợt mạch tượng hỗn loạn bên trong cơ thể hắn.
Đứng cách đó không xa, Thân Chính Dương sắc mặt nghiêm nghị, tà áo còn dính vài vệt máu khô chưa kịp tẩy sạch.
Bản thân hắn vì trúng kế điệu hổ ly sơn mà chậm trễ cứu viện, trong lòng vốn đã tràn ngập áy náy, nay chỉ biết im lặng chờ đợi kết quả.
Khác với sự trầm ngâm của Thân Chính Dương, Liễu Tố Uyên đứng bên cạnh lại không giấu nổi sự nôn nóng.
Đôi bàn tay ngọc ngà của nàng siết chặt vào nhau, ánh mắt khóa chặt trên gương mặt đầy nếp nhăn của vị lão giả.
Nhìn thấy ngón tay đối phương khẽ buông ra, rồi lại cau chặt chân mày, nặng nề lắc đầu, nàng cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà gấp gáp hỏi.
"Phong chủ, tình hình của hắn thế nào rồi? Liệu có ảnh hưởng đến tính mạng không?"
Thì ra, vị lão giả tiên phong đạo cốt này chính là người đứng đầu Đan Phong - Mặc Huyền Sinh.
Khi nghe được câu hỏi của Liễu Tố Uyên, lão chỉ khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi đứng dậy, đưa ánh mắt phức tạp nhìn thiếu niên trên giường ngọc, thanh âm trầm trọng.
"Mạng nhỏ thì giữ được, nhưng tình trạng... vô cùng tồi tệ.”
“Lão phu tu đạo mấy trăm năm, chưa từng thấy kẻ nào ở cảnh giới Luyện Khí lại có thể điên cuồng đến mức này."
Lão vuốt râu, điềm nhiên chỉ vào lồng ngực Trần Tình rồi giải thích.
"Thương thế bên ngoài tuy nhìn dữ tợn, kinh mạch xương cốt đều rạn nứt, nhưng bằng vào đan dược và linh lực chữa trị thì vẫn có thể khôi phục.”
“Cái đáng sợ nhất chính là bên trong... Tên tiểu tử này không biết đã dùng bí thuật gì đó để cưỡng ép bộc phát sức mạnh vượt quá giới hạn chịu đựng của bản thân.”
“Hiện tại, linh lực cuồng bạo biến dị đang càn quét khắp nơi, dẫn đến việc…"
Mặc lão dừng lại một chút, ánh mắt hiện lên vẻ tiếc nuối tột cùng.
"Căn cơ của hắn đã xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt như mạng nhện.”
“Các ngươi nên biết, đối với tu sĩ chúng ta, căn cơ rạn nứt còn đáng sợ hơn cả kinh mạch đứt đoạn.”
“Nếu không tìm được linh dược nghịch thiên để vá lại, nhẹ thì sau này mỗi lần đột phá đều sẽ nguy hiểm gấp nhiều lần người bình thường, còn nặng thì… tu vi sẽ trực tiếp dừng chân tại chỗ thậm chí có thể trở thành phế nhân.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Liễu Tố Uyên liền trắng bệch đi vài phần.
Thân Chính Dương bên cạnh cũng chỉ biết im lặng thở dài, ánh mắt tràn ngập vẻ bất lực.
Bọn họ đều là những người có kiến thức, làm sao không hiểu rõ linh dược có thể vá lại căn cơ trên đời này quý hiếm đến mức nào.
Thứ nghịch thiên cải mệnh đó cơ hồ chỉ tồn tại trong các quyển điển tịch cổ xưa, chưa ai tận mắt trông thấy, nói chi đến việc họ có thể tìm về cứu chữa cho một đệ tử ngoại môn?
Thấy hai người chìm vào im lặng, Mặc lão cũng không nói thêm gì nữa.
Lão thầm thở dài một tiếng tiếc nuối cho một tài năng thiên túng, sau đó thu dọn đồ đạc rồi lặng lẽ lắc đầu rời khỏi mật thất.
Lúc này, trên giường ngọc, Trần Tình vẫn im lìm nằm đó.
Dược lực cuồn cuộn không ngừng thẩm thấu vào da thịt, nhanh chóng xoa dịu và chữa trị những tổn thương sâu trong từng phong mạch, xương cốt.
Nhưng không một ai hay biết rằng, thần trí của hắn lúc này lại hoàn toàn đóng băng, chìm sâu vào trạng thái hỗn độn tịch mịch.
Sâu trong thức hải, ý thức của hắn đã bị một lực lượng thần bí kéo tuột vào khoảng không vô định, triệt để cách ly với thế giới bên ngoài.
…
Không biết qua bao lâu.
Ý thức Trần Tình dần dần khôi phục.
Hắn chậm rãi mở mắt, nhưng trước mặt vẫn chỉ là một mảnh tối tăm vô tận.
Ký ức ở quảng trường ngoại môn lập tức ùa về như nước lũ.
Đôi mắt đỏ như máu… Sát ý ngập trời… Tiếng cười điên loạn của chính bản thân mình… cùng với khát vọng muốn giết sạch tất cả.
Nghĩ đến đó, sắc mặt Trần Tình lập tức trắng bệch.
"Không..."
Hắn nhớ rất rõ.
Lúc ấy hắn vẫn còn ý thức, hắn biết mình đang làm gì.
Hắn muốn dừng lại, muốn khống chế bản thân, nhưng luồng sát ý khủng bố kia lại giống như một con hung thú ngủ say vừa tỉnh giấc, điên cuồng nuốt chửng toàn bộ lý trí.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn mình từng bước rơi vào điên loạn, hoàn toàn bất lực.
Đúng lúc này…
Keng!
Một tiếng kiếm ngân thanh thúy bỗng vang vọng khắp không gian.
Thanh âm ấy giống như một dòng nước mát chảy qua thần hồn, trong nháy mắt xua tan toàn bộ cảm giác hỗn loạn.
Trần Tình bỗng giật mình tỉnh táo.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chẳng biết từ lúc nào, mảnh hắc ám xung quanh đã biến mất, thay vào đó là một không gian rộng lớn có chút quen thuộc.
Ở chính giữa không gian, Dương Viêm Phong Thiên Kiếm đang lặng lẽ lơ lửng, thân kiếm không ngừng tỏa ra từng vòng hào quang đỏ nhàn nhạt.
Trần Tình ngẩn ra một lúc, sau đó mới giật mình thốt lên.