Kiếm, túi, bình thuốc lăn lóc trên mặt đất, những con rắn đã từ trong người Mạc Thiên Phú chui ra, chỉ để lại một bộ khung xương đang khoác lấy bộ quần áo bên ngoài. Mấy con rắn nhỏ bơi về phía đại xà, chui vào trong miệng nó. Đây cũng là một cách chữa thương và ăn uống của nó.
Trong lòng nó thoáng qua hình ảnh của tu sĩ toàn thân đầy ngọn lửa, trong bóng tối, đôi mắt nó lóe lên ánh sáng âm u.
Một lúc sau nó đột nhiên bắt đầu nôn mửa, rồi từ trong cái miệng rắn khổng lồ nôn ra một người. Kẻ này toàn thân dính đầy dịch nhầy như vừa mới được sinh ra. Gã loạng choạng bò dậy từ mặt đất, đi đến trước thi thể của Mạc Thiên Phú lúc trước, lột bộ quần áo trên cái xác đó rồi mặc vào người, lại nhặt lấy mấy món pháp bảo pháp khí rơi trên đất, sau đó đi ra ngoài thủy phủ. Gã chui vào trong nước, dùng nước để gột rửa chất dịch nhầy trên người mình.
La Thiếu Hoan đang chờ ở trên, ẩn nấp bên bờ đầm sâu nhìn xung quanh, vừa căng thẳng nhìn chằm chằm vào cái đầm sâu thẳm. Đợi một hồi lâu cuối cùng cũng thấy một khuôn mặt xuất hiện trên mặt nước, ngửa mặt nhìn ra ngoài.
La Thiếu Hoan lập tức bước ra khỏi chỗ ẩn nấp. Gương mặt trong nước trồi lên, từ hình dạng nước nhanh chóng ngưng kết thành một người, đứng dậy từ khỏi mặt nước.
"Mạc sư, bên dưới thế nào rồi, con đại xà kia có ở trong đó không?" La Thiếu Hoan không đợi người trong nước hoàn toàn đứng dậy đã vội vã hỏi.
Vị "Mạc sư" đứng dậy khỏi mặt nước liếc nhìn gã một cái. La Thiếu Hoan chợt ớn lạnh, chỉ cảm thấy ánh mắt của Mạc sư thật lạnh lùng và âm u. Một cơn ớn lạnh không tên từ đỉnh đầu gã xộc thẳng xuống gót chân.
"Ờ, bên trong chẳng có gì cả, chỉ có một cái động phủ bỏ hoang, con đại xà kia đã trốn mất rồi." "Mạc sư" chậm rãi nói, giọng ông ta có chút khàn khàn, thậm chí có thể nói là hơi cứng ngắc không lưu loát.
La Thiếu Hoan vốn đang bò trên đất, định kéo "Mạc sư" dậy, nhưng lúc này lại không dám đưa tay ra. "Mạc sư" mở miệng nói, gã lại không lập tức đáp lời đối phương.
"Mạc sư" như phát hiện ra sự kinh hãi trong mắt gã, từ từ bước lên khỏi mặt nước, nước trên người chảy ròng ròng xuống, quần áo trên người nhanh chóng khô lại.
"Tuy xà yêu không có ở đó nhưng trong nước này lại thấm đẫm pháp ý của xà yêu, khiến ta bị ảnh hưởng một chút, chúng ta ra ngoài trước đã."
Lời của "Mạc sư" rõ ràng là đang giải thích khiến La Thiếu Hoan thoáng nhẹ nhõm hẳn.
Sau khi "Mạc Thiên Phú" ra khỏi sơn cốc, liền bảo La Thiếu Hoan đi dò la xem nhóm người Ly Sơn kia đã đi đâu. Không bao lâu sau đã dò ra nhóm người đó đi về phía đông, rồi lại dò ra trước Trấn Ma bích cách đó hơn trăm dặm có nữ tu Ly Sơn đi đến, trong đó có một người tên Triệu Phụ Vân bị trọng thương mà về.
"Triệu Phụ Vân." "Mạc Thiên Phú" khẽ lẩm bẩm cái tên này. Tối hôm đó ông ta liền biến mất khỏi khu lều trại này, mà La Thiếu Hoan tựa hồ đã nghĩ tới điều gì đó. Gã không đi tìm "Mạc Thiên Phú", mà thu dọn đồ đạc rồi dẫn theo mấy người có quan hệ tốt với mình rời đi.
…
Cát Văn Vân vô cùng lo lắng nhóm người mình sẽ bị ai đó chặn đường. Hơn nữa nàng cũng không dám bay quá gần phía Cực Dạ, mà bay ở vòng ngoài.
Nhìn bên dưới nhìn lên bầu trời không thể thấy được gì cả. Dù pháp khí của nàng có phù văn ẩn nấp thì một đường phi hành mà đi vẫn rất cẩn thận chú ý, sau khi bay một khoảng thời gian mới thấy được phía xa có pháp quang ngút trời xua tán cả một vùng hắc ám.
"Ở đó, ở đó chính là Trấn Ma bích, là động phủ đạo tràng do Triệu sư huynh sáng lập." Người nói là Trần Văn Mai. Trước đây ra ngoài rồi nàng cũng không biết đi đâu mời người, cứ bay về một hướng, may mắn đụng phải Trấn Ma bích này.
Trong lòng Cát Văn Vân thoáng thở phào nhẹ nhõm, nàng biết đến đạo tràng của Triệu Phụ Vân thì hẳn sẽ an toàn hơn một chút.
Pháp khí của Cát Văn Vân vừa tiến vào phạm vi pháp quang của Trấn Ma bích lập tức muốn rơi xuống. Vì vậy nàng không thể không kéo ra một khoảng cách, đến chỗ động phủ của Triệu Phụ Vân rồi mới gắng sức bay lên cao, bay vọt qua pháp bích, từ trên cao hạ xuống.
Nàng có thể cảm nhận được luồng pháp ý trấn áp trong pháp quang trên vách đá này. Bởi vì các nàng không thể ẩn thân, nên rất nhiều người trong khu lều trại đã nhìn thấy bọn họ. Lúc nàng đang nghĩ nên hạ xuống đất hay vào trong động phủ thì Triệu Phụ Vân đã mở mắt ra. Hắn vung tay một cái, liền kéo ra một vầng pháp quang đỡ lấy chiếc khăn gấm. Còn bản thân hắn thì vẫn trong tư thế ngồi xếp bằng bay vào trong động phủ trên vách núi.
Cảnh này bị rất nhiều người trong khu lều trại nhìn thấy. Bọn họ đều là những người thường đi lại trong khu vực này, nhãn lực tự nhiên là cực tốt, lập tức nhận ra Triệu Phụ Vân đã bị thương nặng, được nhóm nữ tu này dùng pháp khí đưa về.
Bọn họ đều biết Triệu Phụ Vân từng dùng một đạo pháp thuật giết được bao nhiêu tu sĩ Tử Phủ cùng cảnh giới, biết rõ của Triệu Phụ Vân cường đại, mà lần này Triệu Phụ Vân lại bị thương nặng trở về cho nên ai nấy đều kinh ngạc vô cùng.
Dư Hoài An vẫn đang ở đó ngưng mắt nhìn bức tranh Kim Ô trên vách động trong động phủ, y đang cảm ngộ pháp ý trong đó. Sau khi Triệu Phụ Vân bay vào, y vô cùng kinh ngạc, trước tiên là hành lễ, nhưng Triệu Phụ Vân không để ý đến y mà bay thẳng vào tĩnh tu thất bên trong.
"Đừng để ai quấy rầy ta."
Bên trong truyền đến tiếng của Triệu Phụ Vân, Hoài An thầm kinh ngạc nhưng cũng vội vàng đáp lời, cũng nghĩ đến có thể Triệu Phụ Vân đã bị thương, biết được sự việc khá nghiêm trọng, thế là y liền đứng ở đây canh giữ.
Còn Cát Văn Vân và những người khác thì hạ xuống khu lều trại bên dưới. Lập tức có người vây đến hỏi có phải "Triệu sư" bị thương không, hỏi bị thương như thế nào, còn có người nói ở khu vực này còn có người có thể làm Triệu sư bị thương sao?
Cát Văn Vân tức thì ngậm miệng không đáp, đương nhiên những người khác cũng đã được Cát Văn Vân dặn dò từ trước nên không trả lời. Thế nhưng nàng không trả lời, mọi người lại càng chắc chắn Triệu Phụ Vân đã bị thương nặng, nếu không thì cần gì phải kín bưng miệng như vậy. Trong số đó có người lặng lẽ rời đi, một mạch đến Thôn Quỷ Bảo báo cho bảo chủ Thôn Quỷ Bảo Ngụy Đan Phong biết tin tức Triệu Phụ Vân bị thương nặng.
Trong Thôn Quỷ Bảo tối đen như mực. Kể từ lần Triệu Phụ Vân mượn ánh đèn thi triển Thần Linh Động Kiến thuật, hàng lâm xuống Thôn Quỷ Bảo, Ngụy Đan Phong đã hạ lệnh từ đó trở đi trong bảo không được thắp đèn lên nữa. Cho đến hôm nay trong bảo quả thực không có ngọn đèn nào cả.
"Phu quân, thật là trời ban điềm lành, tên Triệu Phụ Vân kia không coi ai ra gì, ngang ngược càn rỡ, tai họa đã chôn sẵn rồi. Phu quân, thiếp đã chịu đủ những ngày tháng tối tăm không đèn đóm rồi." Bạch Tuệ Nhu nắm lấy cơ hội nói ra một tràng, khiến ánh mắt Ngụy Đan Phong lóe lên.
Nàng biết rất rõ, bản tính Ngụy Đan Phong rất cẩn thận lại đa nghi, nhưng nội tâm lại quái đản, bụng dạ hẹp hòi, có thể nhịn được cơn giận tức nhất thời nhưng tuyệt đối không thể tiêu hóa được cơn giận đó. Trong bảo không thắp đèn là tính cách cẩn thận của gã, nhưng không có nghĩa là gã không muốn sớm được thắp đèn.
"Vậy thì cứ để quỷ giấy của ta đi một chuyến xem sao." Ngụy Đan Phong vừa dứt lời, trong bóng tối có một tờ người giấy bay lên.
Dư Hoài An không còn tâm tư để ngộ pháp nữa. Y đến thạch đài trước động phủ nhìn ra ngoài, lại nhìn xuống khu lều trại bên dưới. Y biết trong khu lều trại này nhất định có tai mắt của Thôn Quỷ Bảo. Hôm đó Triệu sư đã đốt quỷ giấy của Thôn Quỷ Bảo, giết chết những người đó chính là đã đắc tội với Thôn Quỷ Bảo. Hơn nữa y cũng biết Thôn Quỷ Bảo không thừa nhận mình là đệ tử núi Thiên Đô. Bây giờ Triệu sư bị thương, liệu Ngụy Đan Phong của Thôn Quỷ Bảo có nhân cơ hội đến đột kích không?
Y không thể chắc chắn nhưng đây nhất định là khoảng thời gian nguy hiểm. Y thầm suy tính một chút, cảm thấy mình nên có chuẩn bị, bèn lùi vào trong động phủ, rồi lại ẩn thân đi ra ngoài.
Y ở trước Trấn Ma bích này đã lâu, cảm ngộ pháp ý trên đó, lại tu luyện hỏa pháp nên ở đây không bị pháp bích trấn áp mà còn có thể liên thông với pháp ý của pháp bích để đối địch. Y ẩn thân đến khu lều trại bên dưới, tìm mấy người có quan hệ rất tốt với mình, có quan hệ tuyệt đối đáng tin cậy, bảo họ đến phía dưới động phủ lập một tòa pháp đàn.
Tòa pháp đàn này là ngày thường bọn họ mày mò ra, lợi dụng pháp ý trên Trấn Ma bích để đối phó với cường địch.
Mấy người này nghe xong lời của Dư Hoài An, lập tức hiểu được sự nghiêm trọng của sự việc, thế là đến phía dưới động phủ bố trí pháp đàn.
Những người khác trong khu lều trại thấy cảnh này lập tức hiểu ra. Có người cũng muốn đến giúp nhưng Dư Hoài An lại từ chối, chỉ nói nếu có chuyện thì xin hãy giúp ngăn cản người khác phá hoại pháp đàn. Thế là lại có một nhóm người đồng ý.
Mấy vị nữ tu của Ly Sơn muốn giúp đỡ nhưng hiểu rằng bản thân họ còn thi pháp khó khăn dưới tòa pháp bích này, chẳng thể giúp được gì cả.
Hoàng Thành Thái của Long Khê phái thấy cảnh này, lại nhìn những người trong khu lều trại này, gã cảm thấy người ở đây đều hơn hẳn cả Long Khê phái của mình. Tên Triệu Phụ Vân kia không xuất hiện mà đệ tử dưới trướng đã có thể sai khiến được nhiều người như vậy, uy thế không dưới chưởng môn Long Khê phái. Trong lòng gã không khỏi vừa hâm mộ vừa ghen tị, bất giác nghĩ: "Đại trượng phu nên như thế, ta cũng muốn sau này trở thành nhân vật như vậy."
Trên thế gian này có pháp đàn và pháp trận. Sự khác biệt giữa pháp đàn và pháp trận nằm ở chỗ, lập pháp đàn cần phải tuân theo một quy cách nghi thức nào đó, có tính chỉ hướng chính xác. Tương đương với một người bình thường được hoàng đế công nhận, ban cho chức quan thì người đó sẽ có quyền lực nhất định, có thể làm bất cứ điều gì trong phạm vi chức quyền của mình. Quyền lực của người đó đến từ quyền lực được hoàng đế phân ra, có thể tùy tiện bị thu hồi, dùng không tốt cũng sẽ bị phản phệ.
Mà tác dụng của pháp đàn chính là để bản thân có được sự công nhận đó, để bản thân câu thông với một vị tồn tại có chức quyền cường đại nào đó, từ đó được trao quyền, để pháp đàn của mình có chức quyền. Đây là nguyên lý và nguồn gốc lực lượng của pháp đàn.
Còn về pháp trận lại là từ thấp đến cao, một lời khó nói hết. Đơn giản nhất là mấy chục ngọn đèn đặt cùng nhau, ánh sáng nối liền, chính là một trận đăng đơn giản nhất. Nếu những ngọn đèn này không phải là đèn bình thường mà là pháp đăng, ngọn lửa trong đèn đều được tế luyện theo cùng một phương thức thì pháp ý của các ngọn đèn sẽ tự động dung hợp với nhau, sẽ tương chiếu lẫn nhau. Như thể một vụ cháy rừng, dập lửa xong tưởng như lửa đã dập tắt nhưng thực ra vẫn chưa tắt hẳn, có thể lập tức bùng cháy trở lại. Vụ cháy rừng có thể coi như là một trận thức rồi.
Mà nếu bệ của những ngọn đèn này lại có thể câu thông với sát hỏa trong địa mạch, có thể không ngừng hấp thụ hỏa khí của địa mạch khiến đèn lửa bất diệt thì đăng trận này lại tăng lên một cấp bậc lớn. Nếu phía trên còn có thể hấp thụ thiên hỏa thì đây chính là một đại trận trên ứng thiên tượng, dưới thông địa mạch. Nếu vật bố trận trong đó có khả năng mê hoặc tâm thần, điên đảo thời không âm dương thì muốn phá đại trận này lại càng khó hơn.
Tương truyền có người đã dung hợp pháp trận pháp đàn với nhau để đấu pháp, đánh đến mức sao dời vật đổi, ngày đêm không ánh sáng.
Giữa trời đất này còn có rất nhiều nơi cấm kỵ như vậy, chính là những di tích còn sót lại, vô cùng hung hiểm.
Tên của pháp đàn mà họ bố trí là do chính họ tự đặt, mà linh cảm lại đến từ một đoạn văn tự truyền thuyết trên Trấn Ma bích này. Là một đoạn văn giới thiệu về Đông Nhạc Đại Đế, trên đó viết về xuất thân lai lịch của ngài, được phong ở Thái Sơn, hiệu là Đông Nhạc Đại Đế, có thể hiệu lệnh quỷ thần, chấp chưởng minh ngục ở nhân gian.
Pháp đàn của họ chỉ hướng đến vị Đông Nhạc Đại Đế này. Đối với nhiều người mà nói thì lập pháp đàn câu thông với quỷ thần là một việc nguy hiểm, chỉ cần có chút sơ sẩy là có thể bị quỷ thần phản phệ. Thế nhưng khi họ đặt mục tiêu của pháp đàn là vị Đông Nhạc Đại Đế này lại không cảm thấy nguy hiểm, bởi vì trong lòng họ thì vị Đông Nhạc Đại Đế chính là mảnh pháp bích sau lưng họ, là ngọn núi trên mảnh pháp bích đó.
Đây không phải là lần đầu tiên họ bố trí pháp đàn này, nhưng người ngoài lại không biết.
Nơi này có bàn đá, có ghế đá, có ấn đá, lệnh bài khắc bằng đá, còn có một hàng tướng sĩ khắc bằng đá. Phòng Tiểu Sơn chính là chủ đàn, còn những người khác là hộ đàn.
Mọi người đều ngồi đó, nhìn hàng bàn đá, người đá và những đồ điêu khắc khác trước mặt Phòng Tiểu Sơn, nghiễm nhiên nhìn hệt như một nha môn nhỏ. Bọn họ ngồi đó, vừa phấn khích vừa căng thẳng, còn có một chút sợ hãi, bởi vì mọi người đều biết nếu có nguy hiểm đến thì nhất định là đại nguy hiểm. Bọn họ phải mượn sức mạnh của pháp đàn và pháp bích mới có thể đấu lại được với kẻ địch đánh tới. Đương nhiên nếu không có ai đến là tốt nhất.
Mọi người ngồi đó chờ đợi, còn Dư Hoài An thì đứng trên thạch đài trước động phủ nhìn ra xa bốn phương.
Đột nhiên, y cảm thấy trong bóng tối bên cạnh như có một người đang đứng đó nhìn mình. Kẻ đó trông gầy gò, thậm chí có thể nói là hơi nhỏ bé nhưng đôi mắt âm u của đối phương lại khiến cả người Dư Hoài An rét lạnh, luồng khí lạnh đó như thể con rắn đang từ cổ áo chui vào trong áo mình.
Cảm giác này rất không ổn, y lập tức huýt một tiếng sáo. Phòng Tiểu Sơn bên dưới lập tức cảnh giác, rướn cổ nhìn vào bóng tối phía trước. Động tĩnh của gã đã thu hút sự chú ý của người trong bóng tối. Phòng Tiểu Sơn lập tức cảm nhận được ánh mắt, nhìn thấy người đó.
Chỉ vừa đối mắt một cái, gã cũng có cảm giác toàn thân lạnh buốt. Chỉ cảm thấy có một con rắn đang chui vào cổ mình.
Mà lúc này Triệu Phụ Vân đang ngồi trong cùng lại mở mắt ra, rồi lại không biểu cảm mà nhắm mắt lại.
Lão nhân kia quan sát một lúc lại tiến lại gần hơn một chút.
Hai cái nhìn vừa rồi lão đã thi pháp nhưng phát hiện pháp thuật của mình không có hiệu lực trên người bọn họ. Vầng sáng vô hình do pháp bích tỏa ra khiến niệm tưởng của lão mất đi năng lực nhanh chóng thai nghén thành con rắn. Lão không khỏi tiến lại gần hơn một chút để quan sát mảnh pháp bích này.
Lúc này, phía dưới pháp bích có người nhận ra lão già này. Dù sao lão cũng đã ở khu lều trại trước Vân Mộng cốc nhiều năm, lúc Triệu Phụ Vân chưa đến đây đã có rất nhiều người ở đây đã từng đến khu lều trại trước Vân Mộng cốc, cũng đã từng gặp Mạc Thiên Phú.
"Là Mạc Thiên Phú." Có người hô lên.
Cũng có người mở miệng gọi: "Mạc lão tiền bối, sao ngài lại đến đây?"
Đây là hỏi thăm, cũng là chất vấn.
Mà "Mạc Thiên Phú" kia lại không nói một lời, chỉ âm u lạnh lẽo nhìn xem.