Văn Nghĩa đứng trong bóng tối của thuyền lầu, không ra boong tàu, nhưng trong tay y đã có thêm một cái vỏ sò lớn bằng bàn tay người lớn.
Trên vỏ sò có những đường vân phức tạp, đây là linh bối ngàn năm mà y câu được từ trong nước, đã tự sinh ra pháp văn, rồi tế luyện nó thành pháp bảo tên là Ngân Bối Tàng Hải khí.
Đây là một kiện pháp bảo cực kỳ đắc ý mà y tế luyện ra, chỉ còn cách một bước nữa là có thể thăng cấp thành linh bảo. Trên Ngân Bối Tàng Hải khí kia có khảm những hạt bảo sa nhỏ có hai màu xanh và đỏ.
Chỉ thấy y đưa tay vuốt qua ngân bối, vỏ của ngân bối lập tức mở ra.
Vào khoảnh khắc này, Triệu Phụ Vân thông qua ánh sáng nhìn thấy bên trong cái vỏ ngân bối mở ra vậy mà là một vùng u ám như một vực sâu không đáy. Đồng thời có một lực hút một cỗ cường đại vọt tới, có huyễn tượng sóng nước vô hình xuất hiện.
Triệu Phụ Vân mơ hồ nhìn thấy trong vùng u ám đó có xúc tu thò ra, quấn về phía Âm Dương hoàn.
Xúc tu đó như râu của vỏ sò, chỉ là mắt thường khó thấy. Nếu không phải Triệu Phụ Vân thông qua ánh lửa phá huyễn phá vọng thì căn bản cũng không nhìn thấy được.
Nếu Âm Dương hoàn mà rơi xuống như bình thường sẽ như đá rơi xuống biển mà chìm nghỉm trong đó mất.
Hắn khẽ động pháp niệm, Âm Dương hoàn đột nhiên như vỡ vụn ra, hóa thành từng sợi tơ tròn, sau đó hư hóa trong ánh sáng rồi biến mất.
Trong tích tắc này, trong cảm nhận của Văn Nghĩa thông qua ngân bối, Âm Dương hoàn đã biến mất. Trong lòng y chợt thót một cái, vì tình huống này chưa từng gặp qua.
Võ giả phàm trần đấu nhau có một câu nói, ở nơi mắt không nhìn thấy, binh khí tiếp xúc va chạm phát ra tiếng thì vẫn còn an tâm. Vì binh khí đã chạm vào, vậy là mình đã chặn được. Còn nếu binh khí của mình rõ ràng là đi ngăn cản binh khí của đối phương nhưng lại đỡ hụt, tay trống rỗng, vậy thì lúc này nên hoảng sợ rồi. Vì có thể đối phương đã dùng hư chiêu, mình bị lừa, mà binh khí đã rời tay, như vậy thu về sẽ chậm hơn đối phương một bước.
Cho nên lúc này tốt nhất là lập tức kéo giãn khoảng cách, nhảy ra khỏi vòng chiến, nhìn rõ toàn bộ đối phương rồi mới đánh tiếp.
Lúc này pháp bảo trong tay Văn Nghĩa đã ra, lại không nhiếp được Âm Dương hoàn đó. Thế là trong lòng y kinh hãi. Mà mép vỏ mở ra của ngân lại đột nhiên tóe lên tia lửa, có tiếng "cạch" phát ra. Âm Dương hoàn vậy mà lại đánh vào mép của vỏ ngân bối.
Trong lòng Văn Nghĩa chấn động, còn quýnh quáng muốn thu hồi pháp bảo lại, muốn xem pháp bảo của mình có bị đánh hỏng không. Y thật sự yêu quý món pháp bảo này của mình đấy.
Pháp bảo của Văn Nghĩa vừa thu, Âm Dương hoàn lại bật nảy ra đánh về phía Ngô Duy Sơn. Ngô Duy Sơn đưa hai tay đẩy về phía trước. Chỉ thấy hai tay ông ta trở nên khổng lồ, vậy mà lại vừa vặn chặn được Âm Dương hoàn.
Một tiếng "bốp" vang lên, hai tay ông ta gãy nát, Âm Dương hoàn bật trở lại, trong ánh lửa lại có bóng người xuất hiện.
Chỉ thấy Triệu Phụ Vân không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh tiểu thanh long. Hắn đưa một trảo ra tóm lấy, trong hư không xuất hiện một bàn tay lớn bằng kim quang tóm lấy cả tiểu thanh long và tấm lưới, rồi vọt người phóng lên trời.
Đối với Ngô Duy Sơn và Văn Nghĩa, bọn họ chỉ kịp tránh Âm Dương hoàn và ngọn lửa mãnh liệt kia, lúc ánh lửa chói mắt biến mất thì đã không nhìn thấy tiểu thanh long đâu nữa rồi. Hai người nhất thời nhìn nhau, không ai nói gì, trên mặt đều có một cảm giác nóng rát.
Văn Nghĩa không cam tâm mở miệng: "Tiểu bối đánh lén chúng ta, thật đáng giận."
Triệu Phụ Vân không nghĩ đến việc nhất định phải giết hai người họ, vì hắn cảm thấy không dễ làm vậy. Dù sao đây là nơi tu hành của Văn Nghĩa. Mình nhất thời tấn công bất ngờ khiến đối phương khó phản kích, nhưng nếu đối phương chỉ một lòng chạy trốn thì mình cũng không dễ giết người được.
Hơn nữa, hai người này đều có quan hệ với núi Thiên Đô. Một người là viện thủ của Vô Lượng viện trước đây, một người là bằng hữu của Phong Lôi chân nhân.
Triệu Phụ Vân mang theo tiểu thanh long, không còn dùng chân đi bộ mà là trực tiếp độn quang mà đi, không bao lâu đã về tới núi Thiên Đô.
Mà tiểu thanh long vẫn còn đang say ngủ.
Khi hắn đáp xuống núi Thiên Đô, trời đã tối. Chỉ thấy một đạo kim quang bay thẳng vào chủ phong của núi Thiên Đô.
Các đệ tử tu hành trong núi nhìn thấy cảnh này, mỗi người đều đang phỏng đoán là vị chân nhân nào về núi.
Họ nghĩ đến là Tuân chân nhân và Mã chân nhân.
Chỉ là người có hiểu biết lại biết, độn quang của Tuân chân nhân thường lặng lẽ không tiếng động, cho dù có hiển thị màu sắc và linh quang cũng là màu ánh nước.
Còn Mã chân nhân nếu lộ độn quang ra thì sẽ là một vệt kiếm quang, thông thường còn có tiếng kiếm ngâm nhàn nhạt theo gió lưu chuyển trong hư không.
Thế nhưng có người nghe nói, Tuân chân nhân đang trú đóng ở Đông Hải luyện bảo, mấy năm trước có người mạo phạm Tuân chân nhân, bị giết không ít người. Cụ thể đã qua bao lâu, giết bao nhiêu, truyền đến trong núi này cũng đã mơ hồ.
Mà Mã chân nhân có ở trong núi hay không, thực ra mọi người cũng không rõ.
Trong cả núi Thiên Đô, mọi người thực ra không rõ có bao nhiêu tu sĩ Tử Phủ đang tu hành trong này.
Triệu Phụ Vân rơi xuống trong núi, mây mù trong núi mở rộng.
Sau đó hắn một đường hướng về Thiên Đô điện.
Khi hắn đến Thiên Đô điện, vẫn cảm thấy núi Thiên Đô này rất thần bí. Ngẩng đầu nhìn những cây cột vừa to vừa thần bí này, hắn vẫn luôn có một ảo giác như thể những cây cột này đang chống đỡ cả mảnh bầu trời này.
Hắn xách theo tiểu thanh long một đường đi vào trong.
Lần này khác biệt với những lần vào trước đây. Một vùng sương mù mịt mờ trước mặt khiến hắn cảm thấy như đang đi vào một tân thế giới. Hắn theo ký ức trong lòng mà đi về phía trước, đi tới đi tới rồi dừng lại, vì hắn phát hiện dưới tình huống bình thường lẽ ra đã đến rồi. Nhưng bây giờ lại chưa đi đến. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Lại phát hiện ánh sao trong đó sáng rực rỡ, sao lấp lánh đầy trời hoàn toàn khác với cảnh ánh sao thưa thớt mà hắn thấy trước đây.
Hắn nhớ lời cảnh cáo của Phùng sư huynh, không thể nhìn nhiều.
Chỉ là bây giờ hắn đã có tu vi Kim Đan, muốn nhìn thêm một chút.
Hắn đứng đó ngẩng đầu nhìn, các ngôi sao trên trời trong mắt hắn nhanh chóng kéo lại gần. Trong đó một ánh sao như bị ánh mắt của hắn hấp dẫn, rơi về phía hai mắt hắn, nhanh chóng tiến lại gần hơn. Hắn chỉ cảm thấy ánh sao sáng đó muốn xuyên qua hai mắt mình, rơi vào trong tâm hồ của mình.
Đúng lúc này, trong lòng hắn dấy lên một cảm giác nguy hiểm nhàn nhạt, hắn quyết đoán nhắm mắt lại. Trong tư duy tâm linh vẫn còn một vệt ánh sáng sót lại rơi xuống, nhưng lại chỉ là một cái bóng nhàn nhạt, không còn sức mạnh thần bí nữa.
Triệu Phụ Vân không biết đó rốt cuộc là gì, tự nhiên là không dám tiếp nhận.
Sau khi hắn định thần lại, theo hướng của Giới Bí bích trong lòng nhắm mắt mà đi. Khi hắn cảm thấy mình đã đi đến trước Giới Bí bích bèn mở mắt ra, liền nhìn thấy một người ngồi xếp bằng trên đất, mây mù vây quanh người.
Chính là Phùng Hoằng Sư, nhưng y lại quỷ dị ngẩng đầu nhìn các vì sao trên trời.
Y mặc một thân pháp bào thêu các vì sao, ánh sao trên trời hội tụ trên người y.
Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Triệu Phụ Vân chợt thót một cái. Hắn từng bước lại gần, lại phát hiện Phùng sư huynh miệng há ra, hai mắt mở nhưng trong hai mắt lại tỏa ra ánh sao, ánh mắt có chút đờ đẫn.
Hắn không dám tùy tiện gọi, vì hắn không biết bây giờ Phùng sư huynh đang ở trạng thái gì. Nhưng không làm gì cũng không được, dù sao Phùng sư huynh trông có vẻ đang ở trong một trạng thái khó hiểu nào đó.
"Phùng sư huynh..." Triệu Phụ Vân thăm dò gọi tên y. Sau khi gọi xong, dường như y động đậy một chút, chỉ là động rất nhẹ.
Triệu Phụ Vân tiếp tục gọi một tiếng nữa: "Phùng sư huynh..."
Phùng Hoằng Sư lại lần nữa lắc lư thân thể một chút.
"Phùng Hoằng Sư..."
Triệu Phụ Vân lại gọi một tiếng, lần này tiếng gọi của hắn đã dùng đến lực lượng pháp chú.
Phùng Hoằng Sư như đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, hít sâu một hơi, bộ dạng như muốn nôn ọe. Cả người y nằm rạp trên đất, thở hổn hển và nôn khan.
Triệu Phụ Vân không động đến y mà còn lùi lại hai bước, lùi khỏi cái đài như tế đàn kia.
Một lúc lâu sau, Phùng Hoằng Sư mới hồi phục lại. Y đưa một tay chống đất, nghiêng đầu nhìn Triệu Phụ Vân, mấy sợi tóc rối rủ xuống trên mặt.
Y nhìn Triệu Phụ Vân, hắn chỉ cảm thấy trong ánh mắt của y tràn đầy mệt mỏi.
"Triệu sư đệ, ngươi đã trở về." Phùng Hoằng Sư nói.
Hắn biết, Phùng Hoằng Sư đã từng vận dụng núi Thiên Đô vượt qua mấy vạn dặm trấn áp quán chủ của La Tiên quan ở kinh thành. Đủ thấy Phùng sư huynh cường đại đến mức nào, cho dù hắn bây giờ đã Kim Đan cũng không nhìn thấu được Phùng sư huynh.
Mà Phùng sư huynh bây giờ trông lại mệt mỏi và yếu ớt như vậy.
"Ta không sao, nghỉ một lát là khỏe." Phùng Hoằng Sư nói.
Nói xong, y liền ngồi đó, nhắm mắt tĩnh tu. Bầu trời trên đỉnh đầu y có các vì sao hiện ra, ánh sao rủ xuống, chiếu rọi lên người y. Không bao lâu, y lại một lần nữa mở mắt.
Y đứng lên, toàn bộ khí sắc nhìn qua đã tốt hơn rất nhiều. Chỉ nghe y nói: "Chúc mừng sư đệ kết thành Kim Đan. Mấy ngày trước ta thấy tên của ngươi tỏa sáng trên Giới Bí bích, liền biết ngươi chắc chắn tu vi đại tiến."
Triệu Phụ Vân chỉ hơi hành lễ, không nói gì.
Ngay sau đó, y lại nhìn thấy tiểu thanh long bất động sau lưng Triệu Phụ Vân, hỏi: "Tiểu Thanh này?"
Thế là Triệu Phụ Vân kể lại cho y nghe chuyện mình đã gặp ở vịnh Thông U.
Phùng Hoằng sư nhíu mày, nói: "Tiểu Thanh ham chơi, chúng ta không cho phép nó ra khỏi núi Thiên Đô, cho nên nó thường muốn lén lút xuống núi. Nhưng có Tiểu Tân trông coi cho nên đều không thành công. Lần này vậy mà lại trộm xuống núi thành công, chắc là lần trước ta ngự sơn trấn ma đã xuất hiện sơ hở gì đó, mới để Tiểu Thanh lẻn xuống núi."
Theo như Triệu Phụ Vân được biết, từ lúc Phùng sư huynh ngự núi Thiên Đô trấn ma đến nay đã qua hơn hai mươi năm. Nhưng Tiểu Thanh hẳn là gần đây mới trộm xuống núi, hoặc có thể nói là hồ nước trong núi Thiên Đô và vịnh Thông U có nơi nào đó có thể thông với nhau.
Có khả năng vốn không thông nhau, sau khi ngự sơn trấn ma mới có.
"Phong Lôi sư huynh đã ở trên núi nhiều năm, biết Tiểu Thanh, cũng biết làm thế nào để dụ dỗ Tiểu Thanh. Ngươi mang Tiểu Thanh ra ngoài điện, Tiểu Tân sẽ đón nó đi."
Sau khi Triệu Phụ Vân nghe xong bèn xách theo Tiểu Thanh ra khỏi Thiên Đô điện. Vừa ra khỏi đại điện, hắn đã nhìn thấy một nữ tử thanh lệ đứng dưới một gốc cây đại thụ trước đại điện.
Triệu Phụ Vân đã từng gặp nữ tử đó, chính là nữ tử thanh lệ đã từng cho Tiểu Thanh ăn bên hồ trước đây.
Nàng nhìn thấy Triệu Phụ Vân xách theo tiểu thanh long đang say rượu ra, lập tức chạy tới, nói: "Lúc trước ta vì phải chải chuốt địa khí, nhất thời không trông chừng được Tiểu Thanh để nó chạy ra ngoài. Cảm ơn ngươi đã mang nó về."
Một thân quần áo màu xanh lục trên người nữ tử thanh lệ này khá giống với dây leo bện thành.