Có người nói tai nghe là giả, mắt thấy cũng chưa chắc đã thật. Cho nên luôn ôm tâm tư hoài nghi mọi thứ đối đãi với tất cả.
Tuy nhiên sau khi tai nghe là giả, mắt thấy cũng chưa thật, vậy thì phải nhìn nhận thế giới bên ngoài như thế nào? Có người nói phải dùng tâm để nhìn, nói rằng tâm của mình sẽ không lừa dối mình.
Tuy nhiên lại có người nói, thứ thích lừa dối mình nhất chính là tâm, người ngoài không lừa được mình, chỉ có tâm của mình mới có thể lừa được mình, tất cả che đậy đều là mình đang tự lừa dối mình.
Dĩ nhiên không ai lại vô duyên vô cớ tự lừa dối mình, là vì có yếu tố bên ngoài đã khơi dậy dục vọng nội tại.
Lúc này Chúc Khác cảm thấy con mèo trắng tai nhọn đó rất đặc biệt, cảm thấy ánh mắt của nó rất trong trẻo như thể đã nhìn thấu tận đáy lòng y.
"Đưa ta rời khỏi đây được không?"
Chúc Khác sắp buột miệng thốt một chữ "được" ra, nhưng lại lập tức nhịn lại. Lời sắp buột miệng ra trong lòng y như nước suối trào lên, y lập tức nhắm mắt lại, một ngọn đèn trên tay xuất hiện. Y lập tức ngã ngồi trên đất, tay ôm một ngọn đèn. Mà Lam Huy và Hồ Lệ Châu bên cạnh thì như đã quên đi sự tồn tại của Chúc Khác, tay trong tay ra khỏi Bách Anh lâu này.
Hai người Tú Phiến công chúa và Tùng Vân Linh cũng như đã quên đi Chúc Khác, chỉ có con mèo đó ở đó lúc thì nhìn chỗ này, lúc thì nhìn chỗ kia, đi vòng quanh Chúc Khác một vòng, trong đôi mắt của nó tràn ngập vẻ quỷ dị.
Nó nhảy từ trong Bách Anh lâu ra, nhảy lên mái nhà nhìn ra ngoài.
Lúc này người nó muốn đợi lại chưa đến, điều này khiến nó có chút ngạc nhiên.
Đúng lúc này, nó đột nhiên quay đầu lại. Vì nó thấy trong Trường Sinh bảo có mây mù xuất hiện. Một đám mây mù như một con rồng uốn lượn bay lên trời, sau đó đột nhiên lao xuống về phía con mèo trắng tai nhọn.
Nó nghe thấy một giọng nói từ cõi u minh vang lên, lại như từ đáy lòng mình sinh ra khiến nó giật mình, lông trên người đều dựng đứng.
"Nghe nói ngươi tìm ta."
"Ngươi là ai?" Con mèo trắng nói tiếng người hỏi.
Không ai trả lời nó, đám mây mù đó bay tán trong hư không, nhanh chóng bao phủ Hợp Sinh thị.
Hợp Sinh thị vốn đang tỏa sáng nhanh chóng mất đi ánh sáng trong mây mù. Mà lại có một làn mây mù chui vào trong đôi mắt của con mèo trắng, ánh sáng bí ẩn trong đôi mắt con mèo trắng nhanh chóng rút đi.
Ở bên ngoài, người đầu tiên phát hiện biến hóa của Hợp Sinh thị chính là Giang Thiên Thiên, vì nàng ta cảm nhận được Trường Sinh bảo của mình đã có dị động, xuất hiện biến hóa. Sau đó rất nhanh nàng đã thấy cả Hợp Sinh thị đều bị mây mù bao phủ, trong lòng nàng ta không khỏi khẽ động, nghĩ đến một người.
Trong số những người đang ở một nơi rất xa nhìn Hợp Sinh thị, còn có Triệu Phụ Vân. Lúc trước hắn từng thấy qua Vân Cấm chi pháp của Vân thị, khu động qua Vân cấm trong Trường Sinh bảo, cho nên hắn mới có một tia cảm ứng đối với cấm chế của Trường Sinh bảo.
Mà trong lòng những yêu ma đã ra khỏi thành, vào khoảnh khắc này đều xuất hiện một bóng người.
Người đó thân mặc cam bào, tóc búi bằng đạo cân, cắm một cây trâm hình cốt kiếm ngang qua. "Trên tay người này có một bảo hạp bí ẩn, có được nó có thể dòm ngó được bí mật Hóa Thần."
Mà lúc này, trong lòng Triệu Phụ Vân chợt nghĩ đến một khả năng, chính là Vân Ỷ Thanh đã ra tay. Bởi vì năm đó nàng đã giúp Giang Thiên Thiên một tay xây dựng nên tòa Trường Sinh bảo này. Có lẽ là nàng đã sớm để lại hậu thủ, chính tay mình xây dựng một tòa lâu thành Vân Cấm để chứa đứng trái tim trong đó.
Giang Thiên Thiên cười lớn, đột nhiên bay vút người lên đến trên không của Hợp Sinh thị, cao giọng nói: "Bản Thị chủ lại trở về rồi."
Trong cơ thể nàng ta có một đạo quang ảnh bay ra, nhanh chóng lớn lên trên bầu trời. Cái bóng đó duỗi dài xúc tu, hóa thành một pháp tượng có tám xúc tu. Mà bản thân nàng ta thì rơi vào trong Trường Sinh bảo.
Triệu Phụ Vân thấy cảnh này, nhưng hắn không tiến vào Hợp Sinh thị. Bởi vì hắn cảm thấy nguy hiểm, một luồng nguy hiểm cực kỳ mãnh liệt như thể cả mảnh hắc ám này đang nhìn chằm chằm vào mình.
Trong bóng tối, Tứ di bà vốn đang nhìn sự biến hóa của Hợp Sinh thị, cùng trang chủ của Hổ Khiếu sơn trang Xuân Sinh Quân thân tâm đều rung động, đều cùng nhìn về một hướng. Sau đó họ thấy một đạo nhân mặc áo bào cam.
Trong mắt họ, đạo nhân này đứng chỗ cao kia, nổi bật như vậy nhưng trước đó họ lại không hề chú ý đến.
Mà vào khoảnh khắc này, Triệu Phụ Vân phát hiện mình đã bị bóng tối làm nổi bật lên. Hắn cảm thấy mình như bị mảnh hắc ám bài xích, bị mảnh hắc ám này nhắm vào. Rõ ràng mình đã dùng Thái Hư độn pháp độn vào trong bóng tối, nhưng lại bị bóng tối bài xích. Hắn phát hiện lúc này mình chính là ngọn đèn sáng trong bóng tối, từ xa đã bị người ta nhìn thấy.
Sắc mặt hắn khẽ biến hóa, nhưng chợt thấy có một cự xà uốn lượn xuyên không mà đến.
Cự Xà này mang theo cuồng phong vô biên, nhưng cuồng phong này lại không hề hỗn loạn. Chỉ trong nháy mắt, nó đã đến trên không của Triệu Phụ Vân.
Đây là một con dực xà, làm Triệu Phụ Vân nghĩ đến con dực xà mình đã từng giết. Tuy không biết chúng có quan hệ gì, nhưng hắn lại không muốn ở lại để cầu chứng thực điều gì. Chỉ thấy con dực xà đó há to miệng, một luồng gió liền từ trong miệng nó phun ra.
Ánh lửa trên người Triệu Phụ Vân dâng lên, vút người bay độn về phía xa.
Hắn không muốn xảy ra tranh đấu vô ích với đại yêu ma này.
Kim Ô Thần Quang độn pháp cực nhanh, cho dù Tứ di bà có hóa thành gió để độn cũng thể không bằng tốc độ của quang độn.
Mà Xuân Sinh Quân ở bên kia chưa kịp ra tay, thấy một đạo hào quang bay vút đi, trong lòng không khỏi ngạc nhiên nói: "Người này lại có độn pháp cao diệu như vậy..."
Triệu Phụ Vân chìm vào trong bóng tối, sau khi thoát khỏi tầm mắt của Xuân Sinh Quân và Tứ di bà liền rơi xuống rơi trên mặt đất. Hắn đi trên mảnh đất hắc ám. Trong lòng suy đoán dì cả Vân Ỷ Thanh bây giờ đang ở đâu, lại nghĩ rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì mà Vân thị lại dệt mây đen che lấp Xích Viêm.
Vậy thì mảnh hắc ám này tồn tại như thế nào?
Đi được một lúc, đột nhiên phía trước xuất hiện một vùng hào quang.
Hào quang đó hình thành nên một vùng ánh sáng bí ẩn trong bóng tối.
Khi hắn đến gần, phát hiện ở đây là một dãy đồi núi, nhưng đều trơ trụi cả. Mỗi ngọn núi giống như một cái bánh bao, xếp san sát nhau, chen chúc, chồng chất lên nhau. Trên ngọn núi cao nhất có mấy ngôi nhà được xây bằng đất bùn.
Triệu Phụ Vân đi qua dưới núi, ngẩng đầu nhìn lên ngôi nhà lớn nhất trên núi, trên đó treo một tấm biển viết ba chữ "Bảo Quang tự" đang tỏa sáng.
Khi hắn đứng dưới núi nhìn Bảo Quang tự, lại bất ngờ thấy một người.
Dư Hoài An.
Hắn có chút ngạc nhiên, thế là thong thả đi lên núi. Không bao lâu, Dư Hoài An trên núi cũng phát hiện ra Triệu Phụ Vân đang đi lên núi.
Dù sao đây là một dãy núi trơ trụi, thứ che chắn duy nhất chính là đá núi và hắc ám.
Dư Hoài An vút người nhảy lên, trên người có ánh lửa đan xen với bảo quang bao bọc y bay rơi xuống trước mặt Triệu Phụ Vân, lập tức hành lễ nói: "Đệ tử Dư Hoài An bái kiến Triệu sư."
Triệu Phụ Vân nhìn Dư Hoài An đang vui mừng trước mặt, trong lòng không khỏi cảm thán một tiếng, nói: "Ngươi theo ông cậu của ngươi đến mảnh bóng tối này đã thích ứng rồi chứ?"
Dư Hoài An lại cảm thán một tiếng, nói: "Đệ tử ban đầu không muốn đến mảnh bóng tối này, nhưng sau khi vào rồi lại phát hiện thực ra trong bóng tối có một khoảng trời riêng. Hơn nữa ông cậu cũng đối xử với đệ tử rất tốt, dốc túi tương thụ hết đạo pháp, mấy lần cứu đệ tử trong lúc nguy nan..."
Triệu Phụ Vân lại không nhìn y mà nhìn về phía đỉnh núi cao hơn, nói: "Lúc đó ngươi bị mang đi, ta không cách nào ngăn cản. Tuy nói mỗi người đều có đạo vận của riêng mình, nhưng lúc đó dù sao ngươi cũng là bị ép buộc. Hôm nay ta gặp lại ngươi, liền nói với ngươi một tiếng, nếu ngươi muốn đi thì ta có thể đưa ngươi đi khỏi ông cậu của ngươi, không cần phải sợ hãi gì cả."
Dư Hoài An cũng quay đầu lại nhìn, thấy không biết từ lúc nào mà ông cậu Dư Thần Quang của mình đã xuất hiện ở đó. Y như sợ hai người đánh nhau, vội vàng nói: "Triệu sư, đệ tử không muốn rời đi nữa. Một mình ông cậu ở đây xây tự tu hành, cô đơn tịch mịch. Đệ tử cũng không có người thân, liền để đệ tử ở bên cạnh phụng bồi ông cậu đi."
Triệu Phụ Vân thu lại ánh mắt, nhìn y thật lâu, nói: "Được."
Nói đến đây, lại nói thêm: "Ta đã không còn họ Triệu, bỏ nhà theo đạo, ở sơn môn lập đạo hiệu Phụ Vân, sau này ngươi cứ gọi ta bằng đạo hiệu là được."
"Đệ tử không dám." Dư Hoài An vội vàng nói.
Triệu Phụ Vân lại không nói gì nữa mà quay người đi xuống núi. Dư Hoài An muốn nói thêm gì đó nhưng lại không nói ra được. Trong mảnh bóng tối mênh mông này, khó khăn lắm mới gặp được một cố nhân, lại dường như sau ba hai lời lại trở nên xa cách.
Lúc này, Dư Thần Quang trên đỉnh núi lại phát ra một tiếng cười lạnh. Sau tiếng cười lạnh lão mới nói: "Chính ngươi tự thân còn khó bảo, lại muốn đưa người đi."
Triệu Phụ Vân đứng lại, quay đầu nhìn Dư Thần Quang, chỉ nghe Dư Thần Quang tiếp tục nói: "Ngươi đã đắc tội với mảnh hắc ám này, tốt nhất mau rời đi kẻo liên lụy đến chúng ta."