Người này chính là vị Trường Phát dị đạo mà Triệu Phụ Vân đã từng gặp.
Trước đó, khi Thị chủ Giang Thiên Thiên bị Cung Ngu khống chế, chính là Cung Ngu và tên Trường Phát dị đạo này đã cùng nhau diễn một vở kịch. Mà sở dĩ bọn họ biết Triệu Phụ Vân đã đến ngoài thành là nhờ thông qua "Bát Tu Quân" nhìn thấy.
Chỉ là bọn họ vạn vạn không ngờ, Triệu Phụ Vân lại lẻn vào được, một phát liền giết chết Cung Ngu, thậm chí còn khiến Cung Ngu không có cơ hội phản kháng. Hơn nữa Thị chủ của Hợp Sinh thị Giang Thiên Thiên lại lập tức thoát khỏi sự khống chế của "Quán chủ", rõ ràng là muốn vứt bỏ nơi này để rời đi.
Y thay mặt 'Quán chủ' hành tẩu quan sát thiên hạ, sao có thể để đối tượng quan sát mà Quán chủ ưa thích cứ thế mà trốn thoát. Cho nên y đã ra tay. Đương nhiên sở dĩ y dám ra tay là vì y có thể mượn sức mạnh của "Quán chủ". Ngọn đèn bên cạnh này chính là để thu thập tâm linh nguyện cảnh cho 'Quán chủ', tương tự thông qua ngọn đèn này cũng có thể mượn sức mạnh của "Quán chủ".
Y tổng cộng luyện được hai ngọn đèn, một ngọn trong đó vừa rồi đã hóa thành ánh đao tâm linh chém vị Thị chủ Hợp Sinh thị Giang Thiên Thiên kia nhưng chưa thành công. Một chiếc tâm đăng bây giờ đang lập loè ánh sáng trắng, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện là do ba dải quang cảnh quấn vào nhau.
"Khẩn cầu Quán chủ, bảo vệ ta không bị lửa thiêu." Trường Phát dị đạo thấp giọng cầu khẩn với ngọn tâm đăng trên bàn.
Tâm linh lóe lên một cái, ngọn tâm đăng như nổi lên một bọt sáng rơi xuống trên người Trường Phát dị đạo, bao bọc y lại.
Một dải quang cảnh trên ngọn tâm đăng biến mất.
Pháp chú trên bầu trời rơi xuống, trong mắt y, kim quang như một tia sét vàng vô thanh lóe lên rồi biến mất khiến trong lòng y dấy lên một tia kinh hãi, nhưng ánh sáng vàng đó lại không thể rơi xuống trên người y.
Trong Bách Anh lâu, trước mặt Tùng Vân Linh và vị Tú Phiến công chúa kia cũng có một tia ánh lửa màu vàng lóe qua. Một cảm giác kinh hãi nổ tung trong lòng họ, kim quang kia khiến các nàng cảm thấy nguy hiểm chí mạng, lại vào lúc họ chưa kịp phản ứng thì kim quang đã biến mất.
Hai người nhìn nhau, đều thấy được kinh hãi trong mắt đối phương.
"Giọng nói này, hình như là của người áo bào cam ta gặp trên đường lúc trước." Tùng Vân Linh nói.
Mà con ly miêu không xa họ lại vô cùng nhân tính hóa ngẩng đầu nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Lúc này bầu trời một mảnh đen kịt, ngoài bóng tối ra còn có ánh lửa ẩn hiện. Giọng nói này khiến nó nghĩ đến một người, một người đã lâu không gặp.
"Xích Viêm sắc lệnh" của Triệu Phụ Vân lúc này đã không còn là loại diện tích lớn chẳng phân biệt địch ta nữa. Một đạo pháp niệm của hắn theo tiếng nói rơi xuống, chưa tìm được kẻ địch chỉ bám vào đống tóc đen như mây mà đốt, không hề đốt cháy những người khác.
Đúng lúc này, một xúc tu của Thị chủ Giang Thiên Thiên thò về phía những sợi tóc như mây đen tìm kiếm, lại như chỉ thò vào thăm dò hư vô.
Mà người trong thành vào khoảnh khắc này đều nhìn thấy có một xúc tu khổng lồ cuốn qua, rồi bọn họ như mất đi thứ gì đó nhưng lại không biết mình đã mất đi thứ gì.
Người tóc dài kia lại một lần nữa nói với tâm đăng: "Khẩn cầu Quán chủ che chở, khiến ta không bị súc tu cuốn ăn."
Trên ngọn tâm đăng lóe ra hào quang, lại một dải quang cảnh biến mất. Mà y thấy một xúc tu khổng lồ thần bí cuốn qua bên cạnh mình, thậm chí y còn cảm thấy xúc tu đó đã cuốn qua cơ thể mình. Cảm giác kinh hãi tim đập nhanh chỉ thoáng qua rồi biến mất, xúc tu màu tím đen liền rụt trở về, không phá hư nóc nhà mà rút vào trong hư không.
Y lại bắt đầu nói tiếp đó: "Cầu xin Quán chủ, đưa những kẻ đang có ác ý với ta lúc này nhét vào trong tâm linh nguyện cảnh của chúng sinh Hợp Sinh thị."
Ánh sáng của ngọn tâm đăng lóe lên, sau đó tắt lịm, căn phòng trở nên đen kịt một mảnh không còn ánh sáng.
Mà Triệu Phụ Vân và Thị chủ Giang Thiên Thiên đang ở trên không trung của tường thành chợt thấy có ánh sáng từ trong hư không tuôn ra. Triệu Phụ Vân lập tức đặt ngọn đèn trong tay mình ra phía trước, hỏa quang cuộn trào bảo vệ lấy mình, trong lòng lại trì Thái Nhạc Trấn Thần ấn.
Tuy nhiên khi hào quang tiêu tán, cảnh tượng trong mắt hắn đã thay đổi.
Hắn phát hiện mình không phải đang ở trên không của đầu thành, mà là ở trong một căn phòng.
Trong phòng đặt một ngọn đèn, chính là Xích Viêm thần đăng của hắn, nhưng lúc này Xích Viêm thần đăng như bị phong ấn, chỉ được đặt trên bàn làm đèn chiếu sáng bình thường. Hắn thì ngồi trên giường, pháp lực trên người cũng bị phong ấn, cả người bị một tấm lưới trói lại. Mắt nhìn thấy là rèm mỏng, chăn lụa đỏ mỏng. Khi hắn đang suy tư đây là tình huống gì thì cửa phòng bị đẩy ra.
Hai nữ tử đi vào, trong đó một nữ tử chính là người hắn đã gặp, nữ tử cưỡi hạc trắng muốn bắt mình, người còn lại thì ôm một con ly miêu trắng tai nhọn, mái tóc nàng như mây đen, cả người trông có vẻ lười biếng và quý phái.
"Dương muội muội, muội xem, đây chính là nhân loại thuần túy ta bắt được trên đường, tướng mạo tú mỹ, khí chất thanh nhã, lại mang theo vài phần quý khí. Dương muội muội dạy dỗ một chút, nhất định có thể trở thành tử bài trong Bách Anh lâu."
Nữ tử ôm ly miêu đi tới, Triệu Phụ Vân nhìn nàng. Nàng duỗi ngón tay ra, nâng cằm Triệu Phụ Vân lên, nói: "Quả thực không tệ, ánh mắt mang theo vài phần xem xét, còn cả cảm giác cao quý mơ hồ, quả thực dễ khiến những con yêu tinh kia vì hắn mà chạy theo như vịt."
Ánh mắt Triệu Phụ Vân dừng lại trên con ly miêu, hắn cảm thấy con mèo này rất quen mắt, nhớ lại con mèo mình từng gặp ở Vụ Trạch. Nhưng hắn lại cảm thấy không có khả năng, vì thế giới to lớn như thế, đã phân ly làm sao lại dễ gặp lại như vậy.
Hắn có thể chắc chắn mình đã rơi vào một loại đại pháp thuật thần bí nào đó. Bởi vì hắn nhớ rõ mình không chỉ không bị người trước mặt này bắt được, mà còn suýt chút nữa bắt được ả, nhưng lúc này hắn lại bị trói ở đây. Hắn không biết đây là pháp thuật gì nhưng không ngại việc phá hủy nó.
"Đây đại khái là ý tưởng mỹ hảo trong lòng ngươi nhỉ, muốn bắt được ta bán đến Bách Anh lâu này. Nhưng ta muốn nói với ngươi là, đây chỉ là một giấc mộng hão huyền của ngươi mà thôi."
Hắn nhắm mắt lại, liên lạc với Đệ Nhị Nguyên Anh của mình.
Trong tai thì nghe thấy nữ tử ôm ly miêu trước mặt cười nhẹ nói: "Ta ưa thích loại người cao ngạo thế này đấy. Ta muốn đích thân dạy dỗ hắn."
Mà hai mắt của vị Trường Phát dị đạo kia chớp động lên kỳ quang, nhìn về hư không trong hắc ám như nhìn xem một hình ảnh nào đó, khóe miệng y nhếch lên nụ cười tươi. Bởi vì y rất rõ, nếu hai người này không lập tức thoát ra, càng rơi vào lâu thì càng khó thoát. Trong mắt y, Triệu Phụ Vân đang bị hai nữ tử trêu chọc, mà y cũng hiểu kẻ này chỉ có dính líu đến hai nữ nhân này.
Tâm linh nguyện cảnh của 'Quán chủ', không phải là tự nhiên sinh ra mà là được xây dựng dựa trên tâm linh nguyện cảnh của những người khác.
Trong ánh mắt y còn nhìn thấy cảnh lúc này Thị chủ Hợp Sinh thị Giang Thiên Thiên đang bị trói bằng dây xích và khóa sắt trên một cái bàn dài. Xung quanh bàn dài có rất nhiều người vây quanh, đều đưa ánh mắt rực lửa nhìn Giang Thiên Thiên đang bị khóa trên bàn.
Nàng ở đây bao nhiêu năm, sẽ xuất hiện cảnh tượng này là vì có rất nhiều người trong Hợp Sinh thị tồn tại ý nghĩ muốn ăn thịt nàng. Người chung quanh đều cầm dụng cụ ăn hoặc dao nhỏ, ai nấy đều muốn cắt một miếng thịt trên người nàng xuống ăn.
Y biết càng gút mắc sâu với người ở đây càng khó giãy thoát ra. Trong tâm linh nguyện cảnh, cho dù có pháp lực thâm hậu đến đâu cũng không làm nên chuyện gì được.
Đúng lúc này, y đột nhiên cảm thấy một cảm giác nguy hiểm dâng lên trong lòng, chợt thấy kinh hãi không biết từ đâu đến. Khi y đang nghi hoặc thì đã có một nắm đấm mang theo lực lượng cái thế từ trong hư vô đánh ra.
Hai nữ tử kia và căn phòng ấm kia lập tức vỡ tan.
Nắm đấm này của hắn như đánh xuyên qua hư không, xuất hiện trong căn phòng của y. Vừa mới xuất hiện đã hóa quyền thành tay, năm ngón tay mở ra chộp về phía y.
Trong tích tắc bàn tay xòe ra, y chỉ cảm thấy cả vùng hư không ngưng trệ lại, trên người như có một lực cực lớn đè lên đầu vai. Mặc dù y có một thân độn pháp huyền diệu nhưng lúc này dù muốn cũng không thể nào độn đi được. Bởi vì cơ thể y không nhúc nhích được, suy nghĩ cũng như bị định trụ lại.
Đại thủ chộp xuống không nhanh nhưng cả người y còn chưa hoàn toàn xoay người xong đã bị chộp vào trong tay
"Ngươi, ngươi là ai." Trường Phát dị đạo không khỏi sinh ra một tia kinh hãi hỏi.
Lời y vừa dứt, trong bóng tối có một đốm kim quang đâm rách bóng tối, một người từ trong ánh đèn đi ra, theo đó một giọng nói vang lên: "Bần đạo Phụ Vân, vị đạo hữu này có pháp thuật chuộc mạng không?"
Trường Phát dị đạo nhìn thấy một người cầm đèn đi ra, ánh sáng đèn trong tay đối phương lấp lánh kim diễm. Cơ thể y bị một bàn tay khổng lồ màu vàng đất nắm chặt, pháp lực trong người bị trấn áp nặng nề, tùy thời đều có thể bị bóp nát. Chỉ là sau khi y thấy Triệu Phụ Vân, trong ánh mắt lại có thêm vài phần phần khác lạ.
"Bản đạo là thế gian hành tẩu của Tâm Linh quán chủ. Tâm Linh quán chủ thống ngự thế giới tâm linh, nếu ngươi giết ta, tâm linh của ngươi sẽ vĩnh viễn không được yên ổn." Trường Phát dị đạo nói.
"Ngươi tên gì?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Bản đạo Chu Ứng." Trường Phát dị đạo tự tin đáp.
"Các ngươi rốt cuộc có mục đích gì?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Chúng ta chẳng qua chỉ là muốn quan sát biến hóa của thế sự và phản chiếu tâm linh mà thôi." Chu Ứng đã nhận ra, người trước mặt này không dám giết mình.
Tuy y không biết Triệu Phụ Vân, nhưng y ăn mặc theo dáng vẻ trang phục của Triệu Phụ Vân, chẳng qua là muốn thông qua cách này để khơi dậy lên hiếu kỳ và ghi nhớ trong lòng Triệu Phụ Vân, từ đó có thể khiến một tia tâm tư của đối phương rơi vào trên người mình. Như vậy y có thể bắt lấy, để rồi nhập một chút tâm niệm vào trong tâm linh của đối phương, từ từ quan sát. Dần dần một chút tâm niệm đó từ từ lớn mạnh, có thể không phân biệt được với bản ngã ý thức của đối phương. Thậm chí còn có thể chém trừ bản ngã ý thức của đối phương, từ đó có thêm một nhục thân mới, khi y thu hồi điểm tâm niệm đó lại cũng là lúc pháp lực và pháp thuật của bản thân đều sẽ gia tăng mạnh.
Chu Ứng cũng không biết rốt cuộc mình đã đoạt bao nhiêu thân xác của người khác mới có được tu vi như ngày hôm nay.
"Ngươi hiểu biết bao nhiêu về Vân thị? Vân thị và Xích Viêm có quan hệ gì?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Ta chỉ nghe qua một lời đồn, nghe nói Vô Định Vân thị từng tham gia vào việc dệt mây đen, che lấp Xích Viêm, khiến thế giới này chìm vào bóng tối." Lời của Chu Ứng rơi vào trong lòng Triệu Phụ Vân, lại như có sấm sét rung động.