Triệu Phụ Vân nhìn Mã Tam Hộ đang ngồi đó, thân hình thẳng tắp như một ngọn thương.
Hắn đột nhiên phát hiện Mã Tam Hộ thực ra rất gầy. Trước đây không phát hiện ra là vì Mã Tam Hộ cao lớn, nhưng đó là vì khung xương của y cao mà thôi.
Gương mặt y rất gầy, mặt ngựa, nhưng gò má cao, hai bên má không có thịt.
Đôi mắt y hẹp mà dài, nhưng khi đóng mở lại có tinh quang ẩn hiện như hai vệt ánh kiếm lúc nào cũng có thể rạch phá hư không.
Triệu Phụ Vân phát hiện, Mã Tam Hộ người này dường như luôn cố gắng không nhận thiện ý của người khác, đồng thời cũng tận lực ít dính vào nhân quả. Y không muốn kết bạn với người khác.
Độc lai độc vãng.
Đột nhiên Triệu Phụ Vân muốn biết rốt cuộc y đã trải qua những gì. Chỉ nghe nói trước khi tu hành, y chỉ là một kiếm khách không có bao nhiêu tư chất tu hành, thế nhưng y đã cứng rắn tự mình phá vỡ giới hạn của cơ thể, tiến vào giai đoạn tiên thiên luyện khí.
Còn về việc rốt cuộc y lên núi Thiên Đô như thế nào, Triệu Phụ Vân cũng không biết.
Triệu Phụ Vân nói với Mã Tam Hộ chuyện Dư Thần Quang đã cưỡng ép mang Dư Hoài An đi, Mã Tam Hộ không trả lời gì.
Cuối cùng Mã Tam Hộ rời khỏi Trấn Ma bích, sải bước đi vào trong Cực Dạ. Trên tay y không có đèn, cũng không dùng bất cứ thủ đoạn nào để xua tan bóng tối xung quanh, cứ như vậy tự nhiên thản nhiên mà bước vào.
Một thanh trường kiếm vỏ vàng đeo chéo sau lưng, một cây trâm kiếm cài trên đầu, một cây phất trần khoác trên tay, một thân áo bào xanh bình thường, một đôi giày vải đen. Hắc ám bao phủ y nhưng Triệu Phụ Vân lại cảm thấy hắc ám không thể nào nhấn chìm được y.
Triệu Phụ Vân vẫn như cũ mỗi ngày mô phỏng mặt trời mọc ở phương đông, đồng thời chậm rãi kéo dài thời gian lên. Trước đây khi Kim Ô hành không, tốc độ tương đối nhanh, bây giờ hắn từ từ kéo dài thời gian ra.
Từ Trấn Ma bích bay lên, đến Vân Mộng cốc hạ xuống, hắn hy vọng bằng thời gian của một ngày.
Đương nhiên bây giờ hắn vẫn chưa làm được, dù sao Kim Ô thần điểu hành không trong thời gian dài là một gánh nặng rất lớn đối với bản thân hắn.
Hắn từ từ kéo dài thời gian Kim Ô hành không.
Những người khác thì vẫn ra ra vào vào dưới doanh trại, có người ở lại có người rời đi, đương nhiên cũng có người hỏi đến Dư Hoài An, nhưng không ai biết rốt cuộc y đã đi đâu.
Mà trên đỉnh núi của Vân Mộng cốc, Cát Văn Vân ở đó ngưng luyện hà ti. Cũng có vài người qua đường thỉnh thoảng nhìn thấy cảnh này, chỉ cảm thấy vô cùng mỹ diệu, thậm chí có người giỏi hội họa còn vẽ lại cảnh này. Bức họa đó được gọi là Vân Mộng Tiên Tử Dệt Lụa đồ.
Dư Hoài An theo Dư Thần Quang càng đi càng sâu, tới nơi mà Dư Hoài An chưa từng đi sâu vào.
Sau khi biết mình không thể thoát khỏi, trong lòng y cũng đã chấp nhận, thế là pháp thuật trên người y lập tức được giải trừ, có thể mở miệng nói chuyện, cảm giác bóp nghẹt tim y cũng biến mất.
"Ông cậu muốn đi đâu?" Dư Hoài An không nhịn được hỏi.
"Ta đưa ngươi đi xem thế giới thật sự. Đại Chu chẳng qua chỉ bó hẹp trong một vùng, ánh sáng đã vây khốn tầm mắt của mọi người. Ngươi xem mảnh hắc ám này, núi cao sông dài, hồ lớn sông lớn, cái gì cần có đều có. Ở đây, ngươi chỉ cần có thực lực là có thể chiếm núi làm vua, có thực lực là có thể khai tông lập phái, không giống như ở nơi kia..."
"Ở nơi đó ngươi phải hiểu nhân tình thế thái, có tu vi nhất định là sẽ có đủ loại họ hàng tìm đến giúp đỡ. Giúp thì chậm trễ tu hành, không giúp thì là bất cận nhân tình, người khác sẽ nói trên đời này không có tiên nhân hiếu thuận, đủ loại đạo lý sẽ đè chết khóa chết ngươi."
Dư Hoài An biết ông cậu đang nói về trải nghiệm của chính mình. Đương nhiên, trên thế giới này quả thực có rất nhiều người bị gia tộc trói buộc, bị kẹt trong một vùng hoặc kẹt trong một tòa thành, trở thành người bảo hộ của gia tộc. Đương nhiên cũng có thể nói cả gia tộc đều đang phục vụ cho người đó, hai bên cùng có lợi.
Lời của Dư Thần Quang nói, Dư Hoài An không cách nào phản bác. Chỉ đành hỏi: "Lẽ nào người tu hành đều phải đoạn tình tuyệt tính sao?"
"Người tu hành thế nào cũng được, cứ đi theo bản tâm của mình là được, cần gì phải cố ý nói phải hay không phải chứ?" Dư Thần Quang nói.
"Vậy bây giờ ông cậu định làm gì?" Dư Hoài An một lần nữa hỏi câu này.
Lần này Dư Thần Quang không nói đưa y đi xem thế giới thật sự, mà đưa tay chỉ về một vùng đen kịt phía trước, nói: "Phía trước có một ngọn núi, trên núi có bảo quang óng ánh, đợi ta lên đó, lấy nó ra để tế dưỡng pháp bảo."
Trong mắt Dư Hoài An, mảnh hắc ám đó làm gì có bảo quang nào. Ngay cả khi hai mắt y lóe lên hỏa quang cũng không dám nói là nhìn rõ được.
Chỉ thấy một vùng sương mù dày đặc, âm u, một dãy núi liên miên đâu phải là bảo địa gì, thậm chí y còn cảm thấy cằn cỗi.
Thế nhưng Dư Thần Quang lại ném ra hồ lô tím của mình. Hồ lô tím bay lên trời, miệng hồ lô hướng xuống dưới. Chỉ trong nháy mắt, Dư Hoài An đã nhìn thấy bảo quang đầy núi bay lên. Từng điểm bảo quang như đom đóm bị hút vào trong hồ lô đó.
Hai người tiếp tục tiến về phía trước. Dư Thần Quang nhỏ ra hai giọt nước óng ánh từ trong hồ lô tím rơi vào mắt y, hai mắt y nhìn vào mảnh hắc ám lập tức thấy một cảnh tượng khác.
"Ông cậu, những bảo quang này rốt cuộc là thứ gì?" Dư Hoài An tò mò hỏi.
"Trời có tam bảo, nhật nguyệt tinh; đất có tam bảo, thủy hỏa phong; người có tam bảo, tinh khí thần; tâm có tam bảo, tính tâm thân. Ta lấy chính là một trong tam bảo của tâm, tính linh quang." Dư Thần Quang nói.
Trong lòng Dư Hoài An không vui, y cảm thấy ông cậu của mình thật sự đã đi sai đường rồi.
"Tính linh của người đời mông muội, giữ lại cũng vô dụng, không bằng cho ta luyện bảo. Ngày sau ta có thể dùng tính linh quang này để khai tuệ cho chúng sinh."
Bọn họ từng bước đi vào nơi sâu hơn của hắc ám. Đương nhiên so với hắc ám vô biên thì nơi này vẫn là rìa ngoài, hoặc có thể nói đối với hắc ám này, vốn không có cái gọi là rìa ngoài.
...
Núi Ngọa Hổ rất lớn, trong đó đầm Hổ Cứ chính là nơi tốt nhất trong núi Ngọa Hổ.
Vì đây là đạo tràng của Hổ Cứ đại vương.
Đương nhiên núi Ngọa Hổ không có hổ, chỉ có một con ếch da hổ không biết đã tu hành bao nhiêu năm. Ếch da hổ tự xưng là Hổ Cứ, yêu thích nhất là ngồi trên lá sen báu trong đầm đó. Trong một khoảng thời gian nhất định, nó sẽ nằm phục nghe động tĩnh bốn phương. Vào lúc đó bất cứ ai mở miệng làm ồn đều sẽ bị nó một ngụm nuốt chửng.
Vì đó là lúc Hổ Cứ đại vương dưỡng thần.
Trong đầm một mảnh tĩnh lặng, dường như ngay cả gió xung quanh cũng không dám thổi.
Mãi cho đến khi một tiếng kêu 'oạp' vang như sấm sét nổi lên, cả ngọn núi mới như sống lại.
Không bao lâu, đột nhiên có tiểu yêu vừa khóc vừa chạy đến bên đầm, nói rằng cả nhà của mình đã bị hai tên đạo nhân qua đường giết chết.
"Đạo nhân thần nhân gì, dám giết người ở đây?" Hổ Cứ đại vương không tin lắm nói.
Ngay sau đó tiểu yêu kia liền miêu tả lại hai tên đạo nhân đó, nói: "Một cái hồ lô tím đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, sau đó ta thấy trên người mọi người có ánh sáng bay ra, rồi từng người một chết đi. May mà lúc đó tiểu yêu đang trốn trong khám thờ của Lục Tí thần mới thoát được một kiếp."
"Vậy mà lại có chuyện như vậy, để ta đi xem sao."
Hổ Cứ đại vương đột nhiên nhảy dựng lên, bay về phía trời cao, trong nháy mắt đã biến mất.
Chỉ là nó không đi bao lâu thì lại bay về, rơi xuống trong đầm. Cơ thể khổng lồ lại nhẹ nhàng đáp xuống trên lá sen lớn kia, sau đó mở miệng nói: "Chết thật rồi, ngoài ngươi ra không ai sống sót."
"Đại vương, ngài phải báo thù cho chúng ta!" Tiểu yêu đó nói.
"Ha ha ha, tại sao bản đại vương phải báo thù cho các ngươi. Bản đại vương chết rồi, các ngươi có thể báo thù cho ta không." Hổ Cứ đại vương nằm phục trên lá sen mở miệng hỏi.
Tiểu yêu kia thì lập tức lấy đầu chạm đất, nói: "Chúng thần nhất định sẽ liều chết báo thù cho đại vương."
"Ha ha ha, ngươi báo thù cho bản đại vương, bản đại vương có thể sống lại không?" Câu hỏi của Hổ Cứ đại vương khiến tiểu yêu kia sững sờ, chỉ đành ngây người nói: "Đại vương đã chết làm sao có thể sống lại được."
"Nếu bản đại vương không thể sống lại được, vậy thì cần các ngươi báo thù để làm gì? Cả nhà ngươi đều đã chết, không bằng cũng đi theo bọn họ, đỡ phải báo thù phiền phức. Đã không có khổ chủ, ân oán tự tiêu."
Hổ Cứ đại vương cười lớn nói, đột nhiên há miệng, một vệt sáng đỏ cuộn ra. Con yêu quái to như con trâu lớn vậy mà lại bị cái lưỡi đỏ cuộn vào trong miệng, sau đó bị Hổ Cứ đại vương một ngụm nuốt mất.
"Các ngươi có dò hỏi rõ ràng, tình hình kẻ thù của bản đại vương ở Vân Mộng cốc thế nào rồi không?" Hổ Cứ đại vương hỏi.
Trong bóng tối lập tức có yêu quái trả lời: "Hồi đại vương, theo tiểu được biết, nàng ta hẳn là đã mang thai, đang chờ sinh."
"Tốt, lần này bản đại vương sẽ phá vỡ ngọn núi Vân Mộng đó, ăn thịt con đàn bà Xích Luyện kia, ha ha..."
Chỉ là khi nói những lời này, ánh mắt nó lóe lên, không ai biết rốt cuộc nó đang nghĩ gì.
Đại Yêu sinh nội đan, trí tuệ hơn người.
...
Mấy ngày sau, Triệu Phụ Vân đột nhiên cảm thấy một luồng kiếp ý hung ác từ phía Vân Mộng cốc dấy lên.
Hắn đứng trước động phủ, hơi nhíu mày.
Linh Tê Tị Tai pháp, cộng thêm Kiếp Tri của hắn, theo bao nhiêu năm bị động thể ngộ, nay càng ngày càng rõ ràng.
Cát Văn Vân vốn đang ngưng luyện hà ti trên đỉnh núi, đột nhiên ngọn đèn trên tảng đá xanh bên cạnh nàng dao động, ngay sau đó có một bóng người hiện ra từ ngọn lửa đèn. Bóng người đó giống như dáng vẻ của Triệu Phụ Vân, đang ở trung tâm của ngọn lửa đèn.
Có giọng nói từ ngọn lửa đèn truyền ra: "Cát sư muội, ngươi cầm đèn rời khỏi ngọn núi Vân Mộng ngay, nơi đó có thể sẽ có hung kiếp phát sinh."
Cát Văn Vân không chút do dự, lập tức thu dọn đồ đạc, cầm đèn nhảy lên trên khăn gấm của mình đi thẳng về phía Trấn Ma bích.
Sau khi Cát Văn Vân trở về Trấn Ma bích thấy Triệu Phụ Vân đứng trên đỉnh vách núi, nàng bèn đáp xuống bên cạnh hỏi rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?
Triệu Phụ Vân lắc đầu. Hắn cũng không biết, chỉ cảm giác vậy mà thôi.
Mà sau khi Cát Văn Vân rời đi, trong hắc ám lại có một con ếch da hổ nhỏ đang nhảy nhót trên lá cây. Hai mắt của con ếch da hổ nhỏ này vậy mà lại hiện lên vẻ suy tư của đầy nhân tính.
"Tên nhân loại này lại rời đi vào lúc này, lẽ nào bản đại vương đã bại lộ rồi? Vốn định bắt tên nhân loại này, rồi dụ nhân loại trong trong sơn động Trấn Ma bích ra khỏi động, như vậy mọi chuyện sẽ thuận lợi. Thế nhưng không đợi bản đại vương đến, nàng ta đã đi rồi, thật là xui xẻo."
"Nhưng không sao, ít nhất con tiểu nương Xích Luyện kia không chạy thoát được rồi." Con ếch da hổ nhỏ thầm nghĩ. Nó nhảy nhót trên lá cây trong rừng núi, vậy mà không bao lâu đã tìm được đến bên cái đầm sâu kia.
Chỉ thấy con ếch da hổ nhỏ này ngồi bên đầm, không bao lâu, bên cạnh lại nhảy ra mấy con nữa, rồi lại nhảy ra mấy con, một con lại một con, không đếm xuể. Nếu có người trên núi nhìn xem, sẽ phát hiện chỉ trong nháy mắt, khắp núi toàn là ếch da hổ.
"Oạp!"
Một tiếng kêu oạp vang lên, là cả một vùng kêu vang tiếng ếch.