Triệu Phụ Vân một lần nữa đi tới bên trong Thiên Đô điện.
Trong Thiên Đô điện là từng cây cột thần bí thô to, bên trên điêu khắc các loại dị thú và phù văn. Triệu Phụ Vân tới đây không nhiều, nhưng mỗi lần hắn đến thì đều là những lúc cảnh giới của bản thân khác biệt, song mỗi lần nhìn thấy những cây cột này vẫn đều có một cảm giác không thấy được điểm tận cùng.
Những cây cột này trong mắt hắn vẫn thần bí như cũ. Cúi đầu nhìn, hắn có thể cảm giác được những cây cột này như cắm rễ vào sâu trong lòng núi Thiên Đô, mà ngẩng đầu lên thì lại giống như chính những cây cột này đã chống đỡ cả một mảnh trời.
Lần đầu tiên tới, hắn thấy phía trên cột là nóc nhà, sau đó thấy tầng mây, tiếp nữa lại thấy tận cùng của cột là tinh không. Mà lần này, thứ hắn nhìn thấy là một mảnh đen kịt giống như những cây cột này đang chống đỡ bức màn đen, không để nó hạ xuống.
Một lần nữa gặp lại sư huynh Phùng Hoằng Sư, cảm giác của hắn lại càng sâu sắc hơn.
Tuy bản thân hắn là tu vi Kim Đan, nhưng lại dùng Huyền Xá châu luyện thành đệ nhị Nguyên Anh, đã có được nhãn lực của tu sĩ Nguyên Anh.
Nguyên Anh, còn gọi là Anh Thần. Một số năng lực cảnh giới của Anh Thần sẽ phản bổ ngược lại chính bản thân hắn.
Mà khi hắn dùng ánh mắt ở cảnh giới Anh Thần nhìn Phùng Hoằng Sư, lại phát hiện Phùng Hoằng Sư vẫn thần bí như cũ. Trên đỉnh đầu y có một mảnh tinh quang rực rỡ giống như Thiên Đô điện mở ra một ô cửa sổ trời, chỉ để cho y tắm mình trong ánh sao.
Lại giống như mảnh tinh không nhỏ bé này chỉ soi sáng một mình y vậy.
"Phụ Vân sư đệ, bình an trở về là tốt rồi. Tuy thân thể ngươi không nhiễm ác khí trong hắc ám, nhưng ở trong hắc ám lâu ngày tâm linh sẽ bất tri bất giác bị ăn mòn, giống như nơi ngọn lửa thiêu qua sẽ biến thành màu đen vậy." Hiển nhiên Phùng Hoằng Sư liếc mắt một cái đã nhận ra vấn đề trên người Triệu Phụ Vân lúc này.
Hắn ở trong hắc ám lâu như vậy, dù mang trong mình pháp ý "Vô Cấu" nhưng giữa hắc ám mênh mông vô bờ kia, luồng viêm hỏa trên người hắn cũng chỉ như một ngọn đèn nhỏ. Điều này đòi hỏi hắn phải ở trong một môi trường thanh tĩnh, từ từ xua tan những dấu vết bị hắc ám xâm thực trên người.
"Hơn nữa, từ khi đệ kết Kim Đan đến nay vẫn chưa được yên tĩnh tu trì. Hiện tại trở về, nên yên ổn chải chuốt lại pháp lý, minh xác tương lai, như vậy mới có cơ hội tiến thêm một bước. Nếu không thể minh xác tương lai, sau này làm sao có thể để đan thai dục anh đây."
Lời của Phùng Hoằng Sư rất có lý. Lúc trước Triệu Phụ Vân tu trì Thuần Dương bảo điển, sau đó tế luyện Xích Viêm tượng thần, tiếp nữa lại tu là Thái Hư Vô Kiếp Chân Kinh.
Mà Kim Đan trong người hắn lại thuộc tính Thuần Dương, linh bảo bản mệnh trong tay cũng là Xích Viêm thần đăng, tuy là tự tay luyện chế có thể phát huy uy lực lớn nhất, nhưng lại không thể nhận được sự gia trì từ pháp môn bản thân đang tu luyện. Cho nên hắn cần tĩnh tâm chải chuốt pháp lý, cảm ngộ đạo vận.
"Đa tạ chưởng môn nhắc nhở." Triệu Phụ Vân trả lời: "Những năm qua hãm sâu trong hắc ám như sa vào vũng bùn, tuy nhìn qua không có mấy nguy hiểm trực tiếp nhưng lại có thể bị lún sâu vào trong đó không bao giờ ra được nữa."
"Vậy không biết sư đệ đã đi những đâu?" Phùng Hoằng Sư hỏi.
Thế là Triệu Phụ Vân đã kể lại từng chuyện một những nơi mình từng đi qua.
"Tinh Diệu cao nguyên, Vãng Sinh Điện?" Phùng Hoằng Sư mang theo vài phần trầm tư lẩm bẩm.
"Tinh Diệu cao nguyên, ta cũng từng tới khi tu thành đan thai, lúc đó là để xem tinh không nơi đó có gì khác biệt với tinh không của thiên địa chúng ta bên này, cũng nghe nói ở đó có tinh mệnh chi thuật rất cường đại. Không ngờ Thành Chương lại bị vây khốn ở đó, mệnh số đều bị người khác nắm giữ, khó trách ta tính toán mệnh của y luôn như nhìn trăng trong nước, gần ngay trước mắt mà lại xa tận chân trời, không chân không thực."
Trong hắc ám không biết đã nhấn chìm bao nhiêu người và việc. Không chỉ đệ tử núi Thiên Đô bị lạc lối trong đó mà đệ tử của các môn phái thánh địa khác cũng tương tự, muốn tìm trở về là cực khó.
Mà mảnh đất Đại Chu này giống như một vùng đất được một ngọn đèn chiếu sáng nếu so với thiên địa hắc ám kia.
Trần Thành Chương bị kẹt ở Tinh Diệu cao nguyên, núi Thiên Đô cũng không có cách nào đi giải cứu, chuyện trong hắc ám quả thật rất khó xử lý.
"Ngươi nghe thấy tin tức của Hi Di tổ sư trong Vãng Sinh Điện? Còn thấy lớp túi da nghi là của Bành Việt tổ sư ?"
Phùng Hoằng Sư không nhịn được hỏi lại Triệu Phụ Vân một lần nữa. Không phải y không tin, nhưng tin tức này hiển nhiên khiến y rất kinh ngạc.
"Ta từng trăm phương ngàn kế diễn toán phương vị có thể xuất hiện của Vãng Sinh Điện, nhưng đều không có kết quả. Sư đệ ngươi chỉ tùy tiện đi dạo một chút trong Cực Dạ mà lại xông được vào trong đó, duyên pháp này đúng là huyền diệu."
Phùng Hoằng Sư dùng hai chữ "huyền diệu", nhưng Triệu Phụ Vân biết, y muốn nói bên trong chắc chắn có nguyên do gì đó. Triệu Phụ Vân cũng cảm thấy có nguyên do, Vãng Sinh Điện mà chưởng môn tìm khắp nơi không thấy, hắn lại có thể tình cờ gặp được, khả năng lớn nhất chính là "Vân Ỷ Thanh" đã để lại thủ đoạn nào đó.
Bởi vì Phùng Hoằng Sư cũng là đệ tử núi Thiên Đô giống như Triệu Phụ Vân, y không gặp được thì chỉ có thể là do Triệu Phụ Vân mang trong mình huyết mạch Vân thị. Tuy nhiên Triệu Phụ Vân không nói ở đó cũng có Vân Ỷ Thanh, mà Phùng Hoằng Sư cũng không truy vấn.
"Không biết Vãng Sinh Điện rốt cuộc là nơi nào?" Triệu Phụ Vân hỏi, hắn muốn biết ở chỗ Phùng Hoằng Sư hoặc từ chỗ Tổ sư có để lại giới thiệu truyền thừa gì về Vãng Sinh Điện hay không.
"Vãng Sinh Điện nơi đó thần bí khó lường, có người nói là lồng giam, có người nói là nơi tân sinh, lại có người nói đó là cánh cửa để tiến vào Thiên Mạc."
Triệu Phụ Vân nghi hoặc.
Phùng Hoằng Sư tiếp tục nói: "Tổ sư có để lại chép tay, trong đó ghi chép về Vãng Sinh Điện cũng không ít. Trong bản chép tay từng nói, có người gửi nhục thân tại Vãng Sinh Điện, là có thể thần thoát nhục xác mà phi thăng thiên mạc."
"Cần phải ở trong Vãng Sinh Điện mới có thể phi thăng thiên mạc sao?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Đúng vậy, ngươi nhìn thế giới này xem, màn đen dày đặc, nghe nói Vãng Sinh Điện nằm ngay trên ranh giới âm dương của thiên địa cho nên từ đó phi thăng rất dễ dàng."
"Cũng nghe nói trong Vãng Sinh Điện có một ngọn suối Chuyển Sinh, chỉ cần tìm thấy là có thể vứt bỏ nhục thân dùng thần hồn xuất du, nhảy vào trong đó liền có thể đầu thai làm người một lần nữa. Cái tên Vãng Sinh Điện cũng từ đó mà lan truyền ra."
Tuy rằng Triệu Phụ Vân đã đi qua Vãng Sinh Điện, nhưng lại không hiểu biết nhiều về nó, đi lâu như vậy cũng chỉ cảm thấy mình đã đi qua vài dãy hành lang trong Vãng Sinh Điện mà thôi.
Còn về mấy cái lớp túi da nghi là của Bành Việt tổ sư, Phùng Hoằng Sư cũng không đưa ra câu đáp án chuẩn xác nào. Bởi vì giới thiệu về Bành Việt tổ sư trong bản chép tay của Hi Di tổ sư cũng chỉ nhắc qua sơ sài, chỉ nói mình được Bành Việt tổ sư giáo đạo truyền thụ pháp môn tu hành.
Tiếp đó chính là trong căn phòng có lớp túi da của Bành Việt tổ sư kia, có một mảnh tinh không rất tương tự với tinh không của núi Thiên Đô, điểm này khiến Phùng Hoằng Sư muốn đích thân tới xem một lần.
Triệu Phụ Vân nói là tương tự, vì hắn không nhìn thấu mảnh tinh không này nên không thể nói là giống hệt, nhưng chưởng môn thì nhìn thấu được. Tinh tượng có biến hóa, chỉ có y mới biết mảnh tinh không đó có giống nơi này hay không.
Hơn nữa, nói đến việc sau khi tinh tượng bên kia biến hóa, Triệu Phụ Vân liền bị tống ra khỏi Vãng Sinh Điện, điểm này Phùng Hoằng Sư càng hứng thú hơn, y cảm thấy mấu chốt chắc chắn nằm ở đó.
"Khó trách, bản chép tay của tổ sư có nói, năm xưa từng để lại một số bí mật trong Vãng Sinh Điện, nếu hậu bối hữu duyên vào được trong đó, có thể tìm lại được ở căn phòng ấy." Phùng Hoằng Sư cảm thán.
Đột nhiên trong lòng Triệu Phụ Vân khẽ động, nói: "Sư huynh, sơn chủ có còn ở trong núi không?"
Phùng Hoằng Sư sững sờ, quay đầu nhìn Triệu Phụ Vân, ánh mắt khẽ biến, nói: "Phụ Vân sư đệ đã nhìn thấy gì ở trong Vãng Sinh Điện sao?"
"Ta nghe nói ở đó, Mai sơn chủ bị nhốt trong một căn phòng không ra được." Triệu Phụ Vân suy nghĩ một chút, vẫn nói ra chuyện này.
Phùng Hoằng Sư trầm ngâm một hồi, lại nói: "Ngươi đi theo ta."