Nhất Khí Triều Dương

Chương 334: Bắt rồng



Ngô Duy Sơn từng là viện thủ của Vô Lượng viện núi Thiên Đô. Bây giờ viện thủ của Vô Lượng viện là Kim Linh, Kim Tố Dung.

Ông ta là tộc nhân của lão tổ Kim Đan Ngô Niệm của núi Thiên Đô năm xưa. Sau khi Như Ý Bảo Các gặp chuyện không may, ông ta liền xuống núi, hơn nữa còn dẫn theo hai người của Ngô gia đi tìm Dư Thần Quang.

Thế nhưng kết quả lại là ba vị tu sĩ Tử Phủ đều không phải là đối thủ của một mình Dư Thần Quang. Lúc này bọn họ mới phát hiện Dư Thần Quang không chỉ luyện bảo lợi hại mà đấu pháp cũng cực kỳ lợi hại. Hơn nữa pháp bảo trên tay gã xuất hiện hết cái này đến cái khác, khiến thủ đoạn của gã trở nên quỷ dị đa biến, khó lòng phòng bị.

Sau khi ông ta thất bại trở về, Ngô Niệm mới xuống núi. Sau đó Ngô Niệm chết, từ đó Ngô gia liền rút khỏi núi Thiên Đô.

Xem ra cái chết của Ngô Niệm vào lúc đó phảng phất như đã gây ra rung chuyển trong núi Thiên Đô, như thể là dấu hiệu suy yếu của núi Thiên Đô. Sau lại có Phong Lôi chân nhân rời núi đi đến kinh thành, núi Thiên Đô còn phái cả đệ tử ra ngoài, dùng một loại trạng thái phong sơn tới đón tiếp khả năng nguy hiểm có thể đến. Đây là một tín hiệu cho thế nhân rằng núi Thiên Đô đang suy yếu.

Thế nhưng nếu kéo dài dòng thời gian ra nhìn sẽ phát hiện, hình như núi Thiên Đô không có chuyện gì. Núi Thiên Đô vẫn là núi Thiên Đô sừng sững ở đó, giống như bất kỳ một đoạn thời gian nào trong tám trăm năm qua vậy.

Đặc biệt là lần núi Thiên Đô hiển hóa ra trên không trung kinh thành, trấn áp quán chủ của La Tiên quan xong, núi Thiên Đô trong lòng mọi người lại một lần nữa trở nên thần bí và cao lớn.

Triệu Phụ Vân nheo mắt đánh giá đối phương, cố gắng thu liễm tầm mắt của mình.

Ngô Duy Sơn đứng trên boong thuyền, nhìn những chiếc thuyền mái che đen xung quanh, mỗi một chiếc thuyền đều treo một ngọn đèn lồng, nhưng lại không nhìn rõ ràng từng người dưới đèn lồng đó. Ông ta không cố ý nhìn xem, dù sao nơi này cũng không phải là địa bàn của ông ta.

Lần này ông ta phụng mệnh của Phong Lôi sư huynh đến đây tìm kiếm linh vật Kim Lân có móng, mang về hoàng cung luyện đan.

Đương nhiên, sư huynh còn dặn nếu dẫn ra thứ khác, cũng nhất định phải bắt mang về.

Là một tu sĩ đã Kết Đan, kỳ thật ông ta vô cùng ít xuất hiện, vì lúc ông ta Kết Đan đã mượn sức của linh vật. Mà ông ta xuất thân từ núi Thiên Đô, biết rõ nếu đã dùng linh vật trợ giúp mình Kết Đan thì đã rơi vào tầm thường. Thế nhưng khi ông ta biết Mã Tam Hộ, Tuân Lan Nhân, Dư Thần Quang từng người một Kết Đan xong, ông ta liền bắt đầu lo lắng. Sự lo lắng này khiến pháp ý trong cương sát của ông ta khó mà hoàn toàn dung hợp được. Đan luận của ông ta luôn khó mà hoàn mỹ hình thành. Cho dù có miễn cưỡng thành thì ông ta cũng biết sẽ vô cùng hung hiểm.

Thế là ông ta dùng một kiện linh vật Kết Đan để phụ trợ Kết Đan, mất đi sự viên dung vô ngại sau khi cương sát hợp nhất. Nhưng ông ta cảm thấy không sao, chỉ cần bỏ thêm chút thời gian ôn dưỡng là được.

Tuy nói Kết Đan cương sát hợp nhất, hợp thành một đạo thiên địa phù lục, nhưng điều này quá không dễ dàng, cần một loại cơ duyên nào đó, cần linh tính phi phàm. Mấu chốt chính là ở cơ duyên và linh tính đó. Thứ này đối với một số người phảng phất như là bẩm sinh mà có. Có một số người trong quá trình tu hành dài đằng đẵng, không ngừng minh ngộ và tích lũy, đến lúc tiến cảnh tự nhiên mà thành.

Có một số người ban đầu rất có linh tính, nhưng theo thời gian tu hành càng lâu ngày, trải qua nhiều thế sự lại càng ngày càng vẩn đục, cả tâm tư của người đó cũng sẽ trở nên ngột ngạt đục ngầu.

Ngô Duy Sơn không biết mình đã biến thành ngột ngạt đục ngầu từ lúc nào. Có thể là lúc tranh giành vị trí viện thủ của Vô Lượng viện ở trong núi, có thể là trong khoảng thời gian nhậm chức ở Vô Lượng viện đã hao phí quá nhiều tâm tư, hay là tâm tư đã dùng cả vào việc kinh doanh Như Ý Bảo Các.

Mà lúc tu hành thì lại như bước đi từng bước, tuy mỗi ngày đả tọa tĩnh tu rèn luyện pháp lực, nhưng trong quá trình này không có thứ gì khiến quang huy trong thân thể ông ta trở nên tươi sáng rõ ràng, ngược lại những mưu tính trong quá trình kinh doanh hàng ngày của ông ta càng làm cho ánh sáng tính linh ngày càng mờ nhạt.

Chỉ là ông ta cảm thấy đa số người ta đều sẽ tìm linh vật để Kết Đan, mình dùng linh vật Kết Đan cũng xem như bình thường.

Ông ta đã quyết định lập một tông phái, cho nên cần có một tòa linh sơn làm đạo tràng, vì vậy việc làm chút chuyện cho triều đình cũng không có gì mâu thuẫn cả.

Nhưng lần này đến đây buông câu bắt Kim Lân có móng, cũng là do Phong Lôi sư huynh đã chỉ điểm.

Y nói Tôn Giả vẫn lạc, khí tức của ngài tứ tán, nên sẽ dựng dục ra Kim Lân.

Ông ta cũng từng là bí truyền trong núi, có tên trong Giới Bí bích, hiện tại tên vẫn còn ở trên đó. Đương nhiên cũng biết tục danh Tôn Giả là 'Kim Lân'. Phong Lôi sư huynh nói Tôn Giả vẫn lạc, một thân tinh hoa tan về mảnh thiên địa này. Cho nên thủy thú trong nước mới dấy lên phong bạo là vì chúng đang tranh đấu với nhau.

Nhưng trong nơi sâu xa này vẫn có thể câu ra được một chút ý thức tan vỡ tản ra của Tôn Giả thai nghén thành linh vật Kim Lân.

Thật ra ông ta không ôm hi vọng về việc những người khác có thể câu được hay không. Chỉ là nói trước một chút mà thôi. Dù sao mặt sông nơi đây sẽ hấp thụ ý niệm mà mọi người phát ra, ý niệm này sẽ hấp dẫn những thứ trong âm u sâu xa xuất hiện.

Hơn nữa, ông ta còn có cách buông câu chân chính.

Những người ông ta mang đến đã bắt đầu buông câu rồi. Ông ta không quay về trong thuyền lầu mà nhìn vào vịnh sông này, nhìn qua chính ông ta cũng cảm thấy khó mà tưởng tượng nổi.

Theo truyền thuyết, nơi này năm đó từng là một nước tên là Phù Du. Người ở đây ai nấy đều hư hư giả giả, sáng sinh chiều tối chết. Người như phù du, sống chết tùy ý. Nếu có người lạc vào trong đó cũng sẽ thành như vậy, biến thành sáng sinh chiều chết. Trong một ngày không thể thoát thân liền phải chết ở đây.

Sau này Hi Di lão tổ dẫn người phá nơi này, đào núi mở sông, xé mở địa khí nơi đây, lúc này mới phá được nước Phù Du kia. Nhưng tàn phế còn sót lại vẫn có thể gọi là bí cảnh một phương, xem như là cửa ngõ của vùng biển U Hối.

Ngô Duy Sơn lấy ra một số thứ từ trong bảo nang rắc lên mặt sông này. Triệu Phụ Vân ngửi thấy một mùi hương kỳ dị.

Sau đó Ngô Duy Sơn đến mép thuyền. Chỉ thấy ông ta đưa tay ra, bàn tay đó vậy mà lại nhanh chóng lớn lên, sau đó cánh tay kéo dài ra rơi xuống mặt nước, nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt nước.

Triệu Phụ Vân khẽ nhíu mày. Cảnh này làm hắn cảm thấy vô cùng quen thuộc. Ký ức trong lòng hắn nhanh chóng lật giở. Hắn nhớ lại, lúc mình ở núi Thiên Đô đã từng thấy một nữ tử đưa tay ra vỗ vỗ trên mặt hồ, sau đó gọi lên một con tiểu thanh long.

Lúc đó hắn nhìn qua không cảm thấy có gì kỳ dị, chỉ cảm thấy là một kiểu chào hỏi theo thói quen. Lúc này nghe lại, hắn liền nghe ra tiếng vỗ mặt nước trên mặt nước rất nhỏ nhưng truyền đi rất xa trong nước. Có thể đối với một số sinh linh đặc biệt nào đó là một lời kêu gọi rất mãnh liệt.

Nước trên mặt sông tĩnh mịch, Triệu Phụ Vân phát hiện vậy mà lại rất giống màu nước trong hồ ở núi Thiên Đô.

"Lẽ nào, cái hồ kia của núi Thiên Đô cũng giống như ở đây?" Trong lòng Triệu Phụ Vân vừa nổi lên ý nghĩ này, trong mắt hắn đã nhìn thấy một bóng mờ lượn lờ dưới đáy sông này.

Trong lòng hắn kinh hãi.

Vì cái bóng mờ này hắn vừa nhìn đã cảm thấy quen mắt.

Bên trong núi Thiên Đô, lúc hắn nhìn thấy con thanh long kia cũng là cảnh tượng như vậy.

"Ở đây cũng có một con thanh long?" Triệu Phụ Vân chợt nổi lên ý nghĩ này: "Nhưng mà, không phải nói con thanh long kia là do tổ sư mang về sao? Là hậu duệ duy nhất của Tôn Giả?"

"Con thanh long này đến từ đâu?" Triệu Phụ Vân thầm nghi vấn. Hắn muốn nhìn rõ đó rốt cuộc có phải là con thanh long kia không.

Chỉ là cái bóng mờ của thanh long đó lóe lên rồi qua, thật lâu không thấy nữa.

Ngô Duy Sơn bên kia cũng nhìn thấy cái bóng mờ lóe lên. Ông ta thầm vui mừng, lập tức nghĩ đến lời của Phong Lôi sư huynh: "Nếu dưới đáy sông có dị tượng xuất hiện, lập tức phải ném mồi ra."

Ngô Duy Sơn lập tức ném toàn bộ mồi câu của mình ra, rơi vào trong hồ, từ từ chìm xuống. Một bóng mờ từ sâu dưới sông chui ra, một ngụm liền nuốt chửng nắm mồi đó.

Không biết tại sao, Triệu Phụ Vân ngửi mùi hương kỳ dị tỏa ra trên mặt hồ, lại có cảm giác say như uống rượu.

Không bao lâu, hắn lại nhìn thấy cái bóng mờ dưới đáy hồ lại xuất hiện. Chỉ là lần này tốc độ của cái bóng mờ rõ ràng chậm đi rất nhiều, vậy mà lại cho người ta một cảm giác như đang say rượu. Hơn nữa nó nổi lên cách gần mặt nước hơn.

Lần này Triệu Phụ Vân nhìn rõ rồi, đây chính là một con thanh long. Còn về việc có phải là con ở núi Thiên Đô không thì hắn không rõ, nhưng hắn cảm thấy rất giống.

Ngô Duy Sơn mừng rỡ, vì Phong Lôi sư huynh đã dặn: "Nếu thấy có rồng, bắt nó, nhanh chóng trở về."

Hơn nữa trên người ông ta còn có một kiện bảo vật do Phong Lôi sư huynh ban tặng. Bảo vật đó là một tấm lưới chuyên dùng để bắt rồng, tên là Bộ Long võng.

Những người trên mặt hồ kia cũng ngửi mùi hương kỳ dị, người nào người này say chếnh choáng. Ít nhất là đôi tỷ đệ trên thuyền mà Triệu Phụ Vân đang đứng đều đã ngủ say.

Một người trên thuyền khác nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lóe lên, không khỏi nói: "Ngô đạo hữu quả nhiên có chuẩn bị mà đến. Vậy mà lại có rồng xuất hiện tới đáy sông này. Bao nhiêu năm nay, tuy đã câu được rất nhiều linh vật trong mảnh sông này nhưng chưa từng thấy có họ rồng cả."

Hơn nữa, y có thể chắc chắn đây là chân long, không phải giả long, không phải là do ý niệm của người buông câu tản xuống nước khiến thủy linh sinh ra thủy vận linh long.

Sao lại có linh vật như vậy?

Trong lòng y khẽ động. Chỉ là lời nói tiếp theo của Ngô Duy Sơn đã đè ép ý nghĩ vừa dấy lên của y xuống.

"Tất cả đều là do sư huynh Phong Lôi chân quân của bần đạo an bài." Ngô Duy Sơn nói.

Danh tiếng của Phong Lôi chân quân quả thực không ai không biết, không ai không rõ ở Đại Chu. Chân quân Nguyên Anh duy nhất được công khai bên ngoài, không phải ai cũng dám đắc tội.

Y cảm thấy tất cả đều đang nằm trong tính toán của Phong Lôi chân quân. Thủ đoạn của Nguyên Anh chân quân thần bí khó lường, không ai dám mạo phạm, cũng không thể nào thừa nhận nổi.

Đúng lúc này, trong tay Ngô Duy Sơn có thêm một tấm lưới. Sau đó lúc thanh long vừa nổi lên tới mặt sông thì quăng xuống.

Tấm lưới đó màu vàng, vào khoảnh khắc quăng xuống như có linh tính của riêng mình mà tự bung xòe ra, như không có vật gì nhưng trong nháy mắt đã bao lấy con thanh long trong nước sông kia vào bên trong.

Trong tích tắc đó tiểu thanh long trong nước cảm nhận được nguy hiểm, giãy giụa kịch liệt. Chẳng qua hình như nó đã ăn quá nhiều mồi câu kia, trên người như không có sức lực, căn bản không thể giãy thoát ra được. Chưa kể những sợi lưới vàng kia vậy mà lại siết chặt vào trong vảy rồng.

Ngô Duy Sơn kéo sợi tơ trên tay, mặc cho tiểu thanh long giãy giụa trong lưới, sóng nước cuồn cuộn, phát ra từng tràng thú gầm trầm thấp. Ông ta vừa kéo vừa thả, muốn tiêu hao sức lực trên người tiểu thanh long.

Thời gian trôi đi, tiểu thanh long từ từ kiệt sức, lại như đã say mềm người. Nó dần dần không còn không giãy giụa nữa, như thể đã cam chịu số phận rồi.

Ngô Duy Sơn mừng rỡ vô cùng, mà người bên cạnh cũng đầy hâm mộ, trong mắt sáng ngời.

Ngô Duy Sơn mới nói: "Sư huynh của ta từng nói, năm đó hắn và Văn Nghĩa huynh tương giao tâm đầu ý hợp. Nếu không phải vì thân vướng tục sự ở kinh thành thì đã sớm đến tới bái phỏng Văn Nghĩa huynh, để hoàn thành lời thề năm xưa cùng du ngoạn thiên hạ lập ra rồi."

Văn Nghĩa huynh nghe đến đây, không khỏi thở dài trong lòng, dập tắt ý định cướp đoạt đi.

Năm đó lúc còn là Trúc Cơ, y đã quen biết Phong Lôi chân nhân, cùng nhau du ngoạn thiên hạ, đã từng phát hạ lời thề rằng bất kể ai đi trước đều phải quay đầu lại kéo người kia một tay.

Bây giờ Phong Lôi chân nhân đã là Nguyên Anh, mà y vẫn là Kim Đan.

Ngô Duy Sơn sắp kéo tiểu thanh long trong nước về thuyền. Ông ta có thể cảm nhận được tiểu thanh long trong lưới thỉnh thoảng giãy giụa một chút nhưng rõ ràng đã không còn bao nhiêu sức lực nữa, không khỏi thầm nghĩ mồi câu mà Phong Lôi sư huynh đưa cho ông ta rốt cuộc là gì, vậy mà lại có thể khiến con thanh long này cũng phải say mèm người.

Đúng lúc này, có một giọng nói từ trong ánh đèn trên mặt sông truyền đến.

"Tiểu Thanh!"

Tiếng "Tiểu Thanh" này lại khiến tiểu thanh long vốn sắp say mèm người thanh tỉnh lại một chút. Đôi mắt nó sắp nhắm chặt lại mở ra, sau đó kịch liệt quẩy người một cái, còn phát ra một tiếng kêu gọi, đây là đang trả lời lại.

Triệu Phụ Vân đã chắc chắn đây chính là tiểu Thanh đó, là con rồng nhỏ dưới đáy hồ trong núi Thiên Đô. Nó vậy mà lại xuất hiện ở đây.

"Ai?" Hai mắt Ngô Duy Sơn nheo lại, nhìn về phía giọng nói truyền đến.

Trong tích tắc này hai mắt ông ta khép lại, mở ra đã xuất hiện hào quang, hào quang tỏa sáng như có ánh trăng giấu trong đôi mắt. Sau đó ông ta nhìn thấy có một người đang đứng trên mui một chiếc thuyền đen nhỏ, đậu ở vòng bên ngoài mặt sông. Người này mặc một thân pháp bào màu cam trông rất đơn bạc, một mái tóc đen không búi lên cũng không cột khăn đội mũ quan mà chỉ tùy ý buộc sau gáy, đuôi tóc rủ xuống như một cái đuôi màu đen.

Một đôi chân trần, đứng yên trên mái che đen.

Mà dung mạo của đối phương, Ngô Duy Sơn nhìn đi nhìn lại, cuối cùng cũng chắc chắn đây là ai.

Chỉ là vì người này khác biệt quá lớn với dáng vẻ trong ký ức của ông ta, không phải là dung mạo có gì thay đổi, mà là khí chất khác biệt quá nhiều.

Trước đây là âm nhu mà thanh nhã, trầm mặc ít nói, mà bây giờ đứng đó lại cho người ta một cảm giác yêu dị.

Ông ta nghĩ đến Dư Thần Quang, vì Dư Thần Quang đã từng cũng có cải biến rất lớn, từ dáng vẻ hiền hòa thật thà biến thành tà dị kiêu ngạo.

"Là ngươi?" Ngô Duy Sơn không khỏi thốt lên.

Vị Văn Nghĩa bên cạnh ông ta tự nhiên không quen biết Triệu Phụ Vân, thế là hỏi: "Không biết là vị bằng hữu nào đến đạo tràng của ta."

"Phụ Vân núi Thiên Đô, bái kiến Ngô sư huynh!" Giọng nói của Triệu Phụ Vân xuyên qua gió trên mặt sông và ánh đèn lồng truyền vào trong thuyền lầu.

"Đệ tử núi Thiên Đô?" Sau khi Văn Nghĩa nghe xong, trong lòng không khỏi lặp lại đáp án này, lại nhìn sang Ngô Duy Sơn bên cạnh, ánh mắt một lần nữa trở nên linh hoạt hẳn. Y phát hiện dường như vẫn còn cơ hội, nếu con tiểu thanh long này trốn thoát mà mình bắt lại được thì đó không phải là mình cố ý tranh đoạt.

"Triệu Phụ Vân, ngươi làm gì ở đây?" Ngô Duy Sơn mang theo kinh ngạc hỏi.

"Ta ngược lại phải hỏi Ngô sư huynh, ngươi có biết trong lưới của ngươi là vật gì không? Có còn nhớ lục giới thất bí không?" Triệu Phụ mang theo vài phần chất vấn hỏi.

"Ha ha, lúc ta là viện thủ của Vô Lượng viện, ngươi chỉ mới vừa vào tu hành lộ mà thôi. Bao nhiêu năm không gặp, ngược lại còn dám chất vấn ta. Ta ở đây bắt linh vật, liên quan gì đến lục giới thất bí trong núi?"

Triệu Phụ Vân không khỏi nghĩ, bí mật của núi Thiên Đô không phải sẽ chủ động nói với các đệ tử, mà là sau khi đệ tử bí truyền phát hiện ra rồi mới có người tới chỉ ra. Có lẽ Ngô Duy Sơn không biết, nhưng vừa rồi Triệu Phụ Vân đã nghe thấy tên của Phong Lôi chân nhân, hắn cảm thấy chắc chắn Phong Lôi chân nhân biết rõ.

Đây là cố ý bắt tiểu thanh long trong hồ của núi Thiên Đô. Nếu hắn không đoán sai, tiểu thanh long này chính là một trong những bí mật của núi Thiên Đô.