Triệu Phụ Vân từ trên cao rơi xuống, ánh mắt dừng lại trên người nữ tử kia. Một bên mắt của nữ tử lập tức mở ra, còn mắt kia vẫn nhắm như đang ngủ.
Một mắt linh động cảnh giác, một mắt an tường.
Triệu Phụ Vân lập tức dời ánh mắt đi, cả người từ từ phiêu đãng hạ xuống.
Ánh mắt hắn dò xét trong hắc ám, sau đó hắn thấy có một người đang đứng ở bên cạnh, người đó chính là Cung Ngu. Cung Ngu đứng đó nhìn nữ tử, rõ ràng không hề nhúc nhích, trong mắt có một vẻ si mê khác lạ.
Hai người ở trong bóng tối, không nói một lời, một người nhắm mắt ngủ say, một người im lặng giương mắt nhìn. Trong mảnh u ám này, nếu không phải trước đó đã từng gặp hai người họ, còn từng nói chuyện với họ, hắn gần như không dám tin vào mắt mình.
Cái nhìn chăm chú của Triệu Phụ Vân rơi xuống trên người Cung Ngu, gã khẽ nghiêng đầu qua nhìn về phía Triệu Phụ Vân đang đứng, chỉ là không thấy gì cả, lông mày khẽ nhíu lại.
Triệu Phụ Vân đã sớm dời ánh mắt đi, sau đó từ từ đi lại trong bóng tối. Hắn quan sát từng món đồ vật bài trí bên trong đây.
Những thứ này đều như được tùy tiện chất đống, không biết đã để bao lâu. Hắn phát hiện rất nhiều thứ đã ngưng kết lại với nhau. San hô và một số đồ vàng hợp sinh cùng nhau, vách đá ngọc dính sát với một thanh tiểu kiếm đồng nhỏ, trên ngọc bích thì mọc đầy gỉ đồng.
Lại thấy trong một cái đỉnh đồng chứa đầy chất lỏng dính, bên trong như có một anh nhi đang được thai nghén.
Lại có một cây đồng, trên cây có con chim. Hắn thấy trên người con chim đồng đó lại như mọc ra lông vũ khiến hắn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Nơi này như có một loại ma lực nào đó khiến những tử vật này đang sinh trưởng.
Trong lòng Triệu Phụ Vân khẽ động, lại quay đầu nhìn nữ tử đang nằm ở đó, một bên mắt rõ ràng đang nhìn về phía mình.
Cơ thể và đầu của nàng không hề động, nhưng con ngươi lại động. Triệu Phụ Vân từ từ di chuyển, đổi một nơi khác, phát hiện con ngươi của nữ tử đó cũng động theo.
Triệu Phụ Vân không chắc nàng ta có thấy được mình hay không, nhưng chắc chắn nàng đã phát hiện ra.
Nữ tử kia nhắm mắt lại, không nhìn Triệu Phụ Vân nữa.
Ánh mắt Triệu Phụ Vân lướt qua Cung Ngu, sau đó dừng lại trên một mảng tường phía sau gã.
Trên bức tường đó mơ hồ treo một bức tranh.
Hắn chậm rãi đi tới, đứng ngay sau lưng Cung Ngu, sau đó nhìn rõ là một bức bích họa trên tường. Bích họa như được vẽ bằng một loại chất lỏng dính nào đó tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Đó là một đạo vân văn phức tạp, nhìn kỹ là một đạo phù lục hắn chưa từng gặp qua nhưng trong đó ẩn chứa ý hợp sinh.
"Trái tim ta đau quá."
Trong tai Triệu Phụ Vân đột nhiên nghe thấy giọng nói này, là giọng của nữ tử kia.
"Là nguyền rủa trong huyết mạch Vân thị sao?" Cung Ngu nói.
"Không biết, chắc là huyết mạch không hòa hợp." Nữ tử nói.
"Huyết mạch của Vân thị hiếm có, cho dù đã qua bao nhiêu năm tháng vẫn rất cường đại, quả thực là huyết mạch hiếm có. Ta giúp ngươi triệu Bát Tu Quân xuống nhé."
Cung Ngu nói xong, lấy ra một cái còi nhỏ từ trong ngực thổi nhẹ, một tiếng còi như có như không vang lên.
Tiếng còi như có một loại ma lực nào đó, lại như thể gây ra sự cộng hưởng của các đồ vật trong cõi u ám này.
Trong mơ hồ, Triệu Phụ Vân lại như nghe thấy tiếng con chim đồng, lại như nghe thấy tiếng kiếm ngâm, còn có tiếng khóc của anh nhi chưa thành hình trong cái đỉnh đồng kia.
Hắn đứng cạnh đó không xa, chỉ cảm thấy âm thanh đó mỏng như lưỡi kiếm đi thẳng vào tâm trí, khiến linh tính sinh mệnh trong cơ thể hắn như muốn cộng hưởng theo.
Hắn đứng yên bất động, lặng lẽ dùng Thái Nhạc Trấn Thần pháp trấn giữ tâm thần của mình. Đồng thời hắn cảm nhận được một luồng khí tức cường đại từ trên trời hạ xuống, đè lên đỉnh đầu. Sau đó thấy tám cái xúc tu như hình ảnh từ tám lỗ hổng trên đỉnh đầu duỗi xuống, quấn chặt lấy nữ tử đang nằm ở đó. Trong đó có một xúc tu còn duỗi vào trong miệng nàng như thể muốn thò thẳng tới tâm thất của nàng, để chạm vào trái tim.
Nàng phát ra âm thanh như thống khổ lại như vui sướng.
Đám ánh sáng đó bao bọc nàng, theo tám đầu xúc tu này rơi vào trong mảnh hắc ám, hắc ám bị xua tan một mảng lớn. Quang vận trên người nàng tỏa ra trên những đồ vật kia khiến chúng nó lúc này như đang hô hấp.
Triệu Phụ Vân nhìn thấy cảnh này, chỉ cảm thấy vô cùng thần kỳ. Hắn tự lùi lại vài bước, không để mình bị ánh sáng đó chiếu vào, vì hắn không biết nếu mình bị ánh sáng chiếu vào có bị con quái vật này phát hiện hay không.
Trong lòng hắn lại đang nghĩ tới lời của nữ tử kia.
Nàng ta nói "tim đang đau", còn có "huyết mạch của Vân thị", vậy thì hắn chợt cảm thấy có phải trái tim của mẫu thân mình đã bị nàng dung hợp vào trong ngực nàng rồi không?
Hắn không động, tâm niệm lại nhanh chóng quay cuồng.
Hắn cảm thấy quan hệ của hai người này không bình thường.
Thái độ của vị cận thị Thị chủ Tiểu Ngu khi nói chuyện với Thị chủ hoàn toàn khác với trước đó. Hơn nữa việc gã có thể dùng còi để điều khiển con quái vật đó khiến Triệu Phụ Vân không khỏi có thêm vài suy nghĩ khác.
Hắn đứng đó xem xét, khoảng một nén nhang sau, con quái vật đó mới buông xúc tu ra, rút khỏi lỗ hổng trên đỉnh đầu trở về. Mà vị Thị chủ kia thì lại phiêu đãng trở về trên ghế nằm, vẫn nhắm mắt.
Triệu Phụ Vân từ từ đi đến bên cạnh nàng. Đột nhiên Thị chủ lại mở một mắt. Sau đó con mắt kia của nàng ta cũng mở ra, chỉ là mắt này lại nhìn về phía cận thị Cung Ngu đang đứng ở một bên.
Cung Ngu kia khẽ nhíu mày lại, hỏi: "Ngươi làm sao vậy?"
Ngay khi vừa hỏi xong câu này, gã phảng phất như thấy trong hư không có một điểm ánh sáng màu vàng xuất hiện. Đốm sáng đó nhanh chóng mở rộng ra, hóa thành một bàn tay lớn.
Trong lòng của gã cả kinh, thân hình muốn lùi lại. Bàn tay kia lại như có một loại hấp nhiếp cường đại nào đó khiến cơ thể gã nhất thời khó mà di chuyển, theo đó ý niệm cũng trì trệ, rồi tiếp đó cả người gã liền bị một lực cực lớn giam cầm lại.
Miệng gã không thể nói, thân gã không thể động, cả người gã bị một vầng ánh sáng vàng bao bọc. Mà từ bên ngoài nhìn vào chỉ thấy gã bị một bàn tay lớn màu vàng nắm trong tay, không thể động đậy.
Đây chính là bàn tay do Huyền Xá châu Đệ Nhị Nguyên Anh của hắn hóa thành.
Vị Thị chủ trước mặt Triệu Phụ Vân chỉ lẳng lặng nhìn cảnh này. Mãi đến khi Triệu Phụ Vân chế ngự được gã cận thị kia, nàng mới đột nhiên ngồi dậy, ôm lấy ngực mình, bắt đầu nôn khan.
"Ọe ọe ọe..."
Chỉ thấy nàng từ trên ghế nằm đứng dậy một thước, cúi gập người, một trái tim đỏ tươi bị nàng nôn ra, được nâng trong lòng bàn tay.
"Mau lấy cái hộp đó đến đựng vào." Thị chủ nhanh chóng nói.
Triệu Phụ Vân không nhiều lời, mở lòng bàn tay ra, đã có thêm một cái hộp. Trên hộp có ánh sáng tản ra, là cấm chế do chính hắn bố trí đang được giải đi. Hộp mở ra, Thị chủ lập tức đặt trái tim đang nâng trong lòng bàn tay vào.
Hộp đậy lại, Triệu Phụ Vân lại nhìn nàng. Chỉ thấy sắc mặt nàng càng thêm tái nhợt.
"Vân Ỷ Thanh để lại cho ta một phiền phức lớn như vậy, suýt chút nữa hại chết ta rồi. Người Vân gia các ngươi sắp tuyệt chủng rồi lại còn đi khắp nơi hại người. Ngươi mau đi đi, đừng ở đây nữa."
Triệu Phụ Vân nhìn nàng, nói: "Gã là ai?"
"Đương nhiên là kẻ thù của Vân thị các ngươi. Các ngươi bị bại lộ tin tức, bị chúng biết Vân Ỷ Hồng để lại trái tim ở đây, suýt chút nữa thì hại chết ta." Thị chủ tức giận nói.
Vị Thị chủ trước mặt lúc này có nhiều nhân tình vị hơn hẳn trước đây. Chỉ là Triệu Phụ Vân không biết vì sao trái tim lại bị nàng giấu trong cơ thể.