Triệu Phụ Vân nhanh chóng phản ứng lại, bản thân hắn mang huyết mạch của Vân thị, hơn nữa từ những dấu vết để lại, thân phận lai lịch của hắn không hề đơn giản, không chỉ dừng lại ở điểm huyết mạch Vân thị này.
Ví dụ như túc tuệ của chính mình, cho đến hiện tại hắn vậy mà có một cảm giác không chân thực. Ký ức kiếp trước đã dần trở nên mờ nhạt, như bị vầng mặt trời trong lòng hắn chiếm lấy, biến những ký ức đó thành ngọn lửa bùng cháy, hay nói cách khác là bị hỏa diễm thiêu rụi.
Đặc biệt là gần đây, hỏa vận trong lòng hắn giống như hạt giống đang nảy mầm trở lại. Hắn biết, đó là bởi vì Kim Ô thần điểu của hắn đã hạ lạc khắp nơi, đã bén rễ nảy mầm trong lòng mọi người. Hắn hiểu rõ, một khi hỏa chủng đã rơi xuống thì sẽ nhanh chóng lan rộng, đốm lửa nhỏ sớm muộn cũng thành thế lửa cháy lan cả đồng cỏ.
Loại hương hỏa nguyên lực này sẽ khiến Kim Ô thần điểu trong lòng hắn thực sự bay ra khỏi ký ức, bay từ thần thoại của một thế giới khác vào hiện thực nơi đây.
Mà cảm giác này cũng như đang xác minh cho tu hành của chính hắn, giống như cơn mưa ánh sáng đổ xuống xối xả, nhấn chìm hồ nước trong thân thể, nhấn chìm những sông núi đó. Có thể tiên liệu được trong tương lai, núi non đều sẽ bị nhấn chìm, sau đó hóa thành đáy biển, mà trong lòng sẽ chỉ còn lại một biển Xích Viêm rực cháy.
Hắn đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Hắn cảm thấy có kẻ đã mượn thân thể hắn để nuôi dưỡng ra một Xích Viêm mới.
Nhìn Phùng Hoằng Sư, hắn không nhịn được mà hỏi: "Có một chuyện ta muốn thỉnh giáo sư huynh."
"Sư đệ mời nói."
"Sư huynh quen biết dì cả Vân Ỷ Thanh của ta, vậy nàng ấy có người muội muội nào tên là Vân Ỷ Hồng không?" Triệu Phụ Vân hỏi.
Phùng Hoằng Sư nhìn Triệu Phụ Vân với ánh mắt đầy thâm ý, nói: "Vân Ỷ Thanh mà ta biết thì không có, nhưng có lẽ ở chỗ người khác thì nàng ấy lại có. Vân vô thường, tùy gió mà động. Ta gặp là nàng ấy của lúc đó, còn nàng ấy sau này như thế nào thì ta cũng không biết."
Triệu Phụ Vân nghe xong những lời này, ban đầu chỉ thấy kinh ngạc, nhưng ý tứ xoay chuyển trong lòng, hắn lập tức hiểu được ý của Phùng sư huynh.
Ý của y đại khái là y chỉ biết một mặt của Vân Ỷ Thanh, còn một người có bao nhiêu mặt, y cũng không rõ. Một tầng ý nghĩa khác là vạn sự vạn vật luôn biến hóa phát triển, không thể dùng một ấn tượng từng thấy trong quá khứ để quy kết toàn bộ về đối phương.
Y giống như đã trả lời mà cũng như chưa trả lời, nhưng Triệu Phụ Vân không thể nói là y không cho mình đáp án. Mà trong lòng Triệu Phụ Vân lờ mờ đã có câu trả lời.
Từ những thông tin Triệu Phụ Vân có được, dì cả có một khoảng thời gian chỉ có một mình, mà khi đó những người quen biết nàng đều khẳng định chỉ có một Vân Ỷ Thanh, không có Vân Ỷ Hồng nào cả. Nhưng cha ruột của Triệu Phụ Vân lại gặp được Vân Ỷ Hồng.
Lúc ở Hợp Sinh thị, ban đầu rõ ràng là hai tỷ muội cùng tiến vào, nhưng sau đó chỉ có một mình Vân Ỷ Thanh quay trở lại, thế nên khuôn mặt giữ cửa kia mới nhận ra hắn giống Vân Ỷ Hồng, mới nói với hắn rằng Vân Ỷ Hồng đã bị bán đi.
Vậy thì rốt cuộc có người nào tên là Vân Ỷ Hồng hay không?
Trong lòng Triệu Phụ Vân vẫn chưa thể chắc chắn.
Cũng may, hắn không phải hạng người hay chấp nhất. Thế giới này có quá nhiều bí mật, từ thiên địa đến con người, những người thời trước, những người đương thời, ngay cả vị Sơn chủ trước mặt này cũng mang trong mình đầy bí mật. Dáng vẻ của y như thể sắp bị những bí mật đó đè còng cả lưng. Thậm chí Triệu Phụ Vân còn cảm thấy, khi y nói ra những bí mật viễn cổ này còn như có một cảm giác được giải thoát.
"Sư huynh gọi ta tới, chắc không chỉ đơn thuần là để kể cho ta nghe những chuyện này chứ?" Triệu Phụ Vân chậm rãi nói.
Thần thái vốn mang vài phần mệt mỏi của Phùng Hoằng Sư vào một khắc này nhanh chóng biến mất, y nói: "Sư tôn từng nói, nếu ngôi sao tan rã và rơi rụng, chính là lúc hai giới hợp lưu. Hiện tại ngôi sao ở đây đã bắt đầu có dấu hiệu rệu rã, tốc độ rệu rã này rất nhanh, đó là vì đại trận năm xưa bố trí trên toàn bộ Võ Chu quốc đã bị phá hoại."
"Mà điểm mấu chốt của đại trận chính là nằm trong hoàng cung Kinh thành. Kết hợp với những chuyện xảy ra bao năm qua cùng bức thư của Phong Lôi sư huynh mấy ngày trước, ông ta nói Hoàng đế ở Kinh thành đã xảy ra vấn đề. Nếu thực sự là vậy, thì cần phải trấn sát kẻ đó. Sư đệ đang ở thời điểm mấu chốt của tu hành, vốn không nên quấy rầy, nên ta muốn hỏi liệu đệ nhị Nguyên Anh của sư đệ có thời gian rảnh để đến Kinh thành một chuyến hay không."
Dù Triệu Phụ Vân chưa bao giờ hiển lộ đệ nhị Nguyên Anh trước mặt y, nhưng hắn biết Phùng sư huynh nắm giữ cấm chế của núi Thiên Đô, y chắc chắn có thể nhận rahết thảy xuất nhập của con người hay linh thể, huống hồ là đệ nhị Nguyên Anh độn ra khỏi núi.
Triệu Phụ Vân khẽ nhắm mắt, tâm thần chìm sâu xuống, hắn đã cảm nhận được ở phía bên kia, chiếc Âm Dương Hoàn mà đệ nhị Nguyên Anh đang tế luyện đã đến thời khắc cuối cùng, sắp sửa thành công.
"Sắp xong rồi, khoảng mười ngày nữa là được." Triệu Phụ Vân nói.
Phùng Hoằng Sư nói: "Thái Hư Đạo Tổ từng có một câu nói: muốn tất cả những thứ hư vô hiển hóa ở thế gian này đều phải nảy mầm lần nữa, rễ phải cắm sâu vào thế giới này thì mới có thể thực sự trưởng thành."
Triệu Phụ Vân lập tức hiểu y đang nói về Kim Ô – tức mặt trời – thứ hiển hóa từ sâu trong ký ức của hắn vào thế gian này.
Hắn cũng không định tự mình phỏng đoán trong lòng nữa, liền hỏi ngay: "Sư huynh, năm đó bảo ta đến núi Tề Vân, liệu có phải là đã dự tính được hỏa diễm Xích Viêm sẽ chọn ta, cũng biết thân xác ta lúc này nghi là Xích Viêm trọng sinh?"
Hắn vẫn còn nhớ khi mình tiếp thu một phần hỏa diễm Xích Viêm xong bị truy đuổi đến tận núi Thiên Đô, kẻ truy đuổi hắn chính là ý chí "Xích Viêm" sinh ra tại vùng đất Võ Chu này, vì nơi đây từng sắc phong Xích Viêm Thần Quân nhưng nó lại không giống với Xích Viêm nguyên bản sinh ra giữa thiên địa.
Nó vì muốn cầu sinh, không muốn ý chí của mình tan biến giữa trời đất nên muốn nhập vào thân thể Triệu Phụ Vân, để Triệu Phụ Vân làm kẻ "phụ dương", nhưng đã bị núi Thiên Đô ngăn lại. Với tu vi của Triệu Phụ Vân lúc đó, hắn khó lòng gánh vác nổi, hơn nữa nếu bị ý chí đó xâm nhập thì hắn sẽ phải tốn lượng lớn thời gian để mài mòn nó, điều này sẽ ảnh hưởng đến tiến trình tu hành của hắn.
"Bởi vì hỏa ý trong người ngươi đã đậm đặc, những người đến đó lần ấy đều là những người có duyên với 'Xích Viêm'. Việc ngăn cản ý chí 'Xích Viêm' cho ngươi cũng là điều nên làm. Còn hiện tại, trong thân thể ngươi có Xích Viêm trọng sinh hay không, nếu ngươi cảm thấy có thì là có, nếu ngươi cảm thấy không thì là không."
Triệu Phụ Vân không nói gì thêm. "Xích Viêm" sinh ra trong thân thể hắn là gì thì chỉ có chính hắn rõ nhất. Ít nhất hiện tại hắn cảm thấy mọi thứ đều lấy ý chí của bản thân làm gốc.
"Ý niệm trong thân ta, tự nhiên là ý của ta." Triệu Phụ Vân khẳng định chắc nịch, giống như đang nói cho ngọn lửa cuồn cuộn trong lòng mình nghe vậy.
"Ngươi nghĩ được như vậy là tốt. Tuy rằng tuổi tác chúng ta chênh lệch nhiều, nhưng ngươi là sư đệ của ta, đây là sự thật. Chuyện tu hành dù là ở bản thân, nhưng nếu có việc gì cần ta giúp, cứ việc đến tìm ta." Phùng Hoằng Sư nói.
"Sư huynh, thiên địa sắp đảo lộn, núi Thiên Đô cũng chưa chắc giữ nổi, ta và ngươi sau này thế nào cũng chưa biết được, không cần nói những lời trấn an lòng ta. Ngươi cứ nói khi nào vào Kinh, có bao nhiêu người cùng đi." Triệu Phụ Vân hỏi.
"Một tháng sau, chúng tu sĩ Đại Chu sẽ cùng tụ hội tại Kinh đô." Phùng Hoằng Sư không nói thêm gì khác.