Một vệt sáng màu vàng từ dưới đất xa xa chui lên, hóa thành một hạt châu trên đỉnh đầu Triệu Phụ Vân, rồi chìm vào thóp đầu của hắn. Mà Triệu Phụ Vân thì nhìn lên bầu trời, trong cõi xa xăm đó phảng phất như có một đôi mắt đang nhìn chăm chú nơi này.
Triệu Phụ Vân không biết đó là gì nhưng khiến hắn có một cảm giác rất không tốt. Hắn đột nhiên nghĩ, có khả năng kẻ thù của Vân thị không chỉ đến từ mảnh giới vực này mà còn có thể đến từ một nơi nào đó không xác định.
Là Thiên Mạc trong truyền thuyết, hay là nơi nào khác?
Hắn thu lại ánh mắt, cảm giác đó liền nhạt đi. Hắn tiếp tục thêu áo trong, mãi cho đến một năm sau, hắn đã thêu xong áo lót và giày rồi mặc vào, áo lót trắng, pháp bào màu cam, chân đi một đôi giày màu nâu xám làm từ da cá sấu. Khi hắn mặc những thứ này vào, khí chất của cả người lập tức trở nên nội liễm. Luồng khí tức vốn tỏa ra như sương khói như theo quần áo bao bọc lấy cơ thể mà trở nên nội liễm.
Cả con người hắn từ trương dương đến nội liễm, rồi lại đến phiêu dật, cuối cùng dần dần biến thành một loại khí tức như có như không, người đứng đó mà lại như thể tùy thời có thể ẩn vào hư không.
Hắn quay về động phủ, thu dọn một vài thứ, sau đó liền thấy hắn đưa tay phác họa vân văn cấm chế trong hư không. Kim quang nhàn nhạt theo đầu ngón tay hắn vẽ ra trong không gian, hình thành từng vân văn một. Vân văn chồng chất nối liền với nhau. Hắn vừa lùi lại vừa viết trong hư không, khi hắn lùi đến cửa động thì những vân văn sâu nhất đã tỏa ra thành một đám mây vàng.
Kim quang trong hư không tan thành những đám mây vàng nhưng lại không hoàn toàn tan đi, mà hòa hợp với bích họa trên vách động hình thành cấm chế. Cuối cùng lại từ từ biến mất, chỉ còn một vùng kim quang nhàn nhạt.
Triệu Phụ Vân đến cửa động, trầm tư một lát rồi viết vào hư không: "Thái Hư động phủ."
Ngay sau đó, trên đỉnh đầu hắn có một hạt châu màu vàng vọt ra, hóa thành một người nhỏ bé. Tiểu nhân đó đưa tay quệt một cái vào hư không ở cửa động, cửa động liền có đất bùn đột ngột sinh ra, hóa thành đá như vách núi.
Sau đó Triệu Phụ Vân nói với người dưới vách núi rằng mình sắp rời đi, hữu duyên gặp lại.
Lại nói tiếp thật ra hắn không quen biết nhiều người ở bên dưới, trước đây vẫn luôn là Dư Hoài An liên lạc với họ, Triệu Phụ Vân chỉ tu hành, vẽ bích họa, ngộ pháp mà thôi. Bây giờ hắn có chuyện khác phải làm nên liền rời đi.
Lúc đến, không vì ai mà dừng lại, lúc đi cũng không vì ai quyến luyến mà không đi.
Triệu Phụ Vân biến mất ở Trấn Ma bích, nhưng người trong doanh trại lại không đi. Dù sao đi nữa thì cấm chế trên Trấn Ma bích đủ để khiến rất nhiều yêu ma trong bóng tối không dám đến gần. Hơn nữa, bao nhiêu năm qua, đã có rất nhiều người ngộ được không ít pháp thuật dưới Trấn Ma bích, có thể câu thông với pháp ý của Trấn Ma bích ngăn địch. Vì vậy có người rời đi nhưng lại có người dựng pháp đàn, hoặc trận pháp dưới vách núi, còn dùng Trấn Ma bích làm trung tâm xây dựng đạo tràng của riêng mình.
Vách núi trải dài hơn sáu mươi dặm, có thể chứa được không ít người.
Có người đi xem động phủ trên vách núi, lại phát hiện động phủ đó đã biến mất, vị trí đó không có gì cả. Mọi người đều biết đó là động phủ của Trấn Ma đạo trưởng đã bị đóng lại.
…
Một ngày nọ, hoàng đế Đại Chu Chu Triệu hạ lệnh, trong các châu phủ khắp thiên hạ phải xây dựng miếu đường Vũ Đế. Từ quy cách đến bản vẽ kiểu dáng, tất cả đều được phân phát đi. Trong miếu Vũ Đế dựng một tượng thần Vũ Đế, hơn nữa còn khắc bia đá ghi lại những sự tích trong đời của Vũ Đế nữa. Một năm tế bốn lần, toàn dân tham gia, quy cách là tam sinh lục súc, tế tụng mỹ văn dâng lên trên trời.
Nếu là người có công với quốc gia, sau khi chết cũng có thể được dựng tượng thần trong miếu Vũ Đế, phong làm quan lại của miếu đường, chuyên lo quỷ sự ở nhân gian.
Dĩ nhiên nếu có yêu quỷ bằng lòng quy thuận, cũng có thể vào miếu dựng tượng, được hưởng hương hỏa tế tự.
Trước khi miếu đường xây xong, yêu quỷ bằng lòng quy thuận thì dù đã làm bất kỳ việc ác gì đều có thể xóa bỏ, không truy cứu nữa, chỉ cần vào miếu đường tuân theo quy củ miếu đường là được.
Trong nhất thời, thiên hạ sôi trào, nhưng không ai dám phản đối. May mà Vũ Đế không yêu cầu các môn phái phải làm gì, cũng không yêu cầu các thế gia phải làm gì. Nhưng bất kể là ai đều biết trời của Đại Chu đã thay đổi.
Trong nhất thời, một số yêu ma quỷ quái ở các nơi được người khác bảo lãnh đều tiến vào miếu đường. Cho dù là tiến vào đại miếu đường của châu phủ, cũng lấy việc vào tiểu miếu đường của huyện, xã, thôn, trại làm vinh, sau khi được ban văn thư xây miếu trên một mảnh đất, sẽ không dễ dàng bị đánh giết nữa, hơn nữa chúng còn nhận được công pháp tu luyện cắn nuốt hương hỏa.
Một số yểm quỷ không có nhục thân, sau khi có được công pháp lại có thể ngưng kết pháp thân, từ trạng thái vô định ngưng kết thành hình dạng mà chúng muốn. Mà một số yêu quái có nhục thân thì mượn đó để ngưng luyện hương hỏa pháp tượng. Điều này khiến rất nhiều tu sĩ cảm thấy không thể tin nổi. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, một số tiểu yêu ma đã có được thực lực sánh ngang tu sĩ Trúc Cơ.
Nếu thêm vài năm nữa, hưởng thêm nhiều hương hỏa, chẳng phải dễ dàng đạt đến Tử Phủ và Kết Đan sao.
Triệu Phụ Vân không biết những việc này. Lúc này hắn đang ở trong Cực Dạ, một thân pháp bào màu cam, tóc dài buộc sau gáy, bị gió của Cực Dạ thổi bay lên như một cái đuôi. Trong bóng tối, pháp bào của hắn phát sáng, từ xa có thể nhìn thấy rõ, vẫn mang theo vài phần yêu dị như trước.
Bất ngờ là hắn rất hiếm khi bị tập kích trong hắc ám.
Đi trong mảnh hắc ám này đã được vài năm, hắn phát hiện thực ra trong hắc ám vô cùng phong phú, giống như người trên mặt biển nhìn biển chỉ thấy nước biển mênh mông, thỉnh thoảng có thể thấy những con cá lớn nổi trên mặt biển, hoặc một số thứ như tôm cá vỏ sò trôi dạt vào bờ. Mà khi tiến vào trong đại dương mới phát hiện, trong biển thực ra là một thế giới hoàn chỉnh, một thế giới muôn màu muôn vẻ.
Cực Dạ này cũng vậy, ở rìa của Cực Dạ sẽ thấy một số yêu ma qua lại, nhưng khi tiến vào bên trong rồi mới biết trong Cực Dạ này cũng có một thế giới hoàn chỉnh. Trong Cực Dạ không phải hoàn toàn hắc ám, tuy không có ánh sáng mặt trời nhưng không phải là không có ánh sáng khác.
Ví dụ như tòa thành mà hắn đang thấy bây giờ.
Có một tấm biển gỗ treo ở giao lộ, trên đó có viết chữ, đại khái là tên của tòa thành này, nhưng hắn không nhận ra chữ trên đó.
Tòa thành này nằm giữa hai ngọn núi lớn. Triệu Phụ Vân đi vòng quanh một lượt, đường kính giữa hai ngọn núi khoảng hai mươi dặm.
Từ bên ngoài nhìn vào có thể lờ mờ thấy ánh sáng từ bên trong hắt ra.
Hắn đi vào, không có thủ vệ gì. Đi lại gần hơn mới thấy một cổng thành được tạo thành từ những dây leo cuộn kết chi chít, bên trên nở rộ từng đóa hoa như đèn lồng, tỏa ra ánh sáng với nhiều màu sắc khác nhau.
Khi hắn chậm rãi tiêu sái bước vào cánh cổng được từ dây leo đó, trong tai vang lên một giọng nói giống như giọng trẻ con, lại giống như giọng động vật, chỉ là hắn hoàn toàn không hiểu.
Hắn ngẩng đầu lên, thấy một tiểu nhân đang ngồi xổm ở đó. Chân của tiểu nhân này giống như móng chim, ngắn cũn bám vào dây leo, còn thân mình thì như quả trứng, trên người mọc lông xanh, cổ cực ngắn, mặt là mặt người, còn đội một cái mũ làm từ lá cây.
Trên tay nó cầm một nhạc cụ giống như cây sáo, Triệu Phụ Vân có thể nhận ra đó không chỉ là nhạc cụ mà còn có thể là một loại vũ khí thổi tên.
Nó vừa khoa chân múa tay vừa tiếp tục nói, Triệu Phụ Vân nghe không hiểu đành giơ hai tay ra, biểu thị mình không hiểu.
Lúc này chỉ thấy đối phương đưa tay hái một đóa hoa chưa nở hoàn toàn trên dây leo xuống. Đóa hoa tỏa ra ánh sáng nhưng quang vận lại rất yếu. Chỉ thấy nó ném xuống, Triệu Phụ Vân bắt lấy.
Đối phương khoa tay múa chân ra hiệu, mở miệng làm động tác ăn, ý bảo Triệu Phụ Vân ăn nó.
Triệu Phụ Vân ngửi thử, không có mùi thơm gì. Suy nghĩ một chút, cảm thấy độc bình thường chắc cũng không sao, thế là cho nụ hoa đó vào miệng, nhai, vị đắng nhàn nhạt nổ tung vị giác, phảng phất như xộc vào trong đầu, cảm giác này rất không tốt.
"Ha ha ha... Người xứ khác, mùi vị Tri ngữ hoa thế nào?"
Triệu Phụ Vân phát hiện mình vậy mà có thể hiểu được lời của đối phương.
"Vị không ngon." Triệu Phụ Vân thành thật nói.
Có điều lời hắn nói vẫn là ngôn ngữ của chính hắn, đối phương vẫn không hiểu, hắn chỉ có thể nghe hiểu.
"Ngươi nói gì ta không hiểu, Tiểu Mạc bảo đừng ăn Tri ngữ hoa nhưng Tiểu Mạc cảm thấy nhất định là ngươi đang nói vị rất không ngon. Ngươi phải thử đọc hiểu lời của chúng ta, sau đó học theo, chắc sẽ nhanh chóng học được thôi, hoặc là đi tìm Hoa Ngữ tiên tử nhờ nàng ấy pha cho một chén dịch Thông Ngữ là ngươi có thể nói được tiếng của chúng ta."
Triệu Phụ Vân cảm thấy vô cùng thần kỳ, không khỏi đưa tay chỉ vào tấm biển gỗ bên kia, mà tiểu nhân tự xưng là Tiểu Mạc đó lại lớn tiếng nói: "Đây là Hoa Đăng Lung thị vĩ đại, đèn lồng hoa của chúng ta được rất nhiều đại nhân vật khen là vừa đẹp vừa dễ chăm sóc, ngoài việc hơi dễ thu hút côn trùng ra thì không có khuyết điểm nào cả."
Lúc này Triệu Phụ Vân nhìn vào bên trong, chỉ thấy giữa trời đất hắc ám lại là một vùng ánh đèn rực rỡ. Ánh đèn ở trong sương mù, nhìn kỹ,là từng đóa hoa đang nở rộ, xinh đẹp cực kỳ.
Trong Cực Dạ có rất nhiều thứ phát sáng, nhưng là hắn chưa thấy qua cả một tòa thành đều là những lồng đèn hoa như thế này.
Hắn từng bước đi vào, mà tiểu nhân tên là Tiểu Mạc đó, lại nhảy chân sáo đi theo bên cạnh hắn.