Nhất Khí Triều Dương

Chương 348: Mèo biết đánh đàn



Trong Bách Anh lâu.

Khắp nơi là ánh hoa, từng chậu cây cảnh đều tỏa ra ánh sáng như đèn lồng.

Có một cây hoa cao đến cửa sổ tầng hai, được cắt tỉa thành bốn cành, mỗi đầu cành có bốn đến năm đóa hoa chụm lại với nhau. Hào quang trên hoa màu trắng chiếu rọi cả một vùng. Đây là Bạch Mang Đình thụ, đèn hoa của cây đang chiếu thẳng vào cửa sổ một căn phòng trên tầng hai, bên trong có hai nữ tử đang nói chuyện, một người ngồi, một người nửa nằm.

Người ngồi đang cầm một chiếc chén ngọc trong tay, nếu Triệu Phụ Vân ở đây mà nhìn thấy nàng ta sẽ nhận ra chính là nữ tử cưỡi hạc trắng đã trốn thoát khỏi tay mình trước đó - Tùng Vân Linh.

Trước mặt ả bày đủ loại linh quả, cùng với thịt khô và đồ ăn vặt.

Người còn lại thì nửa nằm nghiêng trên một chiếc sập quý phi, tay nhẹ nhàng phe phẩy một chiếc quạt tròn nhỏ. Chiếc quạt tròn nhỏ màu vàng nhạt, tổng thể tinh xảo, trên mặt quạt thêu hình một nam tử hoang dã trương dương, nửa thân trên để trần, đi trong một vùng hoang dã, một ý vị hung hãn bá đạo hiện rõ trên mặt quạt.

Nữ tử này chính là chủ nhân của Bách Anh lâu, Tam phu nhân của Hổ Khiếu sơn trang, tên là Dương Anh, còn có tên là Bách Anh lâu chủ. Nhưng nàng ta thích người khác gọi mình là Tú Phiến công chúa hơn. Bởi vì nàng ta xuất thân từ tộc Ly miêu, nàng ta tự xưng là công chúa của tộc Ly miêu, huyết mạch tôn quý, cho nên thích người khác gọi mình là Tú Phiến công chúa hơn.

Trên chiếc giường gấm nàng ta đang nằm nghiêng còn có một con ly miêu trắng tai nhọn đang nằm cuộn tròn, nhìn kỹ trong bộ lông trắng lại lờ mờ thấy được một ít hoa văn.

"Linh tỷ tỷ, ngươi nói, ngươi gặp phải một nhân loại tú mỹ tuấn dật nhưng lại cường đại dị thường sao?" Tú Phiến công chúa phe phẩy quạt tròn, mang theo vài phần tò mò hỏi hỏi.

"Đúng vậy, nếu không phải ta dùng Viên Quang Xuyên Không phù cầu đổi từ chỗ Viên Quang đại sư thì e rằng đã không thể gặp lại muội muội nữa rồi." Tùng Vân Linh nói.

"Lại có nhân vật như vậy, có biết từ mảnh Bạch Địa nào đến không?" Tú Phiến công chúa hỏi dồn.

Bạch Địa mà nàng ta nói là cách gọi trong Cực Dạ của những nơi đã khai phá ra một phương giới vực, xua tan một vùng hắc ám này.

"Không biết, nước Vũ Chu, cao nguyên Tinh Diệu, thiên cảnh Đảo Ảnh, Thánh Hi viên, Tích Hỏa tự, Không Minh chi địa, núi Đại Tuyết đều có thể." Tùng Vân Linh nói: "Có điều người từ mỗi nơi đó đi ra đều có đặc điểm riêng, ta cảm thấy có khả năng nhất là Vũ Chu, Không Minh chi địa và Thánh Hi viên."

Tú Phiến công chúa nhắm mắt lại, hệt như con ly miêu đang nhắm mắt dưỡng thần cùng nằm trên giường với nàng ta, nhưng tai lại nghe tất cả động tĩnh bên ngoài.

Tùng Vân Linh tiếp tục nói: "Hắn tự xưng bần đạo, phong cách này thịnh hành nhất ở Vũ Chu quốc, nhưng Không Minh chi địa và Thánh Hi viên cũng có phong cách này. Lúc ta dùng lưới bắt, lại xuyên qua cơ thể hắn, đây là đặc điểm pháp thuật của Không Minh chi địa, nhưng cũng không thể phủ nhận hai nơi kia không có pháp thuật này. Mà đối phương mặc một thân pháp bào màu cam, tóc đen dài rũ xuống, khí vận rất đặc biệt, khiến người ta nhìn thấy là không quên, điều này lại giống như người từ Thánh Hi viên ra."

"Hơn nữa, trong Thánh Hi viên cũng có người tự xưng bần đạo."

Tú Phiến công chúa đưa tay ra sờ con ly miêu trắng tai nhọn, con ly miêu hơi nhắm mắt nhưng khi tay nàng ta hạ xuống, nó tự nhiên đứng dậy, nhảy sang một bên giá đàn, giẫm ra vài âm thanh trên sợi đàn.

Tùng Vân Linh không khỏi nhìn con ly miêu trắng tai nhọn đó một cái, ả có chút ngạc nhiên. Ả nhớ lần trước đến đây, Tú Phiến công chúa đâu có con ly miêu trắng tai nhọn nào, hơn nữa ả còn biết bây giờ nhìn Tú Phiến công chúa lười biếng như một con mèo, nhưng nếu chọc giận nàng ta thì sẽ mất mạng như chơi.

"Đàn một khúc nghe thử." Đột nhiên Tú Phiến công chúa nói.

Tùng Vân Linh ngẩn ra, lại thấy con ly miêu trắng tai nhọn đó dùng móng mèo cào cào trên cây đàn, chỉ trong tích tắc, tiếng đàn du dương như những gợn sóng lan tỏa trong phòng. Ả vốn còn muốn nói chuyện, nhưng lúc này lại không thể không im miệng. Vì ả phát hiện nếu mình còn mở miệng nói thì thật phá hỏng phong cảnh.

Ả vốn muốn khơi dậy sự tò mò và hiếu thắng của Tú Phiến công chúa, để nàng chủ động đi tìm tên đạo nhân áo cam đã khiến mình chịu thiệt đó. Bởi vì bản thân ả chịu thiệt, cảm thấy Tú Phiến công chúa có Hổ Khiếu sơn trang chống lưng sẽ không sợ đối phương, nhưng Tú Phiến công chúa lại như không mấy để tâm, không tiếp lời ả. Trong lòng ả không khỏi thở dài, thầm nghĩ, e rằng mình phải câm lặng nuốt cái thiệt thòi này xuống mà thôi.

Một khúc nhạc kết thúc, khóe miệng Tú Phiến công chúa lộ ra một nụ cười, nói: "Hay, Linh tỷ tỷ có biết Tâm Nghiên nhà chúng ta từ đâu đến không?"

"Ở đâu?" Tùng Vân Linh cũng bị khơi dậy tò mò, không khỏi hỏi. Mèo biết đàn không lạ, nhưng phong cách tiếng đàn này tràn ngập cảm giác xa xăm mang theo một tia bi thương khiến ả cảm thấy rất hiếm lạ.

Đây không giống như âm nhạc thuộc về Cực Dạ, âm sắc trong âm nhạc của Cực Dạ đầy vẻ quỷ dị và huyết tinh, mà trong khúc nhạc này lại hoàn toàn không có, nghe vào khiến tâm trạng người ta cũng khác đi.

Tú Phiến công chúa mở to mắt, trong mắt đầy vẻ tinh nghịch, trên mặt hiện lên nụ cười: "Hi hi, không nói cho ngươi biết."

Đột nhiên Tùng Vân Linh cảm thấy trong lòng có chút bức bối, không biết là vì bị người trước mặt chọc tức hay là bị chuyện trước đó chọc tức.

...

Triệu Phụ Vân đi trên đường, nhìn người đi đường, nhìn những ngôi nhà, tất cả đều lạ lẫm.

Rõ ràng đều là sinh mệnh nhưng vào lúc này lại khiến Triệu Phụ Vân cảm nhận sâu sắc những hình thái khác nhau của sinh mệnh.

Hắn không tùy tiện đi tìm vị Thị chủ kia mà tìm một quán trà, đi vào ngồi xuống.

Từ lúc hắn đi vào đến lúc ngồi xuống, quán trà đều im lặng, mọi người đều nhìn hắn không nói lời nào nữa, vì người trong cả quán trà trông đều là người nhưng lại đều không sạch sẽ. Đa số người trên người đều có một số dị trạng, ví dụ như có vảy, có sừng, hoặc nhiều lông, còn có một số không nhìn ra có thêm gì nhưng thoạt nhìn vẫn rất quái lạ.

Mà trên người Triệu Phụ Vân tự nhiên là sạch sẽ, không có chỗ nào có thêm thứ gì.

Một tiểu nhị của quán trà đi tới, hỏi Triệu Phụ Vân muốn uống trà gì, nhưng lời y nói Triệu Phụ Vân lại không hiểu. Có điều cũng không sao, hắn có thể động ý niệm, khẽ nhiếp được ý niệm tỏa ra từ trên người tiểu nhị này là lập tức hiểu được đối phương nói gì.

Đồng thời hắn lại ấn ý niệm của mình vào ý thức của y. Đây thực ra là một loại thi pháp, nếu hắn ấn vào là ngọn lửa thì ý thức của tiểu nhị này sẽ bị thiêu rụi ngay lập tức. Mà tiểu nhị trà lâu ngẩn ra một lúc, sau khi Triệu Phụ Vân nhìn y một cái mới hiểu được ý của đối phương.

Một bình trà nhanh chóng bưng lên, Triệu Phụ Vân ngồi bên cửa sổ, vừa uống trà vừa nhìn đường phố bên ngoài lầu.

Cách nhiếp thần lấy niệm này của hắn, nói khó cũng không khó. Từ khi kết thành Kim Đan, lại tế luyện ra Đệ Nhị Nguyên Anh, hắn tự nhiên cũng biết được phương thức này. Lúc trước ở những nơi kia, khi giao tiếp với họ, ăn hoa hay để người ta chấm đất bùn lên trán đều là để trải nghiệm.

Cách giao tiếp giữa cảnh giới cao và cảnh giới thấp thường là trực tiếp nhiếp thần lấy niệm, chỉ một ánh mắt cũng đã nói cho ngươi biết điều muốn nói. Ngươi ngồi đó, chỉ nghĩ một chút tâm sự, sẽ bị người ta nhìn thấu.

Hắn ngồi đó, trong tâm linh lại có từng giọng nói xuất hiện, những giọng nói này hỗn tạp lại với nhau như tiếng ồn hỗn loạn nhưng nhanh chóng trở nên có trật tự trong lòng hắn.

Hắn nhiếp cảm tâm tư ý niệm của mọi người có mặt ở đây.

Chén trà trong tay bốc lên khói nhẹ, trong lòng nghe tâm sự của người khác, mắt nhìn các loại quái nhân đi qua trên phố bên ngoài.

Đột nhiên, có một giọng nói vang lên: "Đây là một nhân loại thuần khiết, ta không ngửi thấy một chút mùi tanh hôi nào trên người hắn. Chỉ cần bắt hắn bán đến Bách Anh lâu, chúng ta sẽ kiếm được một khoản lớn."